Nhớ – Nghĩ – Viết

Có lẽ tôi không có thói quen chờ đợi người khác làm điều gì đó cho mình, tôi tự mình tìm tòi làm lấy! có lẽ vì hoàn cảnh – vì những biến cố đã xảy đến trong cuộc đời của tôi khiến tôi có cá tính này. Tôi thích cho đi hơn là nhận lấy, luôn trong tâm trạng, sắp đi sang một nơi chốn mới cần gì lấy thêm vào cho nặng, cho khó mang vác.

Lúc Mẹ tôi ra đi, Mẹ chưa đến tuổi bốn mươi, tôi chưa đủ lứa trăng 18, bốn cô em gái cách nhau hai tuổi, ba tuổi , năm tuổi, bảy tuổi và cậu em cách mình hơn con giáp, lúc ấy chưa lên hai! Ngẫm lại, tôi ngơ ngơ ngác ngác lãnh chức tay hòm chìa khóa do Bố tôi giao cho. Bố tôi đưa cho tôi một tháng tiền chợ, mỗi ngày trước khi đi học tôi đưa cho bà Út đi chợ, bà Út là người vú nuôi của cô em thứ hai, dáng bà tròn trĩnh không có thước tấc – bà nói giọng nhỏ nhẹ, nhưng kiên quyết đối với tôi, mỗi khi tôi mè nheo bà cho tôi ăn vụng. Nhớ đến bà tôi nhớ món thịt kho với đu đủ. Tôi chưa bao giờ được ăn vì mẹ tôi không kho thịt độn với bất kỳ thứ gì. Tôi khen ngon tới tấp dù bà nấu chỉ một món, không như mẹ nấu ba món kho – canh – xào. Bà dùng chiếc nồi gang to, kho nhạt rồi rau ghém chấm nước kho, đi học về đói mềm người xin được ăn trước, bà nhất định: “Cô phải chờ cậu về mới được ăn!”
Thay quần áo xong, tôi lẻn vào bếp mở nồi nhón miếng thịt, bà bắt gặp, mặt của bà cau lại lẩm bẩm: “Con gái ăn vụng như thế không tốt, xấu kắm cô ạ, phải nghiêm trang phải đâu ra đấy, không “thờm bơm” được!” Mãi đến bây giờ tôi cũng không hiểu chữ “thờm bơm” có nghĩa là gì, nhưng chắc chắn không có nghĩa tốt.
Trưa hôm ấy, khi ngồi vào bàn ăn trưa, bà mách với Bố tôi, ông nhìn tôi cười và bảo: “Con phải nghe lời bà Út, con lớn rồi sao lại đi ăn vụng!” tôi phân bua: “Con đói quá chừng!” bố tôi cười hiền nói với bà Út: “Đi chợ bà mua thêm bánh trái cho các cháu ăn dặm, hay cho các cháu ăn cơm trước để các cháu đi học buổi chiều nữa, không cần đợi tôi về!”
Bố tôi nói thế, nhưng bà nhất định không cho chúng tôi ăn cơm trưa trước Bố, bảo như thế là hỗn, không được là không được! Bà cho chúng tôi ăn phỏng – bỏng, một loại cốm gạo sên với đường gừng, hay cơm cháy chan mỡ hành, để đợi bữa chính ngồi chung bàn với Bố. Bà bảo để Bố ngồi ăn một mình sợ ông buồn.

Tôi nhớ mãi sau ngày Mẹ tôi bất ngờ ra đi, Bố tôi đau khổ lắm, ông viết cả quyển vở 100 trang chi chít chữ, những chữ nhòe nhoẹt nước mắt. Nếu không có ngày 30 tháng 4 1975 tôi đã không đọc được những dòng ấy.
Tôi viết có lẽ vì thừa hưởng chút gì từ Bố tôi, ông có một tủ sách, trong đó là những quyển sách ông tự đóng lấy, gáy cứng dầy, ghi lại chi tiết từng khoảng đời ông đã trải – từng mối chân tình ông đã có – ai là người ông yêu – ai là người ảnh hưởng đến cuộc đời của ông nhiều nhất!

Bố tôi hiền lắm, lòng ông là một tấm vải nhung mềm mại, ông muốn bọc tất cả mọi thân yêu trong nó, ông không ghét hờn giận bất cứ ai . Tôi yêu Bố tôi lắm, không chỉ là người sinh thành ra tôi, ông còn là thầy là bạn là nơi tâm hồn tôi ẩn náu khi gặp bất trắc.

