Tháng 5 Nỗi Nhớ Tràn Về

Đã qua Tết, ngày rằm rồi còn gì! Ông trăng đến sáng bạch vẫn còn treo trước khung cửa sổ.
Đi làm ở Mỹ sau Giáng Sinh – Tết Tây, chẳng còn ngày nghỉ nào nữa – Sinh nhật Tổng Thống chỉ các cơ quan công quyền nhà trường là được nghỉ, các văn phòng hãng xưởng của  tư nhân phải đợi đến tháng 5 ngày lễ Chiến Sĩ Trận Vong.  Trước tháng 5 là tháng 4, ngày cuối tháng 4 cộng đồng Việt Nam luôn có những chương trình tưởng niệm nỗi đau lưu vong xa xứ, các bài hát các chuyện kể lại được nhắc đến, còn những bao nhiêu là ngày nữa mới đến ngày 30 tháng 4 mà đêm qua tôi lại nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Trong giấc mơ, tôi thấy hình ảnh  quá khứ trộn với hiện tại, California và Sài Gòn của tôi dập dìu trên những con đường tôi đã đi qua: Tú Xương, Yên Đổ,  Hùng Vương, Phan Đình Phùng, Trần Quốc Toản, những góc cạnh lạ lùng xưa cũ ấy có vướng vất những hình ảnh của Calaveras BLVD – South Park Victoria – Free way 680 – 101 và cả con đường số 5 tôi hay đi xuống Orange County nơi được gọi là Thủ Đô Tị Nạn.

Đã bao nhiêu năm tôi tị nạn tại Mỹ? 1990 – 2016 tôi vẫn tưởng như chưa từng có ngày tôi xa quê cha đất tổ, chưa từng bao giờ tôi lìa chiếc nôi đã mang tôi vào đời với tiếng khóc oa oa. Trong giấc mơ kỳ lạ ấy tôi thấy cô giám thị hiền lành nhất trong các cô giám thị trường nữ tổng hợp Sương Nguyệt Anh, nơi tôi học cho đến ngày cuối tháng 4 năm 1975. Tôi đã hát và các bạn tôi đã khóc trong một góc phòng học sau ngày 30 tháng 4, khi chúng tôi cùng trở lại trường xem người nào còn, kẻ nào đã mất, mất vì lên tàu bay lên tàu thủy không đau lòng bằng mất vì cô bạn xưa mặc bộ đồ bà ba đen quấn khăn rằn đội nón tai bèo vào trường kêu gọi các bạn “tự giác” gia nhập đoàn này đảng nọ.  Cũng nụ cười đó, cũng khuôn mặt đó mà sao cảm giác lạnh sống lưng vẫn còn y như ngày cũ lúc này khi tôi đang ngồi gõ lại.

Bài tôi hát chỉ vài câu thôi: Đọc tiếp “Tháng 5 Nỗi Nhớ Tràn Về”

