Tháng Tám 2017 tôi đã đến trại Auschwitz, đã nhìn tận mắt phòng hơi ngạt, những dẫy nhà đứng sừng sững ngơ ngẩn giữa khoảng đồng trống rộng thênh thang trong vòng dây kẽm gai chùng chùng điệp điệp, trời mùa hè nóng hừng hực, mưa nhỏ giọt hâm hấp không gian chung quanh. Tôi ngồi lặng trên bờ đường ray tàu, những viên sỏi viên đá đủ mọi kích thước nằm yên ắng trên mặt đất, tôi đã tự hỏi những sinh linh bị bức tử linh hồn có thảnh thơi tan loãng hay vẫn còn quanh đây, hay vẫn còn nằm im trong đá! Họ có tha thứ cho những người đã gây nên thảm cảnh, cho những con người đã vì một lý do nào đó dám làm điều lương tâm một con người bình thường không cho phép họ làm?
Hôm nay tôi được xem đoạn phim ngắn này và tôi học được điều đáng học, sự Tha Thứ.
Hoa cây kế – thistle
Vu Quy
Một lần khép nép – chào biệt mẹ cha – phận con là gái – như hạt mưa sa
Một lần e lệ – bước lên xe hoa – khép trang nhật ký – thôi giòng viễn mơ
Thôi chăn gối lẻ – gửi lại giường xưa – ủ giùm cho nhé – hương đào ngây thơ
Thôi bàn học cũ – sách vở từng năm – nhớ người tóc xoã – ôn bài dưới trăng
Gửi khu vườn nhỏ – ngày tháng nô đùa – chân chim khuyên nhẩy – dưới tàng lá thưa
Gửi khu vườn nhỏ – những dáng thường qua – dấu chân lưu luyến – giòng mắt mong chờ
Gửi khu vườn nhỏ – những thoáng say mơ – của mùa e ấp – sen ngó đào tơ
Long lanh ngấn lệ – điểm má xuân thì – hương trinh rờn rợn – tà áo vu quy
Một lần khép nép – chào biệt mẹ cha – một lần e lệ – bước lên xe hoa – là thôi là tắt – tiếng hát ngây thơ –
từ lòng sen ngó – từ nụ đào tơ
Gót hài hôn lễ – đưa bước xa nhà -theo câu phận gái – như hạt mưa sa… Đọc tiếp “Vu Quy”
Buổi sáng/Nước/Tôi & hoàng tử Cóc
Bầy ve sầu đang the thé tấu bản giao hưởng hạ nồng…
Buổi sáng toát mồ hôi đang dợm nhảy tòm xuống hồ nước…
Một vòng bơi sẽ giải thoát được 1,000 chú calories bị cầm tù (Miss Analizzzer phán thế!).
Cần phải hì hụp đủ 10 vòng như thế họa may mới mời được cơn ác mộng của đêm đi chỗ khác mà ám ảnh.
Mr. Cóc Xù nhẩy ra từ bụi azelea đỏ, ngước cặp kính cận nhìn trời rồi chép miệng:
– Hôm nay tôi bận nên không nghiến được răng. Trời sẽ chẳng thể nào mưa.
Hỏi:
– Bận thứ quỷ gì mà chỉ one-second-nghiến cũng no-can-do?
Hãnh diện trả lời:
– Đớp muỗi. Mùa này gớm sao nhiều muỗi béo!
– Thế có xơi cả gan ruồi tươi không? Đọc tiếp “Buổi sáng/Nước/Tôi & hoàng tử Cóc”
Đất Lành Chim Đậu
Hồi còn hồ cá nước róc rách – chim sâu ghé uống nước, bây giờ cái nhà mình treo cho đẹp thành nhà của cặp chim này. Sáng sớm nằm trong giường nhìn qua khung cửa sổ thấy chúng bay ra bay vào. Cứ thấy mình ra vườn nghịch đống đá còn lại sau khi lấp hồ là nó hét lên nhảy đông đổng. Nhưng rồi vài lần sau có lẽ nàng quen đi biết điều hơn, không la hét nữa chỉ trốn trong lá hay chờ cho mình quay đi chỗ khác là chui vào nhà mớm cho con.
Cái giọng hét tóang giận dữ khác với giọng hát dịu dàng. Nhờ có đôi chim này mình nghĩ ra một điều, không chỉ đàn bà có hai giọng nói đến cả chim muông cũng thế, cũng biết rì rù – thét la và thủ thỉ. Mình nghe nó thủ thỉ còn mê nữa là.
