Đi Về

Tôi có người anh được xuất dương
Hôm qua anh ấy đã lên đường
Cả nhà ra tận sân bay tiễn
Phút biệt ly nào chẳng vấn vương
Xen lẫn bao nhiêu kẻ đợi chờ
Em nhìn nắng tắm dẫy phi cơ
Nghĩ về muôn nẻo trời xa lạ
Thấy rộn lòng son những ước mơ
Anh đứng trên thang vẫy vẫy chào…..
Xem dường thich thú biết là bao
Em cười trong lúc me và chị
Nước mắt trào dâng giọng nghẹn ngào
Máy nổ rồi chong chóng vút quay
Phi cơ cất cánh nhẹ nhàng bay
Em nghe trong gió lời anh dặn
Sẽ trở về sum họp một ngày . . .

Bài học thuộc lòng cách nay đã hơn bốn mươi năm, bỗng trở lại rõ ràng trong trí tôi, ngày chủ nhật 17 tháng 08 năm 2008, khi tôi ngồi im lặng nghe bao nhiêu người nói về Anh. Mùi hương trầm, mùi hoa thoang thoảng. Chung quanh là bạn bè, có người tôi biết có người không.
Cuộc đời đầy màu sắc, người ta có thể tổng hợp hay phân tách màu sắc tùy theo không gian và thời gian, tùy theo góc độ của thấu kính, tùy theo vui buồn lòng người.
Lòng vui hay buồn, mà bài học thuộc lòng từ năm học tiểu học trở về rõ mồn một như thế, phải chăng buồn vui lẫn lộn, thương mến giăng giăng.
Bầu trời cao rộng, bóng chiếc máy bay thật cao ắt hẳn luôn gây ra chút xao xuyến, thưở máy bay chưa là phương tiện di chuyển thông thường.
Đi để đến một nơi chưa từng biết, chỉ được đọc, chỉ được đoán, có lẽ rất vui, có lẽ rất buồn, và có lẽ chẳng là gì cả!

Ai không một lần ngồi lặng ngắm cái chấm đen nho nhỏ, hầu như không di chuyển trên vòm trời xanh rộng? Ai chẳng một lần băn khoăn khi nhìn chiếc xe tang đi ngang? Càng trẻ nỗi đau lòng càng nhiều hơn, nỗi luyến thương càng nhiều hơn.
Ngày xưa đi lên tỉnh học cũng đã gọi là xa xứ, đi du học càng kinh khủng hơn , đến lần đi vượt biên, đi học tập không hẹn ngày trở lại, nhìn nhau không dám khóc, đẩy ra khỏi cửa không cho ngoái nhìn lại. Thời đói khát, nỗi ly tan không làm người ta xót xa cho bằng khi đang thạnh vượng, sắp được hưởng niềm hạnh phúc từ con cái, đang sắp có thật nhiều thì giờ để hoàn tất bao điều ước ao từ thời trai trẻ, bỗng phải ra đi.

Ái biệt ly – nỗi niềm chia ly chẳng cần viết ra ai mà không cảm được, đọc kinh sách, đọc thơ văn, nếu không có chia ly đã chẳng có vần có điệu. Không hiểu từ đâu, nhiều tư tưởng khuyên người đau khổ vì chia ly, phải kềm chế nỗi đau khổ của mình bằng cách ép nó xuống tận đáy lòng, từ lý thuyết nào người ta khuyên nhau không được khóc khi có người thân yêu mất đi? Biết lẽ trời có đến có đi, có sanh có tử, có hợp có tan, có thương có hận, nhưng chấp nhận là một chuyện, đau đớn lại là chuyện khác. Khóc vì yêu, khóc vì nhớ, khóc vì tiếc tại sao lại không?

Đọc lời hay ý đẹp: “Em bé được sinh ra khóc ré, trong khi mọi người chung quanh vui cười chào đón, người nhắm mắt xuôi tay ra đi, nằm yên lặng, mọi người chung quanh khóc vì tiếc vì thương!”
Năm 1972 trong khu xóm nhỏ, chiếc hòm gỗ được phủ cờ vàng đặt trước hiên nhà, vì căn nhà quá nhỏ không mang hòm vào được bên trong. Người mẹ còm cõi khóc, hàng xóm chung quanh khóc, chiếc hình người thanh niên mặc áo sơ mi trắng cười mỉm như đùa cợt, lung linh sau làn khói nhang nghi ngút. Người con gái hàng xóm khóc kể, mối tình chưa kịp nghĩ đến trầu cau. Cô kể ra mẹ người tử sĩ mới biết ra con trai mình đã có bạn gái, bà càng khóc nhiều hơn vì chưa kịp có con dâu. Nghèo khó khiến con người chất phát đến gần nhau, cô con gái nhận bà mẹ mất con làm “Má nuôi”, mỗi sáng cô ghé nhà thắp nhang cho người đã khuất, săn sóc an ủi thân tình, ngày sau lấy chồng, các con của cô có hai bà ngoại. Tình cảm rất tự nhiên và nhân bản, đau khổ được òa khóc và kể lể.
Đau khổ dễ tan như đám mây đen khóc òa thành mưa, rồi trời sẽ quang mây lại trắng. Lòng người góa phụ mất chồng rồi sẽ bình an, sẽ quen với lủi thủi chiếc bóng một mình. Tình cảm yêu thương nguyên vẹn, hơi ấm nồng nàn sẽ chẳng hề phai. Chỉ một điều là cõi ấy thế nào, phương ấy ra sao?
Xuất dương du học, hình ảnh kinh đô ánh sáng Ba-Lê, Mỹ quốc đều có thể thấy trong sách. Đến “miền cực lạc” “cõi tây phương” không có hình ảnh chỉ là những điều cảm nhận qua trang sách trang kinh. Tin hay không tin có một đời sống khác vô hình vô ảnh, ngay cận kề bên cạnh, ngay nâng đỡ sau lưng?
Bài học thuộc lòng thưở bé, đang dẫn tư tưởng tôi đi, vâng anh lên đường với bao hứng thú tìm tòi phương cực lạc, học thêm nữa bao điều hay điều lạ, anh sẽ trở về sum họp một ngày không xa, sẽ cho bao người biết về đời sống ngắn ngủi chứa nhiều thâm tình không đếm được như những cánh hoa quanh anh, những nghẹn ngào thương nhớ, những đốm lửa tâm linh.
Anh đọc được hết từng trang sách trong lòng bạn bè đưa tiễn, người thân kẻ lạ, anh mỉm cười hiền như đã bao lần.
Ra đi thanh thản, trên không vẫy chào, ánh nắng chan hòa màu nhiệm, sự sống – sự chết kề cận bên nhau như hình bóng. Đi hay về cùng một nghĩa như nhau .

Tháng 8 2008

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Mình Riêng, Tản Mạn and tagged , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s