Bạn Cũ Một Thời

Kevin Le tác giả của quyển sách The Outcast Amerasian được báo chí nhắc đến đã lâu, vì không có nhiều tác giả Việt Nam viết sách bằng tiếng bản xứ trên đất Mỹ – tôi biết đến tên Kevin Le lâu rồi và chẳng mảy may để ý, cho đến khi biết ra tác giả đã sống cùng thời lận đận với tôi. Có những lúc chúng tôi một nhóm Kevin Le Huong Huynh – H – H – T – đạp xe khắp thành phố Sài Gòn vào từng hang cùng ngõ hẻm vì gia đình một người bạn không còn nhà để ở, hầu như mỗi tháng ở một nơi khác nhau, khoảng thời lận đận ấy nhìn lại quả “kinh hãi”! Kevin Le lên Sài Gòn vì gia đình ở Vũng Tàu cũng bị truy lùng tội “Ngụy” chúng tôi cùng mang bản án không có luật sư nào cãi giúp, làm gì cũng không được đi học cũng không xong. Trong nhóm tôi là bà chị đầy quyền hành, lạ lùng là bạn của các em tôi thành bạn của tôi hết, tôi có bao nhiêu việc để nhờ vả, mối dây liên lạc truyền từ các bạn tôi đến các bạn của em tôi mà tôi là trung điểm nối kết.
Ngày đổi tiền lần đầu sau khi thay đổi từ chế độ Cộng Hòa sang chế độ Cộng Sản, là ngày tôi biết rõ đời tôi chuyển sang trang mới. Lúc gia đình sáu chị em và một bà cô phải hoàn tục từ dòng tu còn đúng 200 đồng để sống là lúc tôi thật sự trưởng thành. Tôi nhớ như in trong óc những bao tiền bị cắt góc chất đống sau dẫy bàn kê dài trong trung tâm sinh hoạt của Nghĩa Sinh Việt Nam, nằm trên đường Hùng Vương, nơi trước đó tôi đã từng dạy học cho các em học sinh nghèo cấp tiểu học. Đang từ một cô “công chúa” chỉ biết ăn học – đôi lúc kiêu kỳ cho mình là trung tâm của vũ trụ, đến lúc thành “quái qủy” gì đó, tôi không biết phải dùng từ ngữ gì cho đúng nữa, gọi tôi là gì khi bắt đầu là bán dần những thứ trong nhà để sống, sau đó gia nhập đội ngũ chợ trời, buôn bán đủ thứ từ bé đến lớn, quần áo cũ đồng hồ sách báo đến tờ 100 đô hay cục hạt xòan to bằng nút chai dầu xanh.
Bạn bè của tôi lúc ấy cũng chới với đủ điều, đang là con nhà giàu có dược phòng có tiệm thuốc tây, lái xe hơi chở bạn bè đi chơi Thảo Điền – Con Mèo Đen vù vù bỗng còn lại cái chòi ở Thủ Đức, mảnh đất còn được giữ lại từ khối tài sản sau bao nhiêu đời truyền lại. Con ông tướng này ông tá nọ, bỗng thành không nhà vất vưởng ở nhờ ở đậu. Có hôm cô bạn hớt hải mang sang gởi vội cây đàn tranh vì nhà đang bị “lục sóat” sau đó bị “quản lý” toàn bộ tiệm bán bàn ghế tủ giường bề thế trên đường Minh Mang của cô, cả nhà bị đuổi đi kinh tế mới.
Tôi lì lợm nhất định không ra khỏi nhà nếu họ không thả Bố tôi về, ông bị bắt đi ngay sau 30 tháng 4, cho dù 7 người chúng tôi bị dồn vào góc bếp để ở. Trên lầu, nhà trước đều bị chiếm làm đủ thứ, nhưng nhờ thế nhà tôi trở thành trung tâm an toàn để bạn bè trú ngụ. Nhớ đến thời gian ấy vừa khóc vừa cười, vừa ngậm ngùi vừa tự mãn, ngẫm lại không có hoạn nạn như thế bây giờ ta có được thế này chăng? Sống vui an lành hạnh phúc, yêu mỗi phút giây còn hơi thở, yêu tất cả mọi sự chung quanh chẳng hờn không giận, khi chào đời cho đến lúc từ biệt cõi đời có mấy ai thoát khỏi khổ não muộn phiền.
Hôm nay trời mưa, khoảng mưa vừa đủ cho nỗi khát khao của dân California mừng vui, cũng vừa lúc cho tôi viết tản mạn khi được đọc thơ văn từ các bạn thân sơ cùng thời ngày cũ, những câu thơ câu văn của họ phảng phất hình ảnh ghi lại những khoảng thời gian có bóng dáng tôi trong đó. Tôi của thời “công chúa” và tôi của thời “lọ lem” có lẽ tuổi thanh xuân là đoạn đáng ghi nhớ nhất trong cả đời người, sau đó là những toan cùng tính, những trả giá băn khoăn. Ai biết tôi thời “công chúa” sẽ bị dội nước lạnh vào tình cảm của họ vì tôi tự hứa: “Không yêu ai ở vậy canh Bố – không cho Bố có bồ, không cho Bố quên Mẹ đi thêm bước nữa!” Kẻ biết tôi thời “lọ lem” cũng bị băng đá dội trả vì tôi mải toan tính sao cho gia đình có cơm ăn áo mặc.
