Tôi tin, khi viết ra được một nỗi trắc ẩn, là khi tôi xóa đi được một nỗi ngậm ngùi, nỗi ám ảnh không rời.
Khi Mẹ tôi mất, tôi vừa đôi tám trăng tròn, sau ngày ấy Bố tôi cho chị em chúng tôi gia nhập vào rất nhiều đoàn thể, hướng đạo, nghĩa sinh, ca đoàn, dân vũ quốc tế, các đoàn thể này trang bị cho tôi mỗi thứ một chút, từ âm nhạc, nhảy múa, đến kỹ năng tự sống còn trong mọi tình huống. Năm chị em chúng tôi mỗi người có một năng khiếu riêng, tôi “bị” thích đủ thứ có lẽ vì tôi lớn nhất nhà, nên phải làm gương cho các em. Mẹ tôi thêu thùa may vá, năm lên trung học lớp đệ thất tôi đã tự cắt may quần áo mặc ở nhà, chiếc máy may singer quà của bà Ngoại tôi cho Mẹ vào ngày cưới, nấu nướng tôi “bị” phụ bếp từ bé, giỗ tết thay vì lăng xăng đi chơi, tôi “bị” ở trong bếp để nghe gọi tên mình mọi phía, cứ thế mà tôi “biết” đủ thứ. Áo dài đi học trên tà lúc nào cũng có vài thứ vui vui, nhành hoa thêu, khúc ren dư từ đâu đó tôi kết vào gấu áo che chỗ rách vì chơi u vì tà áo bị cột dính vào nhau. Gấu quần tôi thêu đầy những bông hoa, những nhánh lá thay cho những miếng vá chằng chịt, vì nhảy dây, vì dây sên xe đạp quấn vì guốc cao đạp lên.
Nhạc thứ gì tôi cũng đụng vào, đàn thùng, sáo, trống, tôi đụng vào chỉ cho biết, chỉ cho đủ để bạn bè vui, tôi có thể hát cho các bạn nghe suốt đêm từ bài này sang bài khác, dù không hay như chuyên nghiệp, nhưng bạn vui tôi vui. Dân sinh họat hướng đạo là thế, có nhiều mời mọc từ nhóm này băng nọ trong các dịp trà đàm bỏ túi – hội Việt mỹ – ca nhạc liên trường – nhóm sinh viên Về Nguồn – đại học Thành Nhân của sư huy Mai Tâm . v.v tôi không thích thú, chẳng say mê, văn nghệ văn gừng với tôi chỉ là cách giải trí vui vui tôi không thích “làm hề cho bá tánh,” đây là câu nói của cô bạn thân thiết chọc ghẹo tôi, những lúc tên tôi bị xướng lên trên máy phóng thanh, yêu cầu tôi hát bài Tình Khúc của Lê Uyên Phương, hai chữ đầu của bài hát bắt đầu bằng tên của tôi: “Như Hoa đem tin ngày buồn . . .!”
Lạnh
Lạnh thật đó, mảnh vườn bé bỏng của tôi hôm nay tàn tạ, lá đã rụng hết cỏ trở màu vàng, cách đây vài tuần, nắng thu vàng dịu dàng hai bà cháu tập yoga trên sân cỏ để mẹ Tím chụp hình.
Từ Độ Trăng Tan – Thái Vũ – Ấu Tím – Nguyễn Minh Châu
Thái Vũ ơi!
Tiệc chia tay em bày sẵn tự bao giờ Vũ ơi! – để mắt chị cay, để môi chị mím!
Thôi thì kiếp nhân gian có chi vui mà lưu luyến – em thanh thản về đi nhé – về nơi tịnh độ, về chốn tây phương hưởng cực lạc miên viễn, có nhạc có hoa.
Giũ bỏ bao thương nhớ cõi tạm này, giũ bỏ những hạt long lanh trên khóe tiếc thương em.
Một đóa cúc nhỏ nhoi chị đặt cạnh em trong tâm tưởng – không gian và thời gian bây giờ đối với em không hiện hữu . Chỉ còn những gì em cất giữ trong tim phải không ?
Lễ Ma Quỷ
Phao-Lô Phạm Đình Thụy
Anh Kính Mến,
Đã hai ngày rồi em không biết phải nghĩ gì – vẫn biết sẽ – nhưng vẫn sao sao ấy không tả được .
Nỗi phân vân giữa vui và buồn giống như mấy ngày nay buổi sáng không có mặt trời, sương dầy giăng kín nơi em ở. Buổi lễ vẫn như mọi tuần, lời khấn cầu vẫn như mọi khi, chỉ khác có thêm lời xin cho linh hồn Phao-Lô vừa về cùng Chúa.
Em và Nhà em, hai đứa đang dự định lên anh chơi mùa lễ sắp đến, lên thăm anh hưởng cái lạnh của xứ ngàn thông, xứ ẩm ướt cả năm, dù biết có đến cũng chỉ cầm tay, cũng chỉ cười và nhìn anh gật đầu nói vài câu nhè nhẹ, thế mà muộn mất rồi. Đọc tiếp “Phao-Lô Phạm Đình Thụy”
Lê Uyên Phương Trong Mắt Ai?
