Kén Chồng

Chị Hai quên trả lời câu em hỏi rồi sao? Cùng một lúc hai người cầu hôn em , một ông làm bác sĩ, một ông làm nha sĩ, em khó nghĩ quá chị Hai ơi!

Tui thiệt lòng xin lỗi chị , tính tui ào ào như cào cào châu chấu , gặp chuyện là tui tuôn xối xả, nói không dòm trước ngó sau, sợ người ta nói hết tui không được nói. Tui a thần phù húc vô cãi tào lao thiên đế, không đếm xỉa chi tới gốc tới rễ, nên tui quên phức chuyện kén chồng của chị.

Kén chi mà xốc hông xốc óc , kén ai không kén, kén ông thầy thuốc tây y với ông thầy nhổ răng cho bàn dân thiên hạ, hai ông thầy này người ta kính trọng biết bao nhiêu, người ta tôn lên tới hàng phụ mẫu chứ đâu nói khơi khơi, chị nhớ câu “lương y như từ mẫu không?” Mà so sánh hai ông đó, ông chín chỉ ông một lượng, tui thấy lấy ông nào cũng đặng hết ráo, tỉ như tui nè không cần biết chữ u chữ á, mà lấy đặng mấy ổng, ra chợ ai cũng gọi “bà đốc”, ui cha má ơi còn chi bằng hả chị, “một bước lên quan” ông bà xưa coi vậy chớ nói chi cũng đúng, bước này dễ hơn bước tango, dịu hơn bước xì-lô, mà trong lòng đàn bà con gái được mấy ông này mang khay trầu sang xin cưới, tui nhắm chắc họ phải nhảy cà lưng tưng như mấy thằng nhỏ bán thuốc cao đơn hoàn tán, chưa kể mẹ cha mừng hết lớn chớ hỗng chơi nghen chị.
Để tui bàn mao tôn cương, dông dài tam quốc chí cho chị nghe nghen. Thời tui mười bảy bẻ gãy sừng trâu là thời kỳ tình cảm tràn trề chan chứa, nhìn đời bằng cặp mắt con gà mái tơ có đeo cặp kính hường, hễ thấy con gà trống gáy te te đẹp mã, khươi ba hột thóc mốc meo đem cho mổ cầu thân, cái là làm duyên làm dáng khỏi cần kén cá chọn canh chi ráo, tui hăng hái yêu cái rụp, yêu không cần biết tình cho đi có lấy lại nhiều ít gì không? Rồi đem tặng hình cười mím chi cọp, đôi mắt mở mơ màng, lãng đãng có đề tặng đàng hoàng, ghi ngày giờ năm tháng, có thêm hàng chữ “dù cho ảnh có phai màu, xin đừng xé bỏ đau lòng người cho” nữa chớ. Đọc tiếp “Kén Chồng”

Before Sunrise…

1.
Soi gương, nhìn lại mình. Cái khuôn mặt đăm đắm đó khi mặt trời lên rồi sẽ vĩnh viễn biến mất, hỏi có tiếc không? Ừ thì cũng hơi tiêng tiếc. Rồi lũ phấn son/gương lược sẽ buồn biết mấy khi không còn tấm canvas-moi để điểm xuyết/tô vẽ/ngắm nghía và mỉm cười.
Đến với khuôn mặt trẻ thơ bầu bĩnh. Đi với khuôn mặt còn tràn nỗi khát khao vòi vĩnh những giấc mơ.
Khi những giấc mơ bắt buộc phải ngừng, thì thôi cũng đành gửi lại một nhếch môi cười từ giã trên mảnh trăng soi. Lần cuối. Đọc tiếp “Before Sunrise…”

Vọng Tháng Tư

I. Ngôn ngữ

Con chưa biết nói.
Cha không còn lời để nói.
Mẹ chìm trong cơn đau.
Mắt nhìn có nói được không?

– Bố đi nhé, con.
– Bố đi khi nào bố về?
– Mai mốt. Khi nào con biết nói.
– Con yêu bố.
– Bố cũng yêu con.
– Con nhớ bố.
– Bố nhớ con còn nhiều hơn thế.

Giọt lệ nóng cay đắng rơi xuống từ khoé mắt sâu thẳm của cha, lăn tròn trên gò má bầu bĩnh phơn phớt hồng của con. Một thoáng giật mình thơ ngây.
Mẹ giấu cơn hoảng loạn sau vai áo chồng. Đá vàng phu thê.
Mùi hương có lẽ rồi sẽ phai.
Người rồi sẽ xa.
Biền biệt.