Tôi còn nhớ bao lần tôi đựoc Bố cho đi ngắm trăng, thuở lên sáu bảy tuổi, mười ba, rồi Mẹ mất Bố con tôi đi dạo ngắm trăng, tôi kể lê/ cho Bố nghe đủ chuyện

Tương Như – Bá Nha – Lily Bee

Âm Nhạc! Music! Musik! Musica! Música! La Musique! My3blka! Định nghĩa của những chữ trên tựu chung về đôi tai, sau đó lan lên não, truyền xuống tim và rồi con người thay đổi nó cho hợp với tâm trạng ý thích, chắc chắn không ai có thể khuyên nhủ hay ép uổng ai, phải thích nghe âm thanh này, thay cho âm thanh khác, bỏ nhạc cải lương nghe nhạc cải cách, bỏ nhạc mùi nghe nhạc sang, bỏ nhạc Tây nghe nhạc Tàu, bỏ nhạc chuyên nghiệp, nghe nhạc tự biên tự diễn vân vân và vân vân . . .

Chưa hết, lại còn các công cụ tấu lên âm thanh nữa, các âm thanh ấy do sự điều khiển hỉ nộ ái ố từ các ngón tay mân mê nó, gây nên xúc tác gieo đổ mọi thứ tình vào người được nghe, khiến họ si mê đắm đuối, mơ màng tương tư, có khi gây nên tử vong không thuốc thang nào chữa được. Đọc tiếp “Tương Như – Bá Nha – Lily Bee”

Hoa Thiên Lý


Đợi hơn hai mươi năm, hoa thiên lý lại về với tôi, trong khu vườn nhỏ này .

Lần trước, một người bạn biết hai vợ chồng tôi tìm hoa thiên lý – San Jose không là nơi để thiên lý mọc thoải mái, anh vẫn cho chúng tôi vài nhánh đã có rễ, hai vợ chồng chăm hơn chăm con mọn bê ra bưng vào đón nắng, thế mà vẫn đành chịu thua. Đọc tiếp “Hoa Thiên Lý”

MA

Hôm nay lại đến lễ Halloween , như nhịp đập trái tim, giống tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ treo tường, mỗi năm lễ trở về đúng hạn, không hứa cũng đến, không rủ cũng về. Lễ của các linh hồn phải nhắc đến chuyện kỳ bí rùng rợn, phải kể về ma.
Trong đời người ai cũng phải có ‘một lần yêu, yêu thật yêu giả hoặc tưởng là yêu cũng được tính là một lần’, tương đương với trong đời người ai cũng phải có ‘một lần gặp ma, ma thật ma giả hoặc tưởng là ma cũng được tính là một lần!’

Khi còn bé, khoảng trên dưới mười tuổi, cái thưở đèn dầu nhiều hơn đèn điện, cái thưở có trăng quên đèn, thưở được đi dưới đường trăng, ánh trăng huyễn hoặc mơ màng, bóng nhờ nhờ kỳ ảo, các nhành tre kẽo kịt, cụm cây phía xa lù lù một khối đen nhúc nhích, chỉ cần một giọng nói khẽ khàng, chỉ cần một âm thanh bất ngờ phát ra là ù té chạy, chạy để tránh điều gì không biết mà tiếng chân của chính mình lại khiến mình chạy nhanh hơn, cùng lúc nỗi sợ càng tăng nhiều hơn. Sợ lãng nhách như thế, lại càng thích nghe kể chuyện ma, tìm đọc truyện ma. Đọc tiếp “MA”

Dang Dở Có Hơn!

“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở – đời mất vui khi đã vẹn câu thề!” Hồ Dzếnh – Ngập Ngừng

“Tình yêu không trọn vẹn khiến người ta cả đời nuối tiếc …tuy xa nhau nhưng luôn nghĩ luôn nhớ về nó như một giấc mơ nơi thiên đường, và lúc nào cũng tưởng tượng tình yêu đẹp lắm, thơ mộng – lãng mạn nhiều lắm!
Khi yêu người ta cố kìm nén những nhược điểm để thay bằng những cử chỉ ngọt ngào âu yếm, cố gắng khoe ra hết những ưu điểm của mình, ngay cả vay mượn những hình ảnh của phim ảnh, tiểu thuyết! Đọc tiếp “Dang Dở Có Hơn!”

Sang Hay Không Sang

Chiều thứ bảy, như mọi cuối tuần khác, sau những ngày làm việc mệt mỏi, phần đông phụ nữ trong các gia đình loay hoay với trăm công nghìn việc không tên trong nhà. Đi chợ, soạn cất các thứ vào tủ lạnh, suy nghĩ xem sẽ nấu gì cho những ngày trong tuần, để khi đi làm về có bữa cơm ngon, có tô canh ngọt, cùng chồng con ăn bữa cơm chiều.