Sáng nay thức dậy, nghe nhạc Lê Uyên Phương, đọc bài của em viết – nhớ ngày hai chị em mình miên man hát như lên đồng, em đàn chị hát hết bài này sang bài khác. Năm tháng trôi, kỷ niệm vẫn còn dù nhạt phai đâu đó, chị chép lại bài em viết đã lâu, vẫn còn lưu giữ trên trang Đặc Trưng kỷ niệm của chị em mình . Ngô Đồng – Triệu Thần (Bao Bất Đồng)
“Đâu có ai biết mai sau?
Đâu có ai mãi thương đau?
Đâu có ai phải muôn kiếp xa nhau?
…”
Những câu hát cứ theo tôi hoài trong suốt một thời gian dài đăng đẳng, dài bằng cả chuỗi ngày lớn lên, nuôi hy vọng từ trong những khốn khó.
Lần đầu tiên tôi nghe chị hát bài này từ trong băng, tôi đang thu mình trên cái ghế mây nhỏ đặt ở cuối vườn quán cà phê Dạ Khúc. Những âm thanh lưu luyến trầm bổng cứ theo nhau rót mãi vào đầu óc tôi lúc ấy hãy còn khờ khạo lắm. Ở cái tuổi bắt đầu biết suy diễn, những ý tưởng lạ lùng, dù hay dù dỡ, vẫn tạo ấn tượng mạnh. Mà những ý tưởng trong ca khúc của anh, thường là lạ lùng, thường là sống động. Để rồi tôi chăm chú đi tìm hiểu về cuộc đời và nét nhạc của cặp song ca có một không hai này, Lê Uyên & Phương. Kể lại cho bạn nghe nhé… Đọc tiếp “Lê Uyên Phương Trong Mắt Ai?”
12 Điều ngạc nhiên về giáo dục mầm non Nhật Bản Theo Nguyễn Thảo
(Xin chia xẻ bài đọc hay, đọc xong biết là mình chưa hề dậy dỗ con cái – nay đến cháu ngoại cũng . . . sao sao ấy .)
Một bà mẹ Trung Quốc sống ở Kyoto đã rất ngạc nhiên về hệ thống giáo dục mầm non cũng như thói quen của những đứa trẻ ở Nhật Bản. Cô chia sẻ những điều mình quan sát được.
Cô viết: “Trước khi tới Nhật, Tiantian (con gái cô) đã từng học ở một trường mẫu giáo của Bắc Kinh 1 năm. Vì vậy, các bạn có thể hiểu rằng, chúng tôi cũng không xa lạ gì với môi trường này. Song, có những điều ở các trường mẫu giáo Nhật Bản đã khiến tôi phải ngạc nhiên”. Đọc tiếp “12 Điều ngạc nhiên về giáo dục mầm non Nhật Bản Theo Nguyễn Thảo”
Tình Võ Bị
(Tôi muốn đăng bài viết này của anh Lộc K30 trên trang nhà của riêng tôi, để các bạn biết tôi hân hạnh thế nào khi có chồng là CSVSQ-TVBQGĐL – Khóa 26.)
Trong buổi tiệc của Hội Võ Bị Âu Châu, niên trưởng Nguyễn Thanh Đoàn K21, thuộc Bộ Chỉ Huy trường Võ Bị, kể cho Phạm Xuân Sơn K30 nghe việc trường Võ Bị di chuyển khỏi Đà lạt vào những ngày cuối tháng 3/1975. Khi di chuyển về đến Bình Tuy thì có một SVSQ khóa 30 bị thương nặng, khó sống được trong hoàn cảnh hỗn độn thiếu thốn trăm bề, nhưng NT Đoàn vẫn cầu nguyện xin ơn trên ban cho người SVSQ đó được tai qua nạn khỏi. Cho đến ngày hôm nay trong lòng niên trưởng vẫn nghĩ đến người SVSQ bị thương đó và không biết sống chết thế nào? Niên trưởng Đoàn hỏi Sơn có biết tin tức về người bạn đồng khóa đó không? Cảm động trước tấm lòng của người sĩ quan đàn anh, Sơn đã cho NT Đoàn biết người bị thương đó là Phan Văn Lộc, còn sống và hiện đang ở Mỹ. Đọc tiếp “Tình Võ Bị”
Người Con Gái Việt Nam – Hoàng Nhật Thông
Cùng các cháu Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu TVB-QGVN Bắc California .
Con Rắn
Cứ là bé gái thế nào cũng có một “con” gì đó để sợ: sợ ma, sợ “áo ộp”, sợ chuột, sợ nhện, sợ thằn lằn, sợ sâu đo, sợ rắn! Không chỉ bé gái sợ, phụ nữ cũng vẫn còn sợ, không ít mối tình đến tự sự sợ hãi này! Còn bé thì lao vào lòng mẹ ôm mặt vừa khóc vừa hét, lớn lên thì mặt xanh môi tái ôm vòng người khác, bất kể giới tính, ngay cả kẻ ấy là người mình ghét kinh khiếp khủng. Ghét vẫn không thắng được sợ, nên có nhiều người đã đến tuổi xế chiều vẫn còn kể chuyện ngày xưa: “Mẹ lấy ba con vì con sâu đo!” Đọc tiếp “Con Rắn”









