Dám Không – Không Dám


Một ngày nắng lên màu vàng chanh và tê tê cái lạnh tim tím…
Tôi lẽo đẽo theo cô chủ của tôi ra vườn sau bầy trò nghịch lá.
Cô chủ và ông thần rake đỏ đua nhau cào cào, tôi cũng a dua nhảy tới nhảy lui cào cào. Họ cào cào để gom, tôi cào cào để vung vẩy. Nên cô chủ mắng:
– Chỉ giỏi phá là không ai