Từ ngày có người tình mới – đến những hai không phải một đâu nhé, là bà lơ là với ông, có những khi thơ thẩn ngẩn ngơ, phải mà! ! !
Ông biết bà vướng tơ tình con nhện, lại len lén mang bà đi ăn cho khuây, tại sao len lén à, tại chở đi mà không nói đi đâu, đến tiệm rồi mới biết!
Nếu ở gần thì mỏi “miệng” – người tình ở xa nên mỏi lưng – ngày xưa đi bộ mỏi chân bây giờ ngồi xe ngồi máy bay mỏi lưng chứ sao nữa.
Sáng nay bà lại nhớ “người yêu dấu” ăn miếng bánh chưng ông rán lại nhớ lúc rán bánh cho người tình ăn!
Sao thì sao bà biết bà còn yêu ông nhiều lắm, cho dù tình nhân mới có làm đủ trò cho bà vui, bà vẫn nhớ nụ hoa lan ông giấu trong túi áo tặng bà, nhớ cả chùm hoa thiên lý ông không sao giấu được vì mùi thơm ngất ngây của nó. Ôi! người phụ nữ đa tình.
Tình Còn Đượm Hương Xưa
Tất
Đã là tháng 2 Dương Lịch, nhưng lại là ngày cuối của năm Âm Lịch, có gì đó phân vân giữa mới và cũ – giữa ngày xưa và bây giờ. Đọc tiếp “Tất”
? Tại Sao ?
1993 – 2016 Làm toán = 23 năm – vậy mà người phụ nữ vẫn được nhận ra trong đám đông cùng học CE cho bằng hành nghề tiểu bang CA, trái tim hụt mất một nhịp vì bất ngờ. Diễn giả từ bục buớc xuống nói: “Vui quá gặp lại cô!”
Ms Reed người đã dạy thêm cho tôi về ngành tôi học sau Ms Vidal hai năm. Bà dạy tôi cách quản lý một phòng mạch từ A đến Z
Có lẽ vì giọng nói ngọng nghịu trong lớp học, bài viết có điểm cao nhưng nói câu gì ra cũng làm người khác cười bò lăn bò càng cho dù đã đi làm đã ở chung đất, đã cùng hít thở khí trời vài năm.
Tôi hỏi cô: Tại sao cô có trí nhớ lâu như thế, có phải vì giọng nói bập bẹ của tôi không?
Cô trả lời: Không phải đâu, vì khuôn mặt của cô đó, khuôn mặt không sao tôi quên được nhất là nụ cười.
Tôi không có hình chụp cùng với cô, vì lớp học sau giờ làm việc – trời tối ơi là tối. Nghĩ lại khoảng thời gian vừa sang Mỹ tôi chịu khó thật – vừa học vừa làm, bây giờ hẳn là chịu thua.
Đây là lần thứ mấy trong đời tôi được nhận diện bởi một người đã không gặp nữa đã rất lâu, lần đầu tiên là tại chợ Á Đông, một anh bạn từ hồi xưa hồi xửa chạy đến trước mặt gọi tên và ôm choàng lấy – may là ở Mỹ, nếu ở Việt Nam hẳn có chuyện to. Sau đó là các bạn học cùng trường thầy dạy học cũ, thêm một chuyện thật hy hữu nữa là thầy dạy Lý Hóa sống ở Canada, nghe giọng tôi từ Mỹ qua chiếc điện thoại cũ kỹ năm 1994, chẳng cần nghe tôi xưng tên, thầy ngọt ngào gọi đúng tên tôi, thật là lạ lùng tôi phải tự xem lại mình tại sao lại thế?
Cô giáo dạy tôi tiếng Anh cũng vậy, cô nhận ra tôi sau cả chục năm, khi tôi dẫn bạn mới đến Mỹ đi ghi danh vào học, có thể vì tôi có vài điều đặc biệt như thế này:

Mùng Một Tết Việt Nam trùng ngày học, tôi mặc áo dài vào lớp, tôi không bỏ được chiếc áo dài tôi yêu thích – đến nay thùng áo dài ngày một tăng dần lên, dù ít có dịp để mặc, sao thì sao tôi biết, áo đầm không thể nào phù hợp với con người của tôi vì dáng vẻ tôi “quê một cục” “chân lấm tay bùn” chỉ tà áo dài mới đúng là tôi người phụ nữ Việt thuần túy.
Con gái lớn ra trường cũng áo dài Đọc tiếp “? Tại Sao ?”