Tình yêu thời ly loạn rất đắt giá, đọc lại bao nhiêu chuyện kể tràn ngập bây giờ, có nhiều chuyện ngập đầy hư cấu từ các văn nhân có trí tưởng tượng tuyệt vời, tôi thích đọc những chuyện viết tự nhiên trên các trang cá nhân Thai NC, chính nơi ấy tôi tìm được bạn cũ. Những người bạn chia cùng tôi khoảng “đất trời trở cơn gió bụi . “
Bài thơ dài hơn 3000 chữ của Kevin,
tôi đọc và cảm ra rằng, người có tâm hồn thi sĩ khi đau đớn sẽ có nơi “tung hê” nỗi đau ra ngoài để nguôi ngoai. Những câu lập đi lập lại trong bài thơ Làm Sao Hiểu Nổi Lòng Em? Không bao giờ có câu trả lời tôi nghĩ thế, vì nỗi lòng của mỗi người phụ nữ trong khoảng thời gian chông chênh hoang mang ấy quả là khó đoán khó hiểu thật, vừa cảm thấy yêu đã vội chối bay chối biến “không” vì trăm ngàn vạn mối lo lắng chung quanh.
Tôi nhớ đến cây đàn được đặt tại một tiệm đàn nổi tiếng đã bị tôi mang bán đi tại chợ Huỳnh Thúc Kháng, người bạn cùng sinh hoạt trong phong trào Nghĩa Sinh cùng đi với tôi, sau đó cũng từ anh chàng này tôi có một cây đàn khác được đóng bằng gỗ trầm hương, tiếng đàn tha thiết có những khi nước mắt tôi nhỏ lên đàn mùi trầm càng nồng càng dậy thêm hương. Trước khi vượt biên, bạn có đến nói cho tôi biết, lạy trời bạn đọc được những dòng này cho tôi biết tin với nhé.
Nhớ đến những giọng hát chấp chới thời gian ấy, Thanh Dung Mai Liem Tran nào Quán Bên Đường – Kỷ Niệm – Tình Khúc Da Vàng – Nhạc Tình Muôn Thuở Nguyễn Đình Toàn – Cung Tiến – Ngô Thụy Miên, làm sao quên có đêm chúng tôi hát với nhau cho đến sáng “Còn đây có bao ngày còn ta cứ yêu thương – dù mai có ra sao thì nhớ thương cũng đành!”
Bạn bè của tôi đứa còn đứa mất trên đường vượt biển, khi biết nhau còn sống hạnh phúc an vui là tin mừng không gì mừng hơn, Facebook mang bao nhiêu bạn cũ tìm đến với nhau. Cô bạn Hoang Linh chia cùng tôi cả một xe cà phê từ Buôn Mê Thuộc xuống Sài Gòn cũng còn đây, qua hình ảnh tôi biết bây giờ đã lên chức ngoại lần đầu- Cô bạn Lanie Nguyen chia cùng tôi nỗi buồn khi tôi không dám nói cùng ai khoảng đói nghèo tìm ăn từng bữa, nay gặp lại nhau cùng cười sung sướng vì chị và em cùng hạnh phúc giống nhau. Trên đoạn đường đời chông gai tôi đã bước qua, gót chân sẹo còn sâu hoắm để nhắc tôi ân sủng của Thượng Đế đã ban cho mình lướt qua được, bằng lòng tự tin vào tính bản thiện của mỗi con người tôi có duyên gặp gỡ, điều quan trọng nhất là đức tin Công Giáo “Yêu người như mình ta vậy!” cùng lời tuyên hứa của một Hướng Đạo Sinh – một Nghĩa Sinh Việt Nam giúp hướng tôi đi không nghiêng ngã.
Tôi cám ơn tất cả các bạn đã yêu, đã thương, đã mến, đã nhớ, đã giận, đã ghét, mà tôi không thể đáp đền vì vô tình hay cố tình không biết, tôi có thể làm gì được nhỉ trong hoàn cảnh tôi không có quyền chỉ nghĩ đến riêng mình. Nếu bạn đã giận ghét tôi trong quá khứ bây giờ bạn có thể quên được rồi đó, tóc của tôi không còn mượt mà đen bóng như xưa, dĩ nhiên sắc vóc cũng hoàn toàn biến đổi – tôi vui sướng chấp nhận đoạn đường cuối đời có bóng mát yêu thương của gia đình – Biết các bạn bình an hạnh phúc là món quà tôi nhận thêm từ Thượng Đế nhân lành của tôi.

