1928 – 2012

Từ cửa sổ đốm sáng bay lên
thăng hoa đời sống nhiệm màu
Thời con gái má hồng tóc xõa
Tim trinh nguyên Mẹ cũng đã mộng mơ
Tình đầu không trọn,
Tình vợ chồng sáu mưoi hai năm bền vững gối chăn!
Tám mươi ba năm, bao ngàn ngày đã khóc
Tám lần khai hoa nở nhụy nhọc nhằn
Bệnh tật đớn đau như mùa đi, mùa đến
Xuân nở hoa – hạ ấm mạch chuyển lưu
Thu chắt chiu ngậm ngùi màu lá úa
Đông kim châm da thịt trĩu nghẹn ngào
Vật vã khóc gọi tên chồng ngày an táng
Vói tay theo mòn mỏi đôi năm!

Đốm sáng linh hồn rời nhục thể thảnh thơi
Bình dưỡng khí tắt đi, Mẹ chẳng cần đến nữa
Gót chân lạnh,tay lạnh mặt lạnh
Nụ cười hồn nhiên đám mây trắng ngoài song

Mẹ đi bỏ não phiền ở lạị
Cõi tạm giăng giăng, mưa khóc tiễn đưa
Con nhớ Mẹ tim nặng niềm thổn thức
Giữ nửa khóe cười dấu lệ vào trong!

Vĩnh biệt Mẹ!

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Gia Đình, Thơ and tagged , . Bookmark the permalink.

Có 3 phản hồi tại 1928 – 2012

  1. Dã Quỳ nói:

    Thành kính phân ưu cùng cô chú và tang quyến. Nguyện xin cho cho hương linh của Bà sớm vãng sanh miền cực lạc!

    hugssssssss

  2. Trắng

    Con đường dốc đã trắng xóa một màu hoa lê.
    Chỉ chừng một tuần thôi.
    Rồi gió sẽ về.
    Rồi là những trận mưa hoa bay bay như tuyết đang rơi. Đẹp. Buồn. Tan tác.
    Tôi gọi những trận mưa hoa ngập trời đó là bài thơ tạm biệt của mùa đông.
    Tạm biệt em. Tạm biệt em. Mùa sau sẽ gặp.
    Giấc ngủ nào miên viễn gối đầu mơ.

    Này em, em đang có mùa xuân trên tay thon.
    Thương đi. Yêu đi. Vương vấn đi.
    Hồn rồi sẽ bớt cay đắng lạnh lùng.
    Đời người phải chăng cũng có những định kỳ không thể thay đổi như thời tiết.
    Có khác chăng chỉ ở mỗi một điều: mùa đi, mùa lại về – người đi, người sẽ vĩnh cửu xa.

    Xin xuân ngời ngợi còn mãi trong em cho tới giây phút cuối…
    Dù đời chẳng có gì vui.

    PhuDung

    Bài thơ của Phù Dung, bài thơ dịu dàng, đời chẳng có gì vui – người sẽ vĩnh cửu xa . Bao lần rồi những người thương yêu bỏ tôi đi . . . . hôm nay nước mắt có rơi !

  3. Chick nói:

    Goi loi chia buon chan thanh nhat den anh chi….

    Em Chick

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s