Đất nhà mình lành hay không không biết, nhưng chủ của mảnh đất thì rất lành, bị chim la cũng làm thinh đi chỗ khác cho tụi nó thảnh thơi nuôi con. Ừ mình lành lắm bị chim bắt nạt.
Ngày Phụ Nữ 03/03/1960 tại Sài Gòn năm xưa (6 tháng 2 Âm Lịch)
Đọc và ngắm hình xưa nao lòng quá, cám ơn tác giả đã sưu tầm gìn giữ những hình ảnh ngày Lễ Hai Bà Trưng 6 tháng 2 Âm Lịch.
Thở Sáng
OHMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM nguồn sinh lực mới cho ngày mới .
Nó và Tôi
Nó! Cái thằng!
Ừ! Cái thằng bạn tôi từ thời để chỏm. Thật ra đầu tiên nó là bạn của thằng Hoàng, anh họ tôi, tất cả chúng tôi đều ở cùng xóm gần sát bên chợ Vườn-Chuối. Tên nó là Thiện, vì da nó ngâm đen nên nó bị chết với cái tên Thiện Đen.
Cái thằng thật lạ, trời sinh ra nó để mà phò tôi khổ vì tôi, cả nhóm tụi tôi gồm có: Tôi: con ông đại úy, thằng Hoàng: con ông thiếu tá, con Mai: con ông Tư cảnh sát, con Lan: tiệm tạp hóa, thằng Đức: tiệm vàng, thằng Thành: tiệm may và nó thằng Thiện: tiệm giặt ủi. Sở dĩ tôi phải kể hết nguồn gốc từng đứa vì đó là cách để bà con chòm xóm nhận diện tụi tôi. Đọc tiếp “Nó và Tôi”
Dài Tựa Thiên Thu

Buổi sáng trong viện dưỡng lão ồn ào tiếng bước chân, tiếng bánh xe đẩy nghiến xuống nền thảm cũ phát ra tiếng cót két khô dầu – ngày mới bắt đầu.
Dài Tựa Thiên Thu
Buổi sáng, ồn ào tiếng bước chân, tiếng bánh xe đẩy nghiến xuống nền thảm cũ phát ra tiếng cót két khô dầu – ngày mới bắt đầu.
Không như ngày của thiên hạ, ngày bắt đầu bằng tiếng chim ríu rít, tiếng mở cửa khẽ khàng, bước chân nhón gót sợ đánh thức người còn ngủ nướng. Ngày nơi đây dường như không tận, ánh đèn neón sáng choang, lúc nào cũng có người tỉnh thức đôi khi tiếng bíp báo động vang lên, tiếng chân lại vội vã bước đến nơi phát ra âm thanh chối tai ấy, để tắt nó đi.
Giọng thét của ông John mỗi bốn tiếng chẳng kể ngày hay đêm, đồng hồ sinh học trong ông bị đánh thức bởi điều gì – ẩm ướt hay đói khát để bật thành tiếng thét vang vang như thế, lâu ngày ai cũng quen ngay cả đợi chờ được nghe tiếng thét, để biết John còn khỏe. Có lần sau hai ngày không nghe giọng thét của John, không gian trống vắng kinh khiếp, Pinky bảo John đang điều trị trong nhà thương, bao nhiêu người đợi chờ John xuất viện trở lại, dù biết sẽ bị nghe John thét mỗi bốn tiếng. Giọng thét của John buồn thiu buồn thỉu, giữa âm a và ơ. Mỗi lần thét lên như thế John muốn trút điều gì ra khỏi tâm hồn, giẫy giụa bất lực, nghẹn ngào níu kéo, có lẽ thế nhỉ!
Ông Tâm quay đầu nhìn qua khuôn cửa có ánh sáng bên ngoài hắt vào, hai luồng ánh sáng đụng nhau, ánh đèn chạm ánh nắng nháng nháng, đây là điều để mắt ông nhận ra ngày còn hiện hữu. Ban đêm ánh đèn xuyên thẳng vào bóng tối mắt ông không thấy vệt nháng nháng chạm nhau ấy. Đọc tiếp “Dài Tựa Thiên Thu”
Tính Sổ
Dân làm nghề kế toán nghe chữ tính sổ là sợ lắm, nhất là tính sổ cuối năm. Dân nào không biết rõ chứ dân Việt Nam nghe chữ cuối năm là phải hỏi xem Âm hay Dương thật là lộn xộn, tuổi cũng phải hỏi như thế, có tính lúc còn nằm trong bụng mẹ hay không nữa chứ, nói chung chung không được, đôi lúc còn bị hỏi cho rõ là tuổi con gì cho chắc là người bị hỏi không nói xạo.