Trà Hoa

Ướp hoa trong muối giữ hoa tươi mãi là một nghệ thuật tỉ mỉ của người Nhật, hôm nay trời mưa pha ly trà xanh nhâm nhi cùng miếng mứt vỏ cam, thả bông hoa đào vào tách ngắm cánh hoa mong manh trong tách, nhớ bài hát Khối Tình Trương Chi của nhạc sĩ Phạm Duy:

Ôi duyên kia ai đã trả cho ai
Cho mắt rơi lệ rồi
Cho chén tan thành lời
Để thành bài hát ru lòng tôi!

IMG_0680

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

IMG_0672

Nhìn cánh hoa mong manh trong tách, các vết nứt của tách trà hai lớp thật tinh tế, tiếc là mình không biết thưởng thức vị trà thế nào, đậm quá bị đắng nhạt thì lưỡi không tê như có người ví von “Trà ngon làm tê lưỡi như nụ hôn đầu!” Trà xanh đậm được đánh nổi bọt uống tê lưỡi có vị đắng nhưng sau đó ngọt lâng lâng.
IMG_0688

IMG_0690

 

 

 

 

 

 

 

IMG_0665Rửa hoa trong nước nóng để hết vị mặn trước khi nhẹ nhàng gắp hoa thả vào tách trà.

Tình Nhân Hỡi

Từ ngày có người tình mới – đến những hai không phải một đâu nhé, là bà lơ là với ông, có những khi thơ thẩn ngẩn ngơ, phải mà! ! !
Ông biết bà vướng tơ tình con nhện, lại len lén mang bà đi ăn cho khuây, tại sao len lén à, tại chở đi mà không nói đi đâu, đến tiệm rồi mới biết!
Nếu ở gần thì mỏi “miệng” – người tình ở xa nên mỏi lưng – ngày xưa đi bộ mỏi chân bây giờ ngồi xe ngồi máy bay mỏi lưng chứ sao nữa.
Sáng nay bà lại nhớ “người yêu dấu” ăn miếng bánh chưng ông rán lại nhớ lúc rán bánh cho người tình ăn!
Sao thì sao bà biết bà còn yêu ông nhiều lắm, cho dù tình nhân mới có làm đủ trò cho bà vui, bà vẫn nhớ nụ hoa lan ông giấu trong túi áo tặng bà, nhớ cả chùm hoa thiên lý ông không sao giấu được vì mùi thơm ngất ngây của nó. Ôi! người phụ nữ đa tình.

valent

valent2

valent3

Giòng Trăng Non Nước

Đoản thơ GIÒNG TRĂNG NON NƯỚC này Minh Hiếu trong một lần về Huế, quê Mẹ, đứng trước giòng Hương Giang buổi đêm, nhìn giòng nước trôi lặng lẽ, nghĩ về những thiên thần trong bóng tối chịu cảnh lao tù, hy sinh cuộc sống tự do của mình, bồi hồi, và cảm xúc…. gieo vần.
Cảm ơn chị Nhu Hoa đã ngâm Giòng Trăng Non Nước, mang mác hồn thiêng non nước, trĩu nặng ưu tư.