Ngày cha về, con đã lớn theo cây mận đỏ cha trồng bên hiên nhà trước cuộc phân ly.
Khi cha đi vắng, con vào trường và đã được dạy dỗ nói bằng một loại ngôn ngữ khác.
Mẹ gọi là sinh tồn ngữ.
Cha gọi là tử ngữ.
Đôi mắt con mở lớn nhìn cha, lạ lẫm.
Không còn thơ ngây.
Lời của mắt đã tắt.
Đọc tiếp “Vọng Tháng Tư”

Yêu! Phù Dung

(Bài viết của Phù Dung – bạn tôi – câu hỏi khó trả lời – không ai muốn trả lời – Ừ quả là thế, sự khác biệt giữa hai dấu lên xuống – âm dương – đàn ông đàn bà. Tôi có cô bạn người Ấn Độ, cũng nói cho tôi nghe đúng y như thế sau khi chồng cô mất đã vài năm. Không fair gì hết hà !)

Đàn ông càng yêu, càng nổi tiếng hào hoa phong nhã, lịch lãm trường đời.
Đàn bà càng yêu, càng vang danh cái tiếng Thị Mầu lẳng lơ, chỉ đáng thả bè trôi sông.
Physically, thượng đế cấu tạo đàn ông và đàn bà khác nhau – yes – về hình thái / về thể trạng.
Thế ở phía bên trong những lồng ngực phập phồng hơi thở kia, những trái tim có đập khác nhau – màu sắc có lấp lóa khác nhau?
Ông ly dị dăm ba lần – ông đột nhiên nổi tiếng Mr. Playboy – nhân tình cứ gọi là gạt đi không hết.
Bà chỉ cần ly dị một lần thôi – bà lập tức bị ông giời đóng ngay cái dấu ấn “used” vào giữa trán – ruồi muỗi cũng chả dám vo ve.
Đàn ông góa vợ ngày hôm trước – ngày hôm sau họ hàng, bạn bè đã vội vã mối mai, sụt sùi thương cảm cho thân phận cô đơn hiu quạnh.
Đàn bà chồng chết đã mãn tang – vừa mới thập thò tí áo xanh áo đỏ là úi giời – tha hồ ngoáy lỗ tai ra mà nghe nhá…
Tại sao thế nhỉ?

Ông ngoại tôi mất lúc bà ngoại tôi mới có ba mươi. Cụ – có lẽ – bắt buộc phải ở vậy để chăm sóc đám con chồng/con mình cho tới ngày ra đi “đoàn tụ” cùng phu quân – where – tôi không được rõ.
Trong những tháng ngày cuối cùng của một đời người, cụ thẫn thờ bâng khuâng như cô thiếu nữ mười bảy tuổi – sáng tối loay hoay ngồi bên cửa sổ như đang trông ngóng một bóng hình nào. Em gái cụ (mà tôi gọi là bà trẻ) mỗi khi đến chơi đều bị cụ túm lấy áo hỏi thăm liên tục về một cái tên (dĩ nhiên không phải là tên của ông ngoại tôi). Mẹ tôi cứ căn vặn bà trẻ tôi mãi về cái tên rất đàn ông này, nhưng không bao giờ thành công. Bà trẻ tôi luôn lắc đầu quầy quậy, bảo chả biết cái tên ấy là tên của ai . “Có lẽ mẹ mày đã lẫn!” – bà trẻ tôi gắt mẹ tôi thế. Tôi, có vài lần bắt gặp đôi mắt ngân ngấn lệ của cô em gái út ngó người chị cả và hiểu ngay là bà trẻ tôi đã nói dối. Nhất định đằng sau cái tên đàn ông bí ẩn kia phải có một “love story” – đẹp & dang dở. Tôi nghĩ thế. Tôi cầu mong thế. Lạy giời cho họ được gặp lại nhau – ở trần gian phía bên kia. Và xin ông ngoại mở lòng khoan dung, tha thứ cho đứa-cháu-tôi bất hiếu. Ôi, biết làm sao…Vạn tuế TY!

Qua đến đời mẹ tôi thì thời thế và con người đã đổi khác – không nhiều – nhưng cũng đã là thay đổi. Mẹ tôi là một người phụ nữ rất sòng phẳng và tính nết hoàn toàn trái ngược với bà ngoại tôi. Khi yêu, mẹ tôi nói yêu. Khi ghét, mẹ tôi nói ghét. Yêu – ở. Ghét – đi. Trung thực và sòng phẳng trong lãnh vực tình cảm kể ra cũng là những cá tính hiếm hoi – nhưng lại không được hoan nghênh cho lắm trong một xã hội vẫn còn đặc sệt thói lề, thành kiến. Bà ngoại tôi và mẹ tôi đã từng trải qua một khoảng thời gian mặt không giáp mặt / lời không đối lời – chỉ vì họ hàng gia tộc đã khăng khăng tuyên án mẹ tôi là một “linh hồn bất trị” – kẻ nổi loạn thoát thân từ huyền thoại Eva và con rắn đỏ quấn quanh vòng cổ thon ba ngấn – hoang dã và đam mê. Một đời mẹ tôi là cuộc chiến tranh tan nát. Những bàn tròn/bàn vuông của sự hòa đàm/hòa giải & thỏa hiệp đều vô dụng. Peace, at last though. When…