Ngon nên Độc – Thịt hay Rau
Tự dưng hôm nay nhớ đến vị món thịt ba rọi khìa, mà lâu lắm rồi không sao tìm ra được, cũng một cách nấu cũng một cách nêm mếm mà tại sao vị giác không tìm lại được hương xưa.
Có nhiều món ăn trở thành kỷ niệm, luồn lách nằm đâu đó trong lòng. Chợ ngày nay bày thịt thứ tự trong tủ kính, chợ ngày xưa thớt thịt heo, cả một tảng thịt heo treo trên móc sắt.
Cho đến nay tôi vẫn không hiểu tại sao người ta gọi quầy bán thịt là thớt thịt, có lẽ tại người ta có cái thớt thật to để trên sạp bán chăng? Thớt thường được dùng bằng thân cây me già, đường kính đến nửa thước, dầy đến hơn ba tấc, nó bị khuyết hẳn một góc nơi ông hàng thịt dùng chặt nhiều năm. Nói đến ông hàng thịt, lại nghĩ đến cái bụng phệ và tấm tạp dề màu cháo lòng, hình ảnh nối tiếp hình ảnh. Nói đến tấm thớt nhớ hàng me đường Trần Quí Cáp, khoảng năm 1978 hàng cây bị đốn và người ta bán thớt me ngay bên lề đường. Rồi nhớ đến buổi sáng mờ sương, chiếc xe tải chở thịt heo từ lò mổ heo Chánh Hưng đến chợ, từ chiếc xe này, người ta vác từng nửa con heo một, vào chợ giao cho bạn hàng.
Tôi nhớ hình ảnh người thanh niên cởi trần, một miếng ny lông to phủ từ đầu, qua vai xuống hết tấm lưng, là nơi nửa con heo nằm trên đó cho anh mang vào chợ, anh ta đi nhanh như chạy, miệng kêu: “nước sôi, nước sôi” nhịp bước làm hai cái giò heo đong đưa. Tôi thích đi chợ sáng sớm, nhịp sống tỉnh thức, hàng hoa thơm, hàng rau quả tươi, hàng thịt còn nóng, cá lóc cá rô quẫy nước văng tung tóe, tiếng nói tiếng cười, ngay cả tiếng cãi vã. Hình ảnh chị gánh nước mướn, đong đưa đôi thùng, giao nước cho từng sạp hàng, chỉ xẩy ra vào sáng sớm, sau đó chợ đông không còn nơi cho chị di chuyển nữa. Đọc tiếp “Ngon nên Độc – Thịt hay Rau”
Sinh Nhật “Yêu”
Cứ đến đầu năm là người ta bị lo toan đủ thứ, nhà này thì chẳng có chi để lo – chỉ lo bị lo giống như người ta.
Ngày mùng 1 tháng 1 2016, là ngày sinh nhật của rất nhiều người, chưa chắc họ đã sinh đúng ngày 1 – 1 – …. chỉ vì tiện khai trên giấy tờ, nhất là nhừng tháng năm chiến tranh và di cư – cứ 1 tháng 1 cho xong. Thí nghiệm cho biết các ông Bố ít khi nhớ ngày sinh của các con, khi đi làm giấy tờ – dĩ nhiên đang tính chuyện ngày xưa – các bà không đi để nhắc nhở nên các ngài luôn có cái kiểu xoa hai tay vào nhau và nói với ông ký văn phòng gõ vào máy : “Cháu nó sinh ngày 1 tháng 1 năm . . . . ông ạ!”