2016

2016card

 

Ngày cuối của năm, giờ phút giữa cũ và mới luôn làm người ta chựng lại, ngơ ngác một chút vì sắp thêm một tuổi.

Không như ngày xưa thêm tuổi thêm tình – bây giờ thêm tuổi thêm . . . phiền.
Chúc các bạn luôn yêu đời, những muộn phiền đừng để nó quấy ta – cười suốt ngày – yêu người bên cạnh suốt đời – đến đoạn này rồi đâu còn gì để lo lắng có được cùng nhau đi đến đích cuối hay không ?
Tổng kết năm nay là 100 phần trăm hạnh phúc, hai đứa nhà này không cãi nhau chút nào hết – chỉ cắn nhau như hai con chó chơi chung với nhau! Chàng kho cá ngon nhất nhất trên đời – nấu canh rau xanh tưoi như chưa từng bị nấu – đánh đàn đến quyển thứ hai – đi bộ mỗi ngày một tiếng – Yoga lên cấp hai – được cô giáo Ấn Độ khen A+
Nàng lười biếng vì có chồng giỏi chỉ lo việc to tát bên ngoài, cuốc đất khiêng gạch linh tinh thế thôi, cả khu vườn đã được chuyển nhượng sang tên chàng, đã ký giấy trao toàn quyền để chàng chém đào bỏ, nàng sẽ không thắc mắc, trồng hoa gì cũng được nàng không có ý kiến.
Năm nay không đi chơi xa chỉ đi trong nước Mỹ – cô em gái của nàng đau nên nàng cũng không vui trọn vẹn – cho dù biết đời là bể khổ mỗi người một gánh – có muốn gánh chung cũng khó biết bao .
Cô gái Út đã đính hôn – niềm vui ngồi tán chuyện áo cưới – sẽ có đám cưới đơn giản thế nào, cũng là niềm hạnh phúc cuối năm .
Bắt đầu năm 2016 bằng mùi hương cà phê – và tình yêu còn nguyên không mẻ chút nào, dù thời gian có làm tóc phai mầu da có nhăn nhăn.

Tuổi

Thêm chút tuổi
Thêm chút tình
Chút chân chim khóe mắt
kiến ánh nhìn hồ như!
Hồ như đã thoắt xuân thì
Hồ như đã luống thu phân cuối mùa

Đọng trong khóe nụ an nhàn
Tụ trong tim nguồn hạnh phát
Ta và Người tuy hai mà một
Ta với Đời hòa nỗi buồn vui!

Chia nhau một thoáng ân cần
Nụ hoa vừa chớm, cỏ vờn nắng hanh
Chiếc lá còn vướng trên cành
Dù khô vẫn luyến nhánh mềm chưa buông!

Tạ ơn đời
Ta
Có nhau ngày tuổi mới

Pink – Nơ Hồng

null

Mỗi sáng thức dây, khi còn nằm trên giường êm – nệm ấm, tôi thì thầm tạ ơn tất cả các Đấng trên cao, trước khi nhắm mắt ngủ, tội thì thầm một kinh Lạy Cha ba kinh Kính Mừng một kinh Sáng Danh.
Tôi biết đời sống con người không đủ 100 năm, cho dù người ta thích phóng đại khi chúc tụng nhau, nhất là phần đông bạn bè và những người tôi quen biết cùng thời đã sống đã trải qua một quá khứ đầy dẫy tai ương bất trắc. Người cựu chiến binh đối diện với bom đạn tù đầy thiếu thốn chất dinh dưỡng, kẻ sống tại địa phương đối diện với nghèo đói cô lập ngày đói ngày no nên hiện tại bây giờ dù cơm áo dư thừa, thuốc men đầy đủ vẫn mang những chứng bệnh ẩn mình chờ kết thúc!

I nói: – Cô quen biết nhiều nên đi đám ma nhiều!

Có thể đúng, ngay trên con phố nhỏ này tôi đã tiễn Trần Viết Minh Thanh – Đồi Cù – THuynh, những người bạn ra đi khi còn quá trẻ để buông bỏ mọi sự.

