Lê Uyên Phương Trong Mắt Ai?

Sáng nay thức dậy, nghe nhạc Lê Uyên Phương, đọc bài của em viết – nhớ ngày hai chị em mình miên man hát như lên đồng, em đàn chị hát hết bài này sang bài khác. Năm tháng trôi, kỷ niệm vẫn còn dù nhạt phai đâu đó, chị chép lại bài em viết đã lâu, vẫn còn lưu giữ trên trang Đặc Trưng kỷ niệm của chị em mình . Ngô Đồng – Triệu Thần (Bao Bất Đồng)

dactrung

“Đâu có ai biết mai sau?
Đâu có ai mãi thương đau?
Đâu có ai phải muôn kiếp xa nhau?
…”
Những câu hát cứ theo tôi hoài trong suốt một thời gian dài đăng đẳng, dài bằng cả chuỗi ngày lớn lên, nuôi hy vọng từ trong những khốn khó.

Lần đầu tiên tôi nghe chị hát bài này từ trong băng, tôi đang thu mình trên cái ghế mây nhỏ đặt ở cuối vườn quán cà phê Dạ Khúc. Những âm thanh lưu luyến trầm bổng cứ theo nhau rót mãi vào đầu óc tôi lúc ấy hãy còn khờ khạo lắm. Ở cái tuổi bắt đầu biết suy diễn, những ý tưởng lạ lùng, dù hay dù dỡ, vẫn tạo ấn tượng mạnh. Mà những ý tưởng trong ca khúc của anh, thường là lạ lùng, thường là sống động. Để rồi tôi chăm chú đi tìm hiểu về cuộc đời và nét nhạc của cặp song ca có một không hai này, Lê Uyên & Phương. Kể lại cho bạn nghe nhé… Đọc tiếp “Lê Uyên Phương Trong Mắt Ai?”

12 Điều ngạc nhiên về giáo dục mầm non Nhật Bản Theo Nguyễn Thảo

(Xin chia xẻ bài đọc hay, đọc xong biết là mình chưa hề dậy dỗ con cái – nay đến cháu ngoại cũng . . . sao sao ấy .)

Một bà mẹ Trung Quốc sống ở Kyoto đã rất ngạc nhiên về hệ thống giáo dục mầm non cũng như thói quen của những đứa trẻ ở Nhật Bản. Cô chia sẻ những điều mình quan sát được.

Cô viết: “Trước khi tới Nhật, Tiantian (con gái cô) đã từng học ở một trường mẫu giáo của Bắc Kinh 1 năm. Vì vậy, các bạn có thể hiểu rằng, chúng tôi cũng không xa lạ gì với môi trường này. Song, có những điều ở các trường mẫu giáo Nhật Bản đã khiến tôi phải ngạc nhiên”. Đọc tiếp “12 Điều ngạc nhiên về giáo dục mầm non Nhật Bản Theo Nguyễn Thảo”

Tình Võ Bị

(Tôi muốn đăng bài viết này của anh Lộc K30 trên trang nhà của riêng tôi, để các bạn biết tôi hân hạnh thế nào khi có chồng là CSVSQ-TVBQGĐL – Khóa 26.)

Trong buổi tiệc của Hội Võ Bị Âu Châu, niên trưởng Nguyễn Thanh Đoàn K21, thuộc Bộ Chỉ Huy trường Võ Bị, kể cho Phạm Xuân Sơn K30 nghe việc trường Võ Bị di chuyển khỏi Đà lạt vào những ngày cuối tháng 3/1975. Khi di chuyển về đến Bình Tuy thì có một SVSQ khóa 30 bị thương nặng, khó sống được trong hoàn cảnh hỗn độn thiếu thốn trăm bề, nhưng NT Đoàn vẫn cầu nguyện xin ơn trên ban cho người SVSQ đó được tai qua nạn khỏi. Cho đến ngày hôm nay trong lòng niên trưởng vẫn nghĩ đến người SVSQ bị thương đó và không biết sống chết thế nào? Niên trưởng Đoàn hỏi Sơn có biết tin tức về người bạn đồng khóa đó không? Cảm động trước tấm lòng của người sĩ quan đàn anh, Sơn đã cho NT Đoàn biết người bị thương đó là Phan Văn Lộc, còn sống và hiện đang ở Mỹ. Đọc tiếp “Tình Võ Bị”

Tri Ân

CCOC-MrsVildal

Chỉ viết vài dòng ngắn như thế tôi đã viết sai hai lỗi chính tả trên tấm hình tôi dự định gởi tặng cô cách đây rất lâu, tôi đã viết lại trên hình khác và đã gởi đến cô, nên hôm nay tôi còn vết tích để viết về cô giáo đầu tiên của tôi trên đất Mỹ Mrs Linda Vidal.
Hôm nay là ngày lễ Hiền Mẫu, hôm nay tôi biết tin cô giáo Linda của tôi đã không còn nữa.