Ngày 2 tháng 1 là ngày sinh của Yêu, ừ bây giờ thay vì gọi Ba như ngày xưa mình gọi chàng là Yêu ơi yêu à, một cách ngắn gọn của: “anh Yêu ơi!” Gọi Mình ơi hay bị bạn bè chọc ghẹo là hai ông bà tình quá, đúng là sống trên đời mình phải chiều ý mọi người, có tình ý với nhau cũng phải che giấu bớt đi, đâu phải ai cũng yêu mòn yêu mỏi giống mình, yêu từ thuở bé yêu đến tuổi già dĩ nhiên phải mòn phải mỏi đúng không nào! Ừ sinh nhật của Yêu, ít ai nhớ, ngay cả con cái trong nhà, ngay cả chính mình nữa vì tiệc tùng nhiều quá- không nhà này cũng nhà kia, không ti vi nói cũng radio nói mừng năm mới – thành ra mọi sự diễn ra ồ ạt, ngày thứ hai của năm mới ai cũng mệt nhoài, chẳng buồn nghĩ gì đến nấu nướng. Đọc tiếp “Sinh Nhật “Yêu””
Lại Một Giáng Sinh
Năm nay không có mùi thông trong nhà tôi dùng nến, ngọn nến lung linh tỏa hương. Bầy hang đá Bê Lem, nghe nhạc thánh ca từ đài truyền hình PBS, dàn hợp xướng của trừong Belmont hay quá – học sinh trình diễn nên nét đẹp trẻ trung của họ làm không gian của tôi ấm cúng làm sao. Những dòng nhạc nhảy múa cùng hoa tuyết lấp lánh trên ngọn cây, tiếng chuông lục lạc vang vang theo chân ngựa, tôi không bị buồn thiu thỉu như khi nghe nhạc Giáng Sinh Việt Nam.
Thương mến chúc tất cả bạn bè thân sơ, một mùa Giáng Sinh bình an trong tâm hồn – không bị lôi cuốn theo những gói quà làm ngày lễ trở thành bận rộn mệt mỏi- nghĩ đến nhau trong lời nguyện cầu, nhớ đến nhau qua hình ảnh gia đình Thánh Gia trong căn chòi lá giá rét lạnh căm để đến gần nhau hơn theo lời Thiên Thần truyền tin:
Vinh danh Thiên Chúa trên trời – Bình an dưới thế cho người thiện tâm.
Lá Vàng Lá Nâu Lá Đỏ
Hạc Giấy Lưu Tình
Đời người có những khoảnh khắc không sao quên đi được, có khi khoảnh khắc ấy do người khác tạo ra – và có lúc mình phải tự tạo nên nó.
Tôi đã tạo cho tôi một kỷ niệm thật đặc biệt tại Nhật, trong khuôn viên “Peace Memorial Park” tại thành phố Hiroshima nơi cả thế giới biết đến vì trái bom nguyên tử được xem là oan nghiệt ở một góc nhìn – và đứng ở góc độ khác, cũng nhờ hai trái bom nguyên tử ấy mà chế độ hung hãn quân phiệt Nhật bị tiêu diệt, lò lửa thế chiến thứ hai được dập tắt ngay sau đó vài tiếng.
Chẳng ai sống mà thèm chiến tranh – ghét hòa bình, đại họa Hiroshima khiến cả thế giới hốt hoảng, con số 40 triệu người chết, so với vài triệu trong đó có hai triệu người Việt Nam, có lẽ là cái giá con cái Thái Dương Thần Nữ đã phải trả quá đắt. Đến nay, tôi, một người Việt Nam, ghé thăm đất Nhật đã cúi đầu trân trọng khi ngắm cảnh hoang tàn của sườn nhà còn trơ khung, trên mảnh đất được gìn giữ như bảo vật, để con cháu nhìn thấy lịch sử của cha ông đã gây ra và hậu quả họ đã nhận lãnh. Đọc tiếp “Hạc Giấy Lưu Tình”
Theo Nhau
Tôi đang than thở hết chữ – hết thần để viết, dù quanh tôi bao điều tôi muốn viết muốn kể, chẳng hạn như đi theo con trai leo lên núi Thiên Thần, theo con gái đi ăn ốc, theo cháu ngoại đi đá banh, theo chồng đi bộ, toàn là theo theo theo và theo! Cũng có khi tôi dẫn đường cho bạn đi lên đồi, dẫn em đi thăm vườn Japan, dẫn chồng đi mua này mua nọ, dẫn họ đi tìm đường, nếu kể lại có ngàn ngàn điều để kể, đi ăn đi uống món này lạ món kia hay, có lúc hứng khởi muốn ngấu nghiến, có lúc lo lắng eo phì không dám “làm hết tô” – Ngày của tôi càng ngắn bớt, chẳng hiểu giờ nó đi đâu vắng, có thể nó ham vui quên mất có tôi chăng, phút cũng hững hờ, giây cũng bỏ luống, tôi nhớ mới ngày nào, sáng sớm thức dậy tôi viết tràng giang đại hải, hết trang này sang trang khác, bây giờ tôi chỉ đọc và nhâm nhi cà phê, cà phê chồng pha cho, nếu không có chàng có lẽ tôi cũng chẳng có cà phê để uống. Đọc tiếp “Theo Nhau”
















