Xâm Mình

Hai chữ được dùng vào thập niên 70 hàm nghĩa gan dạ, anh hùng dám làm chuyện kinh thiên động địa, thí dụ như anh chàng dám theo cô nàng đến tận cửa nhà, rồi “xâm mình” bước thẳng vào hiên, giả vờ ngớ ngẩn để tìm cách chào cha mẹ của nàng. Hay có anh “xâm mình” đến tỏ tình trước mặt bao nhiêu bạn hữu của nàng v.v … Hai thí dụ trên toàn là dùng cho tuổi mới lớn, tuổi biết làm điệu biết để ý đến người khác phái và âm thầm ươm mơ dệt mộng, ông bà xác định độ tuổi này: “Nữ thập tam – Nam thập lục” chúng ta đang sống ở Mỹ thì có chữ “teenager” khỏang tuổi này tâm sinh lý thay đổi từ thiếu nhi sang ngưỡng cửa trưởng thành, nên cha mẹ có con khoảng tuổi này nhức đầu không ít.

Nora, con bé có hai lúm đồng tiền thật xinh, đôi mắt đen to như hạt nhãn dưới hàng mi thật rậm, nét đẹp pha trộn giữa hai dòng máu Mễ và Mỹ, phải vài tháng nữa mới đến sinh nhật thứ 15 làm cả phòng ngạc nhiên mở trừng mắt nhìn, khi cô bé bước vào với hai viên kim loại lóng lánh vừa được xỏ vào hai lúm đồng tiền bên má còn mưng đỏ, chưa để mọi người chớp mắt cô lè lưỡi khoe viên bi màu đỏ vừa khuyên, cả phòng chưa ai nói tiếng nào, cô quay người lại khoe bả vai vừa xâm một nhánh hồng to hơn bàn tay, cùng những con số 100 trên cánh hoa một cách hãnh diện tự hào.

Tôi phá không khí ngạc nhiên bằng câu hỏi, số 100 có nghĩa gì, Nora trả lời là số của tờ tiền 100 đồng xếp lại thành hình bông hồng!

Đến lúc này, Mary không chịu nổi nữa quay sang hỏi dì của Nora: “Cô mang cháu đi xâm, đi sỏ vậy đó hả?” câu trả lời là: “Nó đòi hoài cho nó làm cho rồi!”

Lý do nào một cô bé xinh đẹp dễ thương đòi nằng nặc xâm mực lên thân thể của mình vào độ tuổi vừa lớn như vầy, có thể vì gia đình có thể vì môi trường chung quanh, hay chính sự nhận xét non nớt không vừa ý với những gì mình đang có! Một chuỗi những câu hỏi dường như không có câu trả lời chính xác. Tôi biết có những hình xâm từ thời đệ nhị thế chiến, người cựu chiến binh kể chuyện một đêm ngà ngà say trên bến cảng, đưa tay cho một người bạn dùng kim chấm vào mực (?) đâm vào da mình, cảm giác đau đau kiến cắn, máu rịn ra , cùng lúc không biết sống chết thế nào, khiến rất nhiều chiến binh có các hình xâm trên tay, trên cánh tay. Tan cuộc chiến, trở về đời sống dân sự, hình xâm bỗng trở thành kỳ lạ, ông phải mặc áo tay dài che nó đi, vì hình xâm thường là phụ nữ hoặc những câu khinh mạn chán chường.

Khoảng thời gian này, kỹ thuật xâm trên đà phát triển những tiệm xâm thấy xuất hiện nhiều hơn.

Từ những hình ảnh người chủ đánh dấu trên thân thể nô lệ bằng cách đóng mực lên trán, lên lưng thời xa xưa mà ngày nay những nhà khảo cổ đã tìm ra từ thiên niên kỷ thứ 2 trước Công Nguyên ở Ai Cập hay Siberia. Một số những xác ướp nổi tiếng có hình xăm như Ötzi the Iceman được tìm thấy vào tháng 10 năm 1991, người ta tin ông nằm trong rặng núi tuyết giữa hai quốc gia Ý và Áo, người ta cho rằng ông đi săn gặp bão. Trên người ông có nhiều hình xâm được mô tả như sau: – dấu thập ở đầu gối chân trái – sáu đường song song khỏang hơn gang tay dọc theo bụng và tiếp theo nhiều đường thẳng chạy xuống tận mắc các chân, không ai hiểu hình xâm này có ý gì?

