Nhớ Thương Thầy Trần Quang Trung

Cuối mùa hạ – học trò đã trở lại trường lớp – mùa thu California lá vẫn xanh. Cơn mưa bất chợt, và cuộc chia ly bắt buộc phải đến đã đến.

Hôm nay những cô học trò cũ của thầy Trần Quang Trung lưu luyến cất lời chia tay cùng thầy, người thầy luôn nở nụ cười khi học trò tìm đến.

Là một giáo sư toán, nhưng trong trái tim của thầy sin cos trở thành thơ, đạo hàm tấu thành nhạc, thầy là giáo sư trưởng khối văn nghệ, dìu dắt nhóm học trò nữ thuở áo dài tóc xoã phá phách nghịch ngầm hơn cả nam sinh. Nhắc đến thầy, là nhớ đến vũ khúc “Đi Chùa Hương” thơ của Nguyễn Nhược Pháp – nhạc của Trần Văn Khê – bài múa có hơn 30 nữ sinh, trang phục áo tứ thân nón quai thao. Tám chiếc nón, được thầy cùng các nữ sinh trong ban văn nghệ cùng làm, trong một mùa hè của năm 1973 – 74. Màn vũ được nhận bao giải thưởng bao bàn tay vỗ không ngưng – Lần thi tại sân khấu rộng lớn trên đường Duy Tân, cô Ngọc Điệp một bên thầy Trung một bên, học trò xoay tròn theo điệu nhạc 3/4, vào đến cánh gà là chóng mặt, thầy nhẹ nhàng giữ vai, đẩy học trò ra sân khấu quay ngược lại.

Thầy hay bảo: “Không có tà áo dài thầy không nhớ các em là nữ sinh” khi chúng tôi nghịch ngợm phá phách – Dáng thầy đậm đà, hai lúm đồng tiền trên má mỗi khi tôi xin phép thầy gởi thông báo, kêu khối văn nghệ đi tập, chữ ký của thầy khi ấy sẽ giúp vài cô trong ban văn nghệ không thuộc bài thoát được giờ “tử thần”.

Nhớ dáng thầy tìm nhịp bước cho phù hợp với ý nhạc lời ca, động tác của cô gái Đi Chùa Hương: “em không dám đi mau – sợ chàng chê hấp tấp – số gian nan không giàu!”

Thầy dùng chiếc quạt che ngang mặt liếc mỉm cười – chúng tôi vỗ tay yêu cầu thầy đóng vai cô gái ấy luôn cho nhanh, vì không ai có thể diễn xuất được ánh mắt và nụ cười “tình trong như đã mặt ngoài còn e” đẹp như thầy.

Thầy trả lời: “Thầy có cái bụng thế này chỉ đóng được vai Đổng Trác”

Lần đi trình diễn tại Biên Hoà, tổng hành dinh của binh chủng nhảy dù, sân khấu không đủ lớn cho màn trình diễn, thầy yêu cầu ban tổ chức sắp xếp cho học trò của thầy múa ngay trên sân cỏ – sự an toàn của học trò là điều thầy quan tâm và lo lắng, thầy đưa học trò về tận nhà sau những lần trình diễn, ngay cả lo lắng không biết học trò có bị ảnh hưởng gì đến việc học hay không? nhất là có nhận được thư “làm quen” gì của ai không, thầy nhắc: “Các em nhớ không được cho ai địa chỉ nhà riêng nhá! cho họ địa chỉ của trường thôi nhá!” lời dặn dò của một người cha có con gái vào tuổi “em chưa đến 15 mà đã lắm người thăm”

Thầy ơi, dáng của thầy quay valse, giọng nói nhẹ nhàng của thầy, đã có vẫn còn và không bao giờ phai trong lòng em, một cô nữ sinh trong đoàn vũ của trường nữ trung học tổng hợp Sương Nguyệt Anh, lần gặp lại thầy tại đại hội toàn thế giới năm 2008, khoe với thầy em đã có con rể, thầy cười vẫn nụ cười hiền. Năm vừa rồi thầy đã hứa về dự hội Tìm Về Kỷ Niệm 2010 tại San Jose, rồi thầy không lên được vì bác sĩ tìm ra điều gì đó không bình thường trong cơ thể của thầy, sau một thời gian thầy đã rất vui tưởng mình chiến thắng mầm bệnh oan khiên.