Ngay bây giờ, tôi lo lắng mỗi ngày, tôi làm việc với tất cả nỗ lực tôi có, giúp cho người chủ – người bạn – người bác sĩ trong phòng mạch của tôi, thu xếp ổn thỏa bao nhiêu tiểu phẫu đại phẫu cần thiết cho bệnh nhân, trước khi ông nghỉ ở nhà, văn phòng sẽ đóng cửa tạm thời trong thời gian ông đưa vợ đi mổ ung thư não lần thứ ba.

Tôi đối diện tiếp xúc với những người có bệnh, tâm lý của mỗi người bệnh khác nhau, phần tôi học được một điều là trân trọng hơi thở trân trọng sự sống và làm tất cả mọi điều mang lại niềm vui – vẻ đẹp chung quanh không gian tôi có. Chia niềm vui tôi có đối diện với nỗi lo âu tôi có, tìm cách gìn giữ hơi thở sức khỏe riêng mình, có khỏe mạnh mới có thể giúp người bên cạnh – đôi khi tôi bắt gặp trong tôi nguồn sinh lực không tràn đầy như cũ – chỉ cảm cúm chút thôi đã lả rũ như cành hoa thiếu nước đôi ngày.

Tháng 10 tháng của chiếc nơ hồng – bao nhiêu bạn của tôi đang chiến đấu với cơn bệnh ung thư. Nguyện xin mọi nguồn Thánh Ân đổ tràn xuống các bạn tôi, đang chiến đấu mỗi giờ trong trận chiến mà đối thủ chỉ nhìn thấy trên màn điện quang MRI – XRay mờ mờ đốm trắng ngay trong thân thể của họ, chẳng biết rõ nguyên do từ đâu nó đến.

Chiều Thơ – Văn Trần Trung Đạo San Jose

AT_TTD2

AT_TTD

Bài viết trên báo V-Times đã 10 năm được cô em gởi cho đọc lại vui trong lòng, nhất là hình xưa, 10 không thể nói là ngắn – nhìn hình biết thời gian trôi trôi trôi.

Chiều qua, chủ nhật ngày 6 tháng 11 năm 2005, tôi đi dự buổi ra mắt sách của anh Trần Trung Đạo.
Buổi chiều rất bình dị mùa Thu, không nồng ấm nắng Xuân, không hực vàng nắng Hạ. Buổi chiều bình dị vì nắng rất mềm lá không ngồn ngộn sức sống, lá nhè nhẹ chuyển mình lặng lẽ rơi.

Đến nghe những vần thơ, nghe lời tự sự của một nhà thơ trong thính đuờng truờng trung học Yerba Buena tọa lạc tại 1855 Lucretia Ave Thành Phố San Jose, tiểu bang California nước Mỹ. Tôi nhận ra trong hội truờng, hơn hai phần tóc bạc, một phần ít thôi tóc vẫn còn đen. Bên lề buổi ra mắt sách là những hẹn hò cho một buổi văn nghệ, cho một ngày ra mắt thi phẩm mới, sáng tác mới.

Những bài thơ của anh Trần Trung Đạo là những bài thơ xoáy vào tim người đọc, những bài thơ như mũi dao đâm xộc vào luơng tri con người, những bài thơ có lửa để nhóm lên tình nhân đạo, nhắc đến mẹ đến em đến chị, đến anh đến cha đến ông , đến một thân phận Việt Nam, đến một thời đại Việt Nam máu và nước mắt đã hòa vào nước biển. Anh vẫn viết tiếp những bài văn có lửa cho từng biến cố xảy ra trên quê huơng Việt Nam . Lý do tại sao tôi biết anh, trân trọng những điều anh viết và tôi có mặt lần này . Lần trước tôi chỉ vừa đặt chân đến San Jose qua chuơng trình HO , nên không đuợc dự.
Đọc tiếp “Chiều Thơ – Văn Trần Trung Đạo San Jose”