Sáng nay thức dậy . . . đi tìm . . . niềm vui ngày mới!
Bỏ tin tức, bỏ phấn son, bỏ tình bỏ tiền, bỏ luôn “chàng yêu”
Chuyện đầu tiên là nhìn mình trong gương, vuốt nhẹ mái tóc
Yêu mình biết bao!
Vói lên tủ cao . . . lấy thuốc . . .
Ngày vui biết bao lá la la là!
Nụ cười là 10 thang thuốc bổ,
Ông bà phán thế, biết thế!
Rõ ràng cho chính mình 10 thang thuốc
Sao mà nó không bổ tì bổ phế
Cười với mình trong gương chỉ sợ “bổ ngửa”
Đành . . . uống thuốc!
Thuốc gồm có bột có chất linh tinh
đứa thì là này đứa thì là nọ . . .
Thôi khỏi kể . . .
Không có thuốc thì ngày không êm
Có thuốc thì vật và vật vờ
Ngày xưa vật vã vì yêu
Bây giờ vật vã vì viên . . . thuốc thần!
Giời ạ! Thần dược không đấy nhá
không có cao có thấp – chỉ có đau
Không có đau vì “anh không ở bên ta!”
Không có đau vì đợi vì chờ
Mà . . . thôi ta sẽ say một đời vì . . .
Mời các bạn nghe bài hát:
Khói Thuốc Đợi Chờ, nhạc của Lưu Đức Hòa thời thế giới hút thuốc thả khói lên trời thành mây nghen! “KHÔNG KHUYẾN KHÍCH HÚT THUỐC”