Sau ba tháng đặt chân đến California năm 1991, tôi xin vào trường dậy nghề CCOC để học. Tuổi đã không còn trẻ, bỏ học đã lâu, lăn lóc với cuộc sống, chữ nghĩa thời xưa tàn dần, tính toán buôn bán chợ trời – chợ phụ tùng xe đạp – làm kế toán cho các tổ hợp một cách “gian dối”, thay vì vào sổ mỗi ngày, tôi chỉ làm việc đôi ba ngày cuối tháng, trước khi phải nộp báo cáo. Ông tổ trưởng và thủ quỹ cho tôi kết toán của các ông muốn, sau đó tôi truy ra các số chi thu trong bảng đối chiếu biểu, bảng lương, con số hoàn toàn không có thật, chỉ cần làm sao được các ông trên Quận ký giấy cho rút tiền cất trong ngân hàng. Để sống còn trong thời gian sau 1975, dân Sài Gòn trở thành ngơ ngác, không biết xoay trở thế nào, mọi việc đơn giản ngày xưa bỗng trở thành “phức tạp” đi ngược trở về thời chậm phát triển để được xem như đang phát triển. Việc trở lại trường học là giấc mơ không bao giờ tôi nghĩ đến. Đọc tiếp “Tri Ân”

Đan Áo Song May – Hiểu Tìm

Mừng sinh nhật con nè, áo bà đan hai tuần mới xong đó .

Bà sẽ đan cho Hiểu Tìm nữa nè .

Bắt đầu 54 mũi .
Cổ áo
Hàng 1 – – 6 : 1 mũi lên (ML) 1 mũi xuống (MX) cho đến hết, cao 4 cm, làm viền cổ.
Làm khuyết áo ở hàng thứ 3
Chia tay – thân áo
hàng 7: đan 5 mũi nẹp 1ML 1 MX, 6 MX, [THÊM MŨI trên mũi 7 (TM) đánh dấu, THÊM MŨI trên mũi 8,] 5 MX [THÊM MŨI trên mũi 14(TM) đánh dấu, THÊM MŨI 15 ] 14 MX [THÊM MŨI (TM) trên mũi 30 đánh dấu, THÊM MŨI trên mũi 31], 5 MX [THÊM MŨI trên mũi 37(TM) đánh dấu, THÊM MŨI trên mũi 38] 6MX, đan nẹp 5 mũi – 1ML1MX –
Hàng 8 (bề trái): 5 Mũi nẹp 1MX1ML, đan hết 52 mũi lên cho đến 5 mũi nẹp 1MX1ML .
Hàng 9 (Bề mặt) 5 mũi nep, 7MX +1 đánh dấu +1 8MX +1

Mũi đan thuận
Mũi đan thuận

Nhìn mũi đan mình sẽ biết mũi đan có bị xoắn hay không – để ý khi kim xỏ qua mũi, hình trên là mũi không bị xoắn


Đây là mũi đan bị xoắn, dùng mũi này cho biên áo, lai áo để được dầy chắc không bị giãn .


Áo của Hiểu Tìm bà làm xong rồi nè .
AocuaTim

Con Rắn

Cứ là bé gái thế nào cũng có một “con” gì đó để sợ: sợ ma, sợ “áo ộp”, sợ chuột, sợ nhện, sợ thằn lằn, sợ sâu đo, sợ rắn! Không chỉ bé gái sợ, phụ nữ cũng vẫn còn sợ, không ít mối tình đến tự sự sợ hãi này! Còn bé thì lao vào lòng mẹ ôm mặt vừa khóc vừa hét, lớn lên thì mặt xanh môi tái ôm vòng người khác, bất kể giới tính, ngay cả kẻ ấy là người mình ghét kinh khiếp khủng. Ghét vẫn không thắng được sợ, nên có nhiều người đã đến tuổi xế chiều vẫn còn kể chuyện ngày xưa: “Mẹ lấy ba con vì con sâu đo!” Đọc tiếp “Con Rắn”

Chè Bưởi

Có thể bạn chưa bao giờ ăn món này dù có nghe nói đến – Món chè này có lẽ xuất hiện từ buổi trưa hè nhàn rỗi, chị hay mẹ thảnh thơi nghe tiếng lá tre xào xạc ngoài hiên, hay bà ngoại không có gì làm buồn tay nghịch vỏ bưởi cùng cháu.

Vỏ bưởi dây, một loại bưởi rất dầy cùi, cùi trắng tinh, vứt đi thì tiếc biết bao, phơi khô nhiều quá treo đầy giàn bếp, vỏ bưởi khô đốt lên đám muỗi chạy đi hết, không lởn vởn cắn chân tay để lại vết đỏ ngứa ngáy khó chịu, mùi vỏ bưởi khô lại thơm quyện không gian về đêm tĩnh lặng, chỉ thỉnh thoảng mới nghe tiếng chó sủa người đi ngang qua ngõ.
Và tôi, lần đầu tiên nấu chè bưởi cũng vì buồn tay, nhất là cây bưởi tôi trồng trong vườn năm nay sai trái quá, dù các bạn đã ghé hái về nhà chưng Tết. Đọc tiếp “Chè Bưởi”