A conversation with…

A conversation
with…

Ông nhà quàn buổi chiều ghé ngang nhà thảy cho tấm “blueprint” của “Le Cercueil de Blanche-Neige”. Chưng hửng:
– Tôi đã order đâu, còn đang suy nghĩ mà.
Mr. Death’s Happy nháy nhó:
– Nghĩ chi cho nhức đầu. Trước sau gì cũng phải đến lúc. Chuẩn bị trước vẫn hơn.

– Cây cần nước, coffin cần cemetary. Tôi chưa tìm ra mảnh đất nào muốn nằm. Đọc tiếp “A conversation with…”

Ra Đi

VuBinh

Bình an như tên gọi Thanh Bình của em nha. 17-1-2014
Hẳn ai cũng biết em mê nhạc Trịnh Công Sơn, mê giọng hát Khánh Ly, yêu quý nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng . nên nghệ danh của em là Trịnh Khánh Thiêng.

Em đã bay về nơi không còn phiền não lo lắng. Thế là hết em nhỉ – chị còn giữ cặp voi em tặng, giọng hát em gởi vừa mới đây – đủ là kỷ niệm. Em hay nói chị giống mẹ em, nên em thích ghé thăm chị. Cám ơn em đã cho chị biết thêm một khía cạnh thật đặc biệt trong cõi con người. Nhớ em.

Lê Uyên Phương Trong Mắt Ai?

Sáng nay thức dậy, nghe nhạc Lê Uyên Phương, đọc bài của em viết – nhớ ngày hai chị em mình miên man hát như lên đồng, em đàn chị hát hết bài này sang bài khác. Năm tháng trôi, kỷ niệm vẫn còn dù nhạt phai đâu đó, chị chép lại bài em viết đã lâu, vẫn còn lưu giữ trên trang Đặc Trưng kỷ niệm của chị em mình . Ngô Đồng – Triệu Thần (Bao Bất Đồng)

dactrung

“Đâu có ai biết mai sau?
Đâu có ai mãi thương đau?
Đâu có ai phải muôn kiếp xa nhau?
…”
Những câu hát cứ theo tôi hoài trong suốt một thời gian dài đăng đẳng, dài bằng cả chuỗi ngày lớn lên, nuôi hy vọng từ trong những khốn khó.

Lần đầu tiên tôi nghe chị hát bài này từ trong băng, tôi đang thu mình trên cái ghế mây nhỏ đặt ở cuối vườn quán cà phê Dạ Khúc. Những âm thanh lưu luyến trầm bổng cứ theo nhau rót mãi vào đầu óc tôi lúc ấy hãy còn khờ khạo lắm. Ở cái tuổi bắt đầu biết suy diễn, những ý tưởng lạ lùng, dù hay dù dỡ, vẫn tạo ấn tượng mạnh. Mà những ý tưởng trong ca khúc của anh, thường là lạ lùng, thường là sống động. Để rồi tôi chăm chú đi tìm hiểu về cuộc đời và nét nhạc của cặp song ca có một không hai này, Lê Uyên & Phương. Kể lại cho bạn nghe nhé… Đọc tiếp “Lê Uyên Phương Trong Mắt Ai?”

Tình Võ Bị

(Tôi muốn đăng bài viết này của anh Lộc K30 trên trang nhà của riêng tôi, để các bạn biết tôi hân hạnh thế nào khi có chồng là CSVSQ-TVBQGĐL – Khóa 26.)

Trong buổi tiệc của Hội Võ Bị Âu Châu, niên trưởng Nguyễn Thanh Đoàn K21, thuộc Bộ Chỉ Huy trường Võ Bị, kể cho Phạm Xuân Sơn K30 nghe việc trường Võ Bị di chuyển khỏi Đà lạt vào những ngày cuối tháng 3/1975. Khi di chuyển về đến Bình Tuy thì có một SVSQ khóa 30 bị thương nặng, khó sống được trong hoàn cảnh hỗn độn thiếu thốn trăm bề, nhưng NT Đoàn vẫn cầu nguyện xin ơn trên ban cho người SVSQ đó được tai qua nạn khỏi. Cho đến ngày hôm nay trong lòng niên trưởng vẫn nghĩ đến người SVSQ bị thương đó và không biết sống chết thế nào? Niên trưởng Đoàn hỏi Sơn có biết tin tức về người bạn đồng khóa đó không? Cảm động trước tấm lòng của người sĩ quan đàn anh, Sơn đã cho NT Đoàn biết người bị thương đó là Phan Văn Lộc, còn sống và hiện đang ở Mỹ. Đọc tiếp “Tình Võ Bị”

Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc

Cô bé thân ái, tha lỗi cho tôi nhé nếu vô tình bé đọc được những dòng này. Vì có thể bé sẽ phật lòng không ít, trước hết, ở cái cách xưng hô của tôi, dù gì bé cũng đã là một cô giáo của hai lớp học mà. Nhưng cô bé ạ, có một điều chắc chắn rằng bé kém tôi đến trên mười tuổi (tôi quyết đoán đó) mà tôi lại có thói quen đáng ghét cứ ưa gọi một cô gái nào, không phân biệt thân hay sơ, nhỏ hơn mình năm tuổi trở xuống bằng cô bé. Đôi khi tôi cũng cảm thấy hơi lố bịch trước cái thói quen đầy nông nỗi này. Không lẽ chừng muơi mười lăm năm nữa tôi lại tiếp tục đi gọi một bà già năm chục tuổi bằng cô bé hay sao, cho dù bà ta có nhỏ tuổi hơn tôi thật. Vậy thì hãy cho phép tôi được gọi bé bằng cô bé một lần sau cùng để rồi tôi sẽ từ bỏ cái thói quen kỳ cục, không phải luôn luôn hợp thời của tôi. Thứ đến, với câu chuyện mang tính cách riêng tư, không có gì quan trọng mà tôi lại đi làm ầm ĩ cho nhiều người cùng biết. Không đâu bé ạ, với tôi, viết được những lời ngợi ca trân trọng về một người mà mình cảm mến là một nổ lực lớn lao, một cố gắng phi thường của tôi đó. Quan trọng lắm chứ, vì tôi ít khi khen ai (ôi tôi lại sắp nói về cái tôi đáng nguyền rủa nữa rồi) và về viết lách tôi lại càng dốt đặc cán mai. Nói ra, bé đừng cười, lúc xưa, thỉnh thoảng tôi có nhờ bạn bè “gà” cho viết những lá thư tình gởi đến người tôi yêu. Có lúc bí quá, tôi chép lại nguyên văn hoặc chỉ thay đổi chút ít cho phù hợp với tình cảnh của tôi, một lá thư nào đó mà tôi muợn được của đám bạn, bé tin không? Đọc tiếp “Cô bé tình cờ – Nguyễn Văn Ngọc”

Nỗi Nhớ Vấn Vương

Hôm qua, buổi tiệc Tạ Ơn truyền thống của gia đình CSVSQ TVBQGVN – Khóa 26 Bắc California đã có như mọi năm, buổi tiệc cám ơn nhau, cám ơn đất nước đã cưu mang và cho khóa 26 Bắc California được sống bình đẳng trong tình người tương trợ thương yêu nhau.

2008

Đọc tiếp “Nỗi Nhớ Vấn Vương”