Táo

Xứ gì mà đến cây cối cũng hạnh phúc sung sướng, vẻ hạnh phúc tóat lên từng chiếc lá, lá mướt mọng, trái lúc lỉu, chim ghé thăm líu lo mỗi sáng.

Cây lên mấy mà giỏi vậy nhỉ, cháu nó hơn mười tuổi rồi đó! Cho nó ăn uống gì mà phổng phao tươi tốt thế? Tuyền là đất thôi hà, à có một điều này, không biết có phải thế không nhưng phải kể ra kẻo mà thành “giấu nghề” gốc cây này là nơi mình ra ngồi làm cá, có cái ghế tự chế, cái thau, cái thớt con dao, y như ngày còn ở quê nhà ra sàn nước làm cơm, bên cạnh bụi tre tàu, dưới bóng râm của cau của bưởi, có mùi thơm của khóm dứa, khóm nguyệt quế. Bên này khí hậu không hợp để trồng nguyệt quế ngoài vừon, có trồng cây bưởi để lấy hương nhưng cây bưởi bị chết mất vì tội của Ngài, Ngài là ai ha? Ngài là Yêu Dấu là Mình ơi, khi không làm điều sai trái, còn có lỗi là được lên chức Ngài cao tít tắp cung mây, tỉ lệ thuận với cái giọng “chanh chua nhưng giả bộ ngoan hiền” của tác giả này này!

IMG_1690-s

Cây bưởi ra trái được bốn mùa, sau năm năm mình chăm mình bón, mình nâng mình niu, mỗi mùa Tết bạn ghé cắt đem về chưng bàn thờ cúng Giao Thừa, vậy đó mà Ngài bức tử nó đành đoạn, hai đứa nó Bưởi – Táo giao cành xoắn xúyt, mùa Đông Táo trụi lá, mùa Đông lá bưởi xanh mơn! Ừ cứ nói đến em Táo lại nhớ đến anh Bưởi tội hết sức mà, thân có thế mà Ngài cho những cả xô vôi bột, nghe đồn vôi là chất kềm hóa giải chất acid khiến trái chua thành ngọt! Trời Đất, làng xã quận huyện ơi, vôi nó nóng cho vào nước xủi bọt con bọt cái, thì lá nào còn hoa nào chịu nổi chứ! Thế là có người ngồi khóc một ngày Xuân, dĩ nhiên rồi, lúc ấy cây đang đơm hoa, chuẩn bị cho trái cuối Thu. Ôi nhắc đến mới nhớ từ lúc đơm hoa đến khi trái ngon ngọt lâu ghê là lâu, đến cả năm chứ đâu có ít. Nhớ thương bao nhiêu, cũng đành nghiến răng chịu đựng, vì đã ký giấy giao hết mảnh đất có bao nhiêu cỏ cây hoa lá cho Ngài cai quản, muốn làm gì thì làm, thân này đây còn ký giấy chung thân với Ngài thì mảnh vườn tí ti ấy có kể là chi chứ!
Từ cô Táo mình nhẩy sang chàng Bưởi, thôi nha vòng lại nàng Táo vào ngày mai, hết giờ nhiều chuyện rồi!

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Văn. Bookmark the permalink.

Có 3 phản hồi tại Táo

  1. Dã Quỳ nói:

    Nhìn cô Táo lủng lẳng những quả với trái mướt mọg mà mê quá luôn nè cô Ấu Tím ơi! Mê hơn nữa là vào mùa xuân, ngắm hoa Táo cũng đẹp không kém các nàng Đào, Lê, Mận há!

  2. tealan nói:

    Nhình hình cây táo thấy mà ham, chẳng bù bên tui có trồng không dơi thì sóc nó ăn hến. Cầy hồng loại trái dài năm nay có được 9 trái, chia đôi cho hai đứa tui, còn lại một trái thì oánh tù tì.

  3. tealan nói:

    Sửa lại…Nhìn hình. ăn hết .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s