Hè Qua

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tháng Chín đã đến, mùa Hè đã qua vậy đó thời gian lững lờ trôi muốn bảo đồng hồ đừng thay con số nữa, những con số rất lạnh lùng màu xanh lân tinh thấy khắp nơi, nhưng không thể!

Nhiều việc xẩy ra cùng một lúc chung quanh dìu con người theo nó với nhịp điệu nhanh chậm không nhận ra ngay được, chỉ khi ngồi xuống mới biết.

Bạn từ Pháp sang chuẩn bị cho ngày hội của trường Quốc Gia Âm Nhạc, bạn thân cùng trường khắn khít hơn nửa thế kỷ bỗng dưng xụp xuống nằm dài trên giường bệnh, rút ống xin đi vẫn không đi được, mỗi ngày mong ngóng một phép lạ nhưng có lẽ phép lạ cần nhất là bay đi không vướng víu, bạn khác ra đi khi chơi đùa cùng đất cát trước nhà ngày nắng để lại người thân nỗi đau không biết sao diễn tả nỗi trống vắng dù biết sẽ đến dù đã có chuẩn bị vẫn khó chấp nhận! Ngay bây giờ cũng là bạn cùng trường cấp lớp bé nhất cũng đang nằm trong “nhà yêu” ngôi nhà nổi tiếng nhất nhì thế giới Stanford, câu chuyện rất ngạc nhiên chỉ là đi khám định kỳ, chỉ là một sơ xuất không rõ từ đâu vì sao vì ai từ những thiết bị tối tân.

Rồi Thím mất, ra đi ở tuổi gần 90 có gì mà lưu luyến thế gian này! Thế mà hình ảnh Thím lãng đãng nụ cười thật đẹp thế mà vài câu nói của Thím cứ lảng vảng trong đầu, giọng nói nhẹ của người Bắc pha giọng miền Nam sao mà lưu luyến não lòng. Cô em bảo: “Chị thành bà già nên dễ khóc!”

Nếu em biết khi chị khóc tiếc thương ai là trong lòng chị mở ra thả ra hết bao điều chị lưu giữ trong ngăn kéo có chữ “Khổ”

Con người trải qua nỗi Khổ trong cuộc tình, cuộc đời là chuyện đương nhiên, nhưng cách chịu đựng và vượt qua là điều khắc trong lòng, nước mắt tiễn đưa sẽ làm vết khắc ấy mờ dần đi em ạ, như đóa hoa đặt nhẹ lên linh cửu trước giờ hồn xác được thăng thiên.

Mùa Hạ vẫn đẹp vẫn lung linh nắng, những nụ cười trẻ con chung quanh, những hội hè xúng xính áo quần mời mọc, chọn nụ cười con trẻ, chọn con đường nắng lung linh buổi sáng, chọn gia đình nhiều hơn những hào nhoáng đèn đêm!

Trí óc vẫn còn từng chi ly nỗi nhớ, từng âm điệu một thời từng nụ cười ấm áp, từng giọt nước mắt chia sẻ để cất tiếng hát đầu ngày, tiếng hát rung phá những hạt máu đông lười chảy, phá những màng nhầy khóa hơi thở về tim, tin đi đời sống là nguồn hạnh phúc vỡ òa khi mình biết cách làm vỡ bọc khổ đau.

Nhớ Thím Mão nhớ tiếng cười khi vui, nhớ giọt nước mắt khi buồn nhớ câu thím nói, NHỚ để quên hay nhớ thêm!

Bình luận về bài viết này