

Một khoảnh khắc của hoa của trăng đã làm tim tôi nhớ một người bạn trẻ, người bạn trẻ của tôi đã ra đi xa lắm anh đang lắc lỉu ngồi trên vầng trăng khuyết, anh đang lúng liếng nhìn xuống cuộc đời, nơi anh để lại cho tôi, cho cuộc đời này những cung bực trầm bổng, cung bực anh viết xuống giấy trên năm dòng kẻ song song nhau, được khóa lại quá sớm. Ngay khi đọc bài nhạc, tôi đã hát say sưa vì nỗi buồn đẹp quá, đẹp đến thẫn thờ.
Giống như sáng hôm nay , bên cốc cà phê nóng, nhìn góc cạnh của tấm hình Dũng bấm máy tôi cũng thẫn thờ vì nét đẹp được người nghệ sĩ giữ lại. Tôi tham lam ôm lấy vào lòng.
Thanh Vũ ơi cám ơn em, ở nơi nào đó em biết chị giữ trong lòng niềm cảm tạ, những nốt nhạc tuyệt đẹp em gieo vào lòng của chị.
Cám ơn Dũng đã làm tim chị lúng liếng cùng trăng cùng hoa nở sớm, trong tháng giá đông tàn. (các bạn bấm vào hình sẽ ngắm được nét đẹp tuyệt vời trong veo của thiên nhiên – thưởng thức tấm lòng người đã chụp được phút giây ấy)

Thơ: ấu tím
Nhạc: đỗ quân – giọng hát: Hoàng Dung
Thức giấc trời mưa
Hạt mưa lưa thưa
Giăng giăng nhạt nhoà
Chợt buồn đong đưa
Đọc tiếp “Buổi Sáng Trời Mưa”

Hòa âm Nguyễn Minh Châu – trình bày: Ấu tím 2003
Một đời anh nhìn lại – Không thấy dáng em đâu!
Giọt sương buồn nghi ngại – Ánh mắt đầy lo âu
Một đời anh nhìn lại Em dấu mặt cúi đầu
Cách nhau muôn trùng nhớ Khỏanh khắc nào cùng nhau
Người tình già đầu non Một mình trên đồi vắng
Ráng chiều soi ánh tà Còn nỗi niềm tiếc nuối
Đêm qua sương rơi lạnh đôi tay em gía băng!
Tim đau buông lơi nhịp Máu tím đọng vách sầu Đọc tiếp “Một Đời Nhìn Lại”

Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân thơ tân hình thức Dzuylynh | Ấu Tím diễn đọc và hòa âm (đàn bầu: nghệ sĩ Tất Tùng – Sáo: nghệ sĩ Bảo Cường – đàn tranh: nghệ sĩ Phương Thư)
Dzuy Lynh tên thật là Phạm Phú Dũng thuộc tiểu đoàn 6 Thần Ưng Thủy Quân Lục Chiến cùng Anh của tôi, Dzuy Lynh viết nhạc và phổ nhạc – những bài nhạc đấu tranh, những bài nhạc hào hùng gợi nhớ về một thời ngang dọc trong quá khứ.
Tôi hân hạnh giới thiệu bài thơ này đến quí bạn, gởi gấm tâm sự người chiến binh Thủy Quân Lục Chiến nghĩ đến người bạn đã khuất một Xuân xưa
Đọc tiếp “Hẹn Gặp Nhau Giữa Mùa Xuân”
Cám ơn Huyền Thoại .
…..
Năm mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào
Sao bây giờ chợt tuổi đâu nhiều thế ?!!
Ai cũng phải qua một thời tuổi trẻ
Tôi ước gì tôi níu được thời gian …
Giữa hai đầu trời đất mênh mang
Tôi cát bụi nên làm gì có tuổi ?
Em ơi, xin đừng gặng hỏi
Tuổi tôi bây giờ bao nhiêu ….
Ngày của người ta từ sáng đến chiều
Ngày của tôi dài từ niềm vui này đến niềm vui nọ
Chợt một lần niềm vui giận hờn không đến nữa
Ngày của tôi là đêm …..
Tháng của những người yêu tính bằng những cuối tuần ăn kem
Tháng trong tôi cộng bằng những lần được nghỉ
Như người lính bỗng được rời vũ khí
Tôi được buông chiếc cần câu cơm ….
Một năm người ta đếm bằng lịch treo tường
Tôi đếm năm của tôi bằng những lần được mất
Thời gian cũng phũ phàng như sự thật
Sẽ chẳng bao giờ biết đợi biết chờ
Mỗi sáng dậy thấy mình già hơn xưa
Chiếc gương lau mãi mà vết hằn chẳng sạch
Ngay cả nụ cười cũng nhuốm màu hổ phách
Tự hỏi mình nên buồn hay nên vui ….
Thử một lần kéo thời gian giật lùi
Dẫu trong cơn mơ, cũng sẽ là hạnh phúc
Giữa tháng Mười, mùa thu ngủ gục
Mặc cho lá vàng rơi rơi ……
Buì Chí Vinh
thothang10-10-11
* Ba mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào –