Ngổn Ngang Xếp Lại

Người ta hay nói: Đến một tuổi nào đó phải giản dị dần đi, phải biết bỏ bớt phiền não để chuẩn bị về với lòng đất sau khi đến từ trời!
Muốn bỏ cũng có lý do tại sao, già thì không phải, lười cũng không phải thế thì tại cái gì?
Rõ ràng là hồi trước khi mình muốn mở thì mở, muốn đóng thì đóng, bây giờ vặn mãi xoáy hoài nó không nhúc nhích, ngay cả ngồi phịch xuống đất dùng luôn hai chân hai tay nó cũng trơ ra, giận hết sức! Ừ thì đúng là hết cả sức để mà giận.
Nhớ hồi nào muốn là làm, muốn là đào là xới không cần biết bao lâu thì xong, bây giờ ra vườn vào nhà là nổi rôm nổi xẩy, chẳng hiểu từ đâu đến, chẳng biết lá nào hoa nào là nguyên nhân, nước mắt nước mũi sụt sùi! Có lẽ cái “tuổi nào đó” là đây, con số tăng giảm tùy theo từng cá nhân cảm nhận.
Đôi khi cái nhẽ đời làm con người bị trầm cảm khi thấy mình bất lực, “lực bất tòng tâm” đâm ra dễ bị tự ái hành hạ dễ bị thương tổn tâm hồn, đâm ra kỳ cục!
Nói thẳng ra là mình đang chuẩn bị làm một việc rất khó khăn, dù lòng còn mê còn đắm, nhưng “lực bất tòng ái” yêu thì còn mà hết sức thì lấy chi yêu chứ!
Lá la, hơn mười năm trước mình đào hồ nuôi cá, chín mười năm sau mình lấp hồ lấy chỗ ngồi xích đu đọc ebook chơi cho nhàn, nuôi mình không xong chẳng nhẽ mấy con Bống làm mình không được đi đây đi đó, nó chết mình chôn mình buồn nó đâu có hay. Cái máy lọc bị nghẹt lá cây nhà bên cạnh đổ sang, mình mở nó không ra vì tay mình yếu, tưởng tượng vài năm nữa có mà . . . bò lê chứ chẳng chơi, chi bằng mình buông nó ngay lúc này để thì giờ mà chăm chút dung nhan còn hơn.
Quyết định: Liếc đưa nhau đi cho rồi, mắt có đuôi sẵn đâu còn tiếc nhớ mà chi, có nhớ tiếng nước róc rách đã có youtube kề bên, muốn nghe suốt đêm đã có máy 45 đồng mua trên Amazone lá la . Ký tên đóng dấu rõ ràng: Trảm hồ cá vàng.
Đừng ai ngăn cản nha, lòng đã quyết là quyết . . . tự do luôn là món quà tuyệt đối cho mọi con người trên khắp các hành tinh. 18/3/2017

Hôm nay, 10 tháng 4 2017 vườn mình xinh xinh dưới ánh nắng ban mai sau cơn bão, lá xanh hoa đỏ hương ngát ngọt trong không gian tuyệt vời tiếng chim hót líu lo, chỗ hồ cá vẫn còn đang được mình nghịch mỗi ngày, lớp cao xu lót hồ vẫn còn bên dưới nên các anh chàng tre trúc sẽ đựợc ngự ở đây, không sợ rễ bò chạy tứ tung.

Tháng 4 ngày 21 xem ra cái hồ đã biến ra khỏi cái vườn hạnh phúc của mình rồi

Chỉ một cái thế này hai đứa lại giành lại đánh nhau mà chớ.

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
Bài này đã được đăng trong Tản Mạn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

3 Responses to Ngổn Ngang Xếp Lại

  1. Bà Tám nói:

    Xem chừng mình có sở thích giống nhau. Tuy nhiên mình không có điều kiện làm hồ nuôi cá. Không thể tưởng tượng bao nhiêu công sức đổ vào chuyện nuôi cá. Nó là điều kiện giữ chân không cho mình đi đâu được.

    • Mỗi chiều đi làm về, ra hồ
      cho cá ăn vui lắm, lạ là nó nghe tiếng chân mình ra là lên mặt nước chờ – còn chàng ra đợi hoài kêu réo sao nó cũng không thèm lên chị Tám ạ .
      Đi chơi nhờ người chăm – không biết người ta làm gì mà cá từ từ bỏ mình đi – nên quyết định vậy đó .

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s