Người ta bảo:”Like mother, like daughter”.
Tôi, bản thân chứng nghiệm cùng với dòng “lịch sử ngược” của gia đình – chuyện đời xảy ra đã không hẳn thế. Đương nhiên tôi cũng không thoát khỏi vũng xoáy thường tình – tiếp tục carry on cái gene “Y” đa đoan/ đa diện của những người phụ nữ liên quan đi trước (uhm, ai lại chẳng?) – nhưng nhiều phần, tôi vẫn cảm thấy tôi là một “complex-combination” riêng biệt nào đó ở giữa bà & mẹ – hai người đàn bà của hoàn toàn hai thái cực đã từng có những ảnh hưởng rất lớn trên cuộc đời tôi.
Quá độ & lãnh đạm. Tôi. Kẻ thừa kế một gia tài không đơn giản từ những trận chiến vô vọng, gọi “TY”.

Thật ra, “Yêu” là gì?
…mà sao đôi lúc – trái tim vụt xôn xao huyên náo như những bước chân son ngày hội mở…
…mà sao đôi lúc – địa đàng xa bỗng chợt hoang vu mờ mịt như chưa từng khôi nguyên một thuở người đã tìm đến bên người…

Kệ, whatever it is…
Em cứ iêu anh!

a?P

Từ Nỗi Nhớ

Không ngờ năm năm thôi, mà lòng mình thay đổi nhiều đến thế – 2010, đọc thơ của bạn hát thành nhạc – bây giờ muốn hát ngại ôm đàn – đã so phím lại thôi, sợ thơ buồn: “bà làm xấu vần tôi!”

Kết Nối Chị Em



Niềm vui bình an và hạnh phúc trong mùa lễ của tôi đó. Cô em gái Việt Nam dễ thương giỏi dang sống cách xa tôi vạn dăm. Chúng tôi có cùng một quê hương, cùng bao nhiêu kỷ niệm thương yêu để lại nơi chôn nhau cắt rốn trước khi định cư trên xứ lạ . Tôi ở Mỹ USA cô ở Úc Australia.
Đọc tiếp “Kết Nối Chị Em”

Xuân Ngọt

Gần đến Tết, dù dặn lòng thôi không nhớ – không ngậm ngùi – không để kỷ niệm ngày xưa kéo về làm lòng chùng buồn thiu thỉu nữa mà rồi vẫn bị hình ảnh thanh xuân ám ảnh, những đóa hoa – những luồng gió xuân quấn quít tà áo mỏng, hơi lạnh nhè nhẹ lay lá cành, mơn đôi má làn môi cùng bao ước mộng tưởng chừng giơ tay vói đến.
Những ngày cận Tết xôn xao, cô thợ may áo dài than không có giờ để ngủ, ông thợ đóng giầy xin khất đến ngày đưa ông Táo về trời, chiếc xe đạp được sơn lại màu hoa hiên có chút kim nhũ lóng lánh, bao nhiêu tiền ky cóp từ những phần quà sáng nhịn không ăn, để giành chơi hụi cùng đám bạn cùng lớp được dùng cho những việc đơn giản ấy, trong trí đã tính nhẩm những phong bao lì xì từ ông bà và bố mẹ sẽ nhiều hơn gấp bội. Mùa Xuân thanh bình của các cô gái thành thị không biết lửa khói chiến tranh. Đọc tiếp “Xuân Ngọt”

Hai Không Mười Lăm

15-CardTin hay không tin thì năm 2014 cũng đã tận, năm mới 2015 đã đến.
Sáng sớm hôm nay, bầu trời xanh ngát, gió bão đã tan dần dù khí lạnh còn nguyên, chưa tan hết, hai vợ chồng thức dậy nhìn nhau:
– 2015 rồi đó! Đọc tiếp “Hai Không Mười Lăm”

Mùa Lễ

14-Christmas

Mùa Đông đất trời buồn hiu hắt. Nắng ấm cũng đi ngủ để sương giá mưa gió hoành hành.

Buổi sáng thức dậy hàng xe đậu hai bên đường kính xe mờ vì lạnh, vì hơi nước, lái xe đi làm biết ngay xe nào được nằm trong nhà, chiếc nào phải ngủ vệ đường tội nghiệp. Trả tiền nhà cao để được sống ở tiểu bang California, để trốn cái lạnh miền Đông, trốn buổi sáng ngủ dậy phải cào tuyết lấy lối đi làm, trốn cảnh trắng xóa một mầu không thấy xe đâu sau khi đi chợ.

Chiều tối đi làm về đèn lấp lánh thật đẹp, đèn leo lên mái nhà, đèn luồn vào nhánh cây, đèn kết chùm, đèn phủ cỏ, đèn rũ giọt đủ màu. Nhà thờ công giáo, nhà thờ tin lành trang trí hang đá, ông sao, các trung tâm buôn bán tấp nập không còn chỗ đậu xe, nếu không có lễ Giáng Sinh, mùa Đông ở xứ lạnh chắc thiên hạ buồn chết đi được.
Đọc tiếp “Mùa Lễ”