Về miền nắng ấm hai tuần, vừa đi làm vừa có thì giờ loay hoay cùng má trong bếp – con bé mới ngày nào ngây ngô, nay đã thành thành thiếu nữ – tuổi hai mươi lăm.
Má nướng bánh theo tay đong – con nướng bánh theo công thức, chiếc lap-top mở trên bàn bếp! Nhà có xoài đang chín, loại xoài thon vàng thơm ngày xưa ở Sài Gòn hay gọi thanh ca, con cắt xay làm thành nhân cho chiếc bánh, kem gia giảm không cho nhiều đường, đong thật ít bơ. Má hỏi vậy đâu cần công thức – con cười nhẹ nhàng – con đang chế công thức mà! Đọc tiếp “Bánh Sữa Con Làm”
Một Quãng Xuân Thì

Mùa xuân năm ấy hoa xác pháo rụng đầy sân. Năm ấy trời bỗng trở rét hơn mọi năm, buốt vào xương thấm vào tận tủy. Tôi lên Bảo Lộc vì gia đình bị bắt hồi hương lập nghiệp, không đi cũng chẳng xong. Thì đi. Sẵn có mảnh đất trồng trà, café, chúng tôi hân hoan về vườn cuốc đất.
Đang ở Sài Gòn, nóng thì hừng hực, mưa thì chĩnh đổ, được lên miền đất đỏ cao nguyên sống thì còn gì bằng. Trời lúc nào cũng hây hây gío mát, ngay cả giữa trưa, cây cỏ xanh ngăn ngắt, đến cả hoa dại cũng đẹp. Con gái ai cũng xinh, làn da trắng mịn màng, má đỏ, môi hồng đôi mắt đen nhanh nhánh. Thêm các cô gái Thượng lạ lùng “xấu đem dấu, đẹp mang khoe,” nghĩa là các cô còn trẻ chưa có chồng không cần mặc áo, các cô đã có chồng phải mặc áo vào. Đọc tiếp “Một Quãng Xuân Thì”
Mẹ Ơi!
Sáng Tác: Ái Vân
À a á ơi! À a á ơi!
Nhớ thuở nào, con còn nhỏ dại,
Mẹ thường dạy, con hát khúc dân ca.
Nhớ thuở nào, con từng vấp ngã,
Mẹ hằng cho, con những âu yếm dịu dàng. Đọc tiếp “Mẹ Ơi!”
Mẹ và Cơm
Món ăn Việt Nam có tràn đầy tại San Jose, tại Sài Gòn Nhỏ, tại khắp mọi nơi có người Việt định cư trên đất mới, từ Mỹ đến Pháp, đến Đông Âu, Tây Âu, món gì cũng có, các món ăn đặc trưng của từng miền, canh cua rau đay, canh bún, bún riêu, bún ốc, phở bò, phở gà đặc thù của miền Bắc. Bánh nậm, bánh khoái bánh đập, bánh lá chạo tôm, mì quảng, cơm hến đặc thù của miền Trung. Lẩu mắm, mắm và rau, cá kho tộ, canh chua cá bông lau, đặc thù của miền Nam. Kê khai vài món đặc biệt thế thôi, nếu kể ra cho bằng hết các món ăn, thì hơn trang viết, cũng không đủ để kể về sự phong phú, trong văn hóa ẩm thực của người Việt.
Từ những ngày mới định cư, theo lời kể của các bạn đã lìa quê tự những năm 1975 và đầu thập niên 1980, là những món ăn tự chế, nấu thế nào cho gần giống với món ăn “ở nhà” từ cách làm nem bằng thịt ham đóng hộp, đến cách dùng xì dầu pha chế sao cho giống vị nước mắm, dùng bột mì, bột bắp đổ bánh cuốn, mày mò xay thịt gói giò, từ từ chậm chậm mà bây giờ chả giò, gỏi cuốn, phở len lỏi vào khẩu vị của người bản xứ. Đọc tiếp “Mẹ và Cơm”
Bánh Gan