Sáng nay thứ tư ngày 5 tháng 10 – 2011 em đọc thư của cô Ngọc Điệp, sống tại Thụy Sĩ, chồng cô đang đau cô viết nhớ thầy

“Kỷ niệm khó quên của Ban Văn Nghệ
Ngay từ đầu khi thành lập Trường Nữ Trung Học Tổng Hợp Sương Nguyệt Anh, bà Hiệu trưởng Đặng Kim Chi đã phát hiện được một giọng nói trầm ấm và một biệt tài văn nghệ của GS Trần Quang Trung.Tôi nhớ buổi khai giảng trường, Bà đã trịnh trọng mời GS Trung trong phần xướng ngôn viên.Trường càng phát triển, một phần lớn nhờ vào sự đóng góp của ban văn nghệ SNA, bên cạnh sự cố vấn tận tình và sáng tạo của GS Trung, các màn hoạt cảnh Duyên Quê, Đi Chùa Hương, Cô Hàng Nước đã đi vào ký ức của mọi người mà đến bây giờ nhắc đến, tôi nghĩ không thành viên nào của SNA có thể quên được.
Sáng nay, tôi nhận được điện thoại của một em cựu học sinh SNA, em đã từng đóng góp trong các màn trình diễn của nhà trường, chúng tôi không quên nhắc lại thời gian cùng hoạt động văn nghệ với Thầy Trung.
Tôi còn nhớ, Ban Văn Nghệ thường đến giúp vui cho các chiến sĩ, chương trình trình diễn thường diễn ra vào buổi tối, hết giờ trình diễn Thầy trò ngồi trên xe nhà binh để về nhà, theo lời dặn dò của bà Hiệu trưởng, chúng tôi đưa các em đến tận nhà và anh Trung bao giờ cũng là người về sau cùng. Anh cống hiến thì giờ và năng khiếu của mình rất nhiều cho trường.
Được tin anh mất, chúng tôi thật vô cùng thương tiếc và mãi mãi không quên những kỷ niệm cũ lúc còn hoạt động chung dưới một mái trường thân yêu.
Giờ đây, chúng tôi xin nói lời từ biệt với anh và mong ước anh được thanh thản nơi cõi phúc, nơi mà chỉ có tiếng cười và không còn sự đau đớn.
Chúng tôi cũng xin gởi lời phân ưu đến chị Mai và gia đình các cháu, mong Chúa sẽ ban sức mạnh và bình an cho gia đình.”

Em càng nhớ đến thầy nhiều hơn.

Thầy đang cười nhỏ nhẹ: “Em vẫn như xưa, láu táu đi nhanh không sợ bị chê hấp tấp hả Như Hoa!”
Dạ em vẫn như xưa, vẫn kính mến thầy và đang rất buồn khi biết tin thầy ra đi – em không khóc như Hương Lan, không sợ hãi như vài bạn khác, em học từ thầy tinh thần lạc quan yêu đời, cho dù trong hoàn cảnh buồn thương tiếc nuối.

Thầy an nghỉ bình an thanh thản thầy nhé.

Học trò của Thầy :

Như Hoa – Ấu Tím

Thành Kính Phân Ưu

Cựu Giáo Sư toán trường Nữ Trung Học Tổng Hợp Sương Nguyệt Anh – Sài Gòn

Giáo Sư:
Anthony Trần Quang Trung
Được Chúa gọi về ngày 01 tháng 10 năm 2011
Hưởng thọ 73 tuổi

Thành kính chia buồn cùng gia đình Thầy.
Nguyện xin ân sủng Phục Sinh an ủi Cô và Các em trong nỗi buồn mất mát người chồng hiền lành chung thủy, người cha phúc hậu tận tụy.

Nguyện xin linh hồn Anthony được an nghỉ an lành trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa và Mẹ Maria.

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Của Người Ta, Tản Mạn and tagged . Bookmark the permalink.

Có 1 phản hồi tại Nhớ Thương Thầy Trần Quang Trung

  1. Cam on chi da ke lai cho nghe nhung chi tiet dep cua mot thoi da qua va qua giong van bat hu cua chi em co cam tuong nhu em dang o nhung noi do. Bai viet tren la mot “doc chieu” of chi do. Khen nhieu cung vay thoi, khong can khen nua nhe vi by default your writing is by far exceeds excellency. I’ve enjoyed it tremendously. Thank you Chi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s