Em Biết Có Ngày Ta Phải Mất Nhau!

Em biết có ngày ta phải mất nhau!
Ngày ấy đến ngực em không nặng lắm,
Thản nhiên thôi, định luật thượng đế bày.

Từ khoang bụng trứng – tinh hòa hợp
phôi thai tượng hình hài, mắt mũi tay chân
Khai hoa nở nhụy òa vỡ nước nguồn,
tiếng oa oa khóc chào đời thảng thốt.
Đến giữa đời khăn bọc thân trần trụi
Đỏ hoe hoe, ngoe nguẩy ngón chơ vơ.
ba tháng biết lẫy, bẩy tháng biết bò
chín tháng lò dò biết đi . . . .

đi – đi mãi trên đường đời mỏi mệt.
Học làm con gái – học làm thiếu nữ –
học làm đủ món nhân gian chế biến
Chờ xuân chín mọng bước theo chồng,
Học làm vợ –
học đợi chờ –
học thắt đáy lưng ong,
chắt chiu xu hào,
góp gom thóc gạo
đỡ lưng chồng – bọc thân con
ấp ủ sớm hôm!
Đi vẫn bước đi – đôi chân trần nứt nẻ,
đã một thời đã được gót chân son!
đồi đất khô, cầy cuốc trổ hoa tình
nụ cười tươi, giọt mồ hôi chát lưỡi
vòm khoai lang dưới nắng cháy lưng gầy!

Lận đận đông sang tây, nụ quỳnh ẻo lả
Run cơn lạnh giá, tái mét môi khô trổ hoa lần lữa
đời vẫn vui tình đôi lứa keo sơn
Không bật lời than van – chẳng thốt lời trách móc
đời an trôi thanh thản tháng ngày vui
con khôn lớn – cháu quanh chân múa hát
ngỡ đã qua cơn bỉ cực – hồi thái lai bên cửa đợi chờ!

Ai nào ngờ!

Thượng đế bày hàng, nẻo khấp khểnh chông chênh
Quãng dốc tuổi thơ đường Chi Lăng lên xuống
Mờ hơi sương cầu Ông Đạo hồ Xuân Hương
Ngày về thăm! Cũng dốc cũng đồi,
Cũng ngày định mệnh biết hung tin.
Quả không trên cây, quả gầy trong bụng
Nghiệp thuở nào mang vác đến ngày này!

Ngày mười chín – tháng mười một,
hai ngàn thêm mười hai năm cộng
Buổi sáng không mưa chẳng gió rất êm đềm
Sáu giờ ba mươi sáng thinh không tịch lặng
Chị xuôi tay an nghỉ – đóng nợ duyên .
Duyên chị em mình một khoảng đời chia sẻ
mái lá nghèo mưa dột, gió luồn phên
đến mái nhà xinh khu vườn hồng, hoa vươn ngạo nghễ
Khóm hoa chị cho, vẫn còn nở vườn em
Hoa Tâm chị ơi, tên em sẽ gọi
Khóm hoa thành kỷ niệm chị em mình .

Em biết có ngày em mất chị chị ơi!
Em yếu đuối không dám tin lẽ đời có – mất
Mất! đến thật rồi em vẫn không tin
Nhớ chị em khóc, đôi hàng chữ thay lòng em nức nở .
Chị ngủ bình an chị nhé –
giấc ngủ yên không đau đớn –
không vật vã thuốc men –
không sợ tuần hóa trị –
chẳng đếm ngày xạ trị đến gần,
Ngủ bình an chị nhé
Nợ nhân gian trả bằng nụ chị cười.
Em còn giữ đây một đóa thương yêu.

Chị không đợi được đến ngày lễ Tạ Ơn 2012 này nữa sao chị Tâm ơi!

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Thơ and tagged . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s