Lâu lắm rồi, cái thuở hột gà đắt hơn hột vịt, cái thuở người ta ở Sài Gòn theo dõi giá vàng theo giá hột vịt, hễ hột vịt 30 đồng một trứng thì giá vàng là 3000 đồng một chỉ, ngộ héng có ai nhớ thời đó không ta! Có một loại bánh nửa tây nửa ta được thích ăn, bánh gan. Học khéo thuở ấy khó lắm, vì lò nướng bánh thô sơ, theo kiểu than trên than dưới, có khi dùng nồi gang cho cát vào đậy kín để hơi không thoát ra ngoài, cùng lúc than trên phải giàn ra cho thật đều. Khác với bây giờ làm bánh với lò nướng kèm theo bếp ga dễ ơi là dễ, chỉ cần mở tủ lạnh lôi trứng – đường – bột – bơ . . . là xong – công thức từ ông bà Google tràn ngập tha hồ các bà các cô làm khéo, cho dù phải kiêng ăn sợ mập. Đọc tiếp “Bánh Gan”
Je Ne T’aimes Pas
(Kurt Weill / Maurice Magre (1877-1941)
Lời Việt: Vĩnh Lạc
Hòa Âm: Nguyễn Minh Châu
Ấu Tím thu âm và mix bằng adobe audition 1.5
Những bài nhạc cổ điển có sức quyến rũ lạ lùng – được cất giọng hát bằng ngôn ngữ mẹ đẻ không hạnh phúc nào bằng – cám ơn nhạc sĩ Nguyễn Minh Châu đã tạo cơ hội quí giá này cho Ấu Tím.
Đọc tiếp “Je Ne T’aimes Pas”
Chả – Nem
Trong tục ngữ Việt Nam có câu: “Ông ăn chả bà ăn nem” chẳng hiểu xuất xứ từ miền nào, miền bắc miền trung hay miền nam, miền nào cũng có chả, cũng có nem, miền nào nem – chả cũng ngon cũng là món đặc biệt! Chối cãi sao cũng không được, giải thích sao cũng không xong, khi hầu hết chín mươi tám phần trăm các ông các bà độ tuổi già hơn bốn mươi, nhất định hiểu câu “Ông ăn chả bà ăn nem” là ngoại tình, là thích tìm “của lạ.” Đọc tiếp “Chả – Nem”
Bánh Cuốn

Công thức khuấy bột rất đơn giản – một chén bột cần một chén nước – muốn bánh trong dai thì cho thêm bột năng. Muốn bánh ngon thì bột phải nở đều, khuấy trước vài tiếng cho chút muối – Điểm chính của bôt bánh cuốn là cách pha như sau: Đọc tiếp “Bánh Cuốn”
Bánh Gan

Bánh này rất dễ làm – không sợ bị hư đâu, vật liệu chính là nước dừa đường thẻ trứng – hoa hồi – chút bột gạo – chút bột nổi, các thứ khác như cà phê – ca cao – chocolate chỉ thêm vị thêm màu sẫm đen. Bánh đẹp phải nổi hoa xốp, mướt – vị béo ngậy. Đọc tiếp “Bánh Gan”
Măng
Măng nấu với chân giò, măng nấu với cá bông lau, măng xào mắm ruốc, măng kho thịt ba rọi, măng làm chua. Cái mùi măng chua ai không quen khó chịu, quen rồi thì tương tư, phải tìm ăn không thôi nhơ nhớ, măng chua quê mùa mà duyên đằm thắm khó quên. Măng dễ ăn, dễ kiếm, chẳng có tí ti gì chất bổ, chỉ tuyền là sơ với sơ, thế mà len lỏi cả vào cung đình, qua món măng khô nấu với chân gà, cũng như thân tình với bao người dân tay chân lấm láp bằng những món đơn sơ kể trên.
Mua được cái nồi nấu bằng hơi nóng, nấu thử cái chân giò, tốn gần “hai con công” thật xứng đáng. Nồi có hai lớp, lấy lớp bên trong ra nấu như thường, sau đó cho vào nồi to đậy nắp khóa kín, để đấy vài tiếng, mở ra nước trong, thịt mềm ngọt ơi là ngọt, chắc chắn tiền gas sẽ xuống nếu dùng nồi này để hầm xương nấu phở, nấu bún bò Huế. Có chân giò ngon, mua hũ măng chua, xả nuớc cho bớt mùi hăng, luộc sơ vắt ráo, thả vào nồi chân giò, mêm nếm hẳn hoi, rắc tí hành ngò thái nhuyễn lên mặt, thêm tí tiêu sọ xay, ăn với cơm nóng hay bún là bồng bềnh ngay một quê xưa đã khuất. Đọc tiếp “Măng”