Theo phong tục tập quán địa phương dọc vùng biển, ngay cả tại Việt Nam những người đánh cá tin rằng khi xâm vẽ những hình ảnh kỳ lạ trên người thủy quái sẽ tránh xa, có thể điều này bị ảnh hưởng từ văn hóa cổ truyền của Nhật Bản và Trung Hoa, những hình xâm thường mang ý nghĩa tôn giáo và huyền bí.

Đọc lịch sử xâm mình: “Vào năm 1769, các thủy thủ của thuyền trưởng James Cook và sau đó là thủy thủ của bá tước người Pháp Bougainville đã bị mê hoặc bởi nghệ thuật Tatau lạ mắt – vẽ trên cơ thể – của thổ dân các quần đảo nam Thái Bình Dương nơi họ đi qua. Và chính từ Tatau đó là xuất xứ của từ tattoo (tiếng Anh) và tatouage (tiếng Pháp) có nghĩa là xăm mình. Xâm trở nên phổ biến trong cộng đồng những người thuỷ thủ, sau đó đã lan rộng khắp Châu Âu.”

Trên các đường phố của thành phố Berkeley – California, nơi có trường đại học Berkeley nổi tiếng khắp thế giới về đủ mọi phương diện từ học giỏi nhất, cấp tiến nhất, kỳ quặc nhất cho đến nổi loạn nhất, thì chẳng ai lạ gì khi thấy các cô các cậu xỏ đầy những vật linh tinh trên hai vành tai, môi, mũi những hình xâm được khoe cho mọi người chiêm ngưỡng vào mùa hè, bằng những bộ quần áo ít vải, cùng lúc các ông bà trong các nhóm xe mô tô, mặc quần áo da đen ngồi trên những chiếc xe phân khối cao đến hơn ngàn mã lực cũng góp phần vào nhóm xâm mình này.

Trong thế giới xâm mình cũng có nhiều đẳng cấp, họ chỉ nhìn hình xâm, trang phục là nhận ra nhau ngay. Có những cô cậu vì cá tính mạnh mẽ muốn thử cho biết, cũng có những cô cậu muốn đám đông nhận ra mình muốn tự làm mình nổi hẳn lên nhưng phần đông các nhóm xâm mình nghiêng về dấu trừ nhiều hơn nghiêng về dấu cộng.

Đâu đó các báo mạng Việt Nam đã viết nhiều về trò chơi dại dột này, xâm rồi không xóa được muốn xóa phải phá bỏ hẳn mảng da đã bị xâm, còn vết xẹo xấu xí, các lỗ khuyên giãn to, không đeo vòng không dùng vật che có dấu thâm đen suốt đời, chưa kể đến sự truyền nhiễm của bệnh tật.

Cộng đồng Việt Nam, nhất là các bậc cha mẹ có con trong tuổi “mười ba mười sáu” hẳn không biết phải đối phó thế nào với phong trào này, mặc dù xâm mình không có tội, không là điều xấu nhưng thí nghiệm cuộc đời quá sớm vào lúc trí óc chưa đủ chín chắn phân định nên hay không nên là điều thật tội nghiệp. Tưởng tượng với hình xâm trên vai của Nora, với vóc dáng cao to như đã thành niên 18, cùng những vòng những khuyên trên má trên lưỡi, cơ hội cô gặp trắc trở khi ra đường không có cha mẹ hay người bảo hộ kề bên sẽ cao đến dường nào? Nhất là khi thích thú với những điều “kỳ lạ” không nên này cô hẳn không thích thú gì nhiều đến bài vở học đường, cùng những luật lệ cứng ngắt dành cho tuổi học trò ngây thơ trong trắng. Phải viết thêm rằng, cha mẹ của Nora không bình thường, họ sống vô trách nhiệm dính líu vào ma túy, rượu chè – người dì giám hộ cũng không bình thường, chẳng biết ngày mai ra sao, nên Nora thoải mái được làm điều “dường như không nên làm” .

Với cộng đồng Việt Nam, với phong tục tập quán của Việt Nam điều Nora đã làm là một cấm kỵ số một “chắc chắn không được làm” khi còn trong độ tuổi “teenagers”.

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Tản Mạn, Văn and tagged , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s