Sống ở San Jose, những tiệm ăn Việt Nam có mặt trên mọi góc phố, ngay cả trong siêu thị cũng có những quầy hàng bán thức ăn nấu chín, vịt – heo quay, phá lấu không thiếu món gì, ngay cả “tỉm sấm” điểm tâm, cầu kỳ hơn rủ nhau lái xe đi xa lên tận phố Tàu ở San Francisco. Có người cho là “ăn một chén cháo chạy ba cánh đồng!” Có người lại nói: “Ăn cho lịch mới là ăn!” Bàn phủ khăn trắng đóa hoa e ấp ngay giữa bàn, chia đôi ranh giới thực khách, đĩa hoa ly bạc, rượu đỏ đi với bò, rượu trắng theo với gà – cá – heo, lại thêm vài miếng phô mai đặc biệt, vài miếng thịt hun khói điệu đàng. Đọc tiếp “Sang Hay Không Sang”

Nhớ Thương Thầy Trần Quang Trung

Cuối mùa hạ – học trò đã trở lại trường lớp – mùa thu California lá vẫn xanh. Cơn mưa bất chợt, và cuộc chia ly bắt buộc phải đến đã đến.

Hôm nay những cô học trò cũ của thầy Trần Quang Trung lưu luyến cất lời chia tay cùng thầy, người thầy luôn nở nụ cười khi học trò tìm đến.
Đọc tiếp “Nhớ Thương Thầy Trần Quang Trung”

Kỷ Niệm

Gần đến ngày giỗ Bố – Mẹ, tôi đang dùng máy scan tất cả hình xưa cũ để in một quyển sách hình – chiếc hình cũ ngày chia tay cùng các học trò lớp thêu rua tại gia –
Trong hình có Kim Bình mặc áo vàng – Phương Lan áo đầm trắng đứng sau lưng tôi, cùng mẹ của em mặc bộ quần áo màu khói hương đậm, Phương Lan làm bánh ngon nổi tiếng vì là cháu của tiệm bánh Đồng Khánh – từ cô tôi học bao nhiêu món bánh ngon, trong đó có bánh nướng cho ngày trung thu mỗi năm, bánh dẻo thì biết làm trong gia đình từ các bác trong gia đình.

1990

Chia tay – bữa tiệc học trò thết đãi – thuở được xuất cảnh là một điều vui mừng hơn trúng số . Ngắm anh của tôi lúc ấy chao dao.


1990
Ngọc Lân mặc áo vàng đậm có tay nghề thêu máy tuyệt mỹ – chỉ một bàn may và khung thêu tròn cô nuôi cả gia đình sau 1975 – Hương mặc áo xanh người học trò dễ mến – từ Hương tôi học nói giọng nam thật thà – tôi viết theo lối nói của em với tên HaiBanhIt .

Không ngờ tôi còn giữ những tấm hình kỷ niệm quý báu này


1989

hình đám cưới của một cô học trò khác nữa – lúc ấy con gái đầu lên 12 – áo đầm tôi may lấy cho cháu, áo dài hoa cúc rơi mẫu tôi vẽ – áo của cô giáo học trò thêu – cô mải thêu hàng cho khách –

Con bé mới ngày nào, nay đã là bà mẹ có hai con trai – nguồn hạnh phúc an lành tuyệt vời cho bà ngoại bây giờ


1983


2011
Mái tóc thời con gái của tôi xõa dài, cái trán bướng bỉnh theo tướng số là xấu, lạ là khi còn trẻ thích bới tóc, nhìn cho già

Bên hông nhà thờ Đức Bà Giáng Sinh 1970 – áo dài mẹ của tôi mua vải từ tiệm cô Mỹ ở chợ Vườn Chuối, mẫu này chỉ có hai xấp – ca sĩ Kim Tuyến có một – và một của tôi – cô Mỹ nói như vậy khi thấy tôi mặc áo đi lễ.


1971
áo dài này tôi may lấy, vải rẻ tiền mang ra tiệm tốn tiền công – con gái thời ấy phải học đủ thứ – không biết may quần áo làm sao diện được chứ.
Áo sơ mi sọc anh mặc tôi cũng may – ngày ấy tôi giỏi thật, có lẽ vì khổ quá ta tự tìm cách sống còn, bằng vốn liếng đã học từ xưa .

Bây giờ, mắt mờ xỏ kim không được nữa, nhìn bàn máy may mà ngao ngán, mua quần áo dễ quá – điên sao mà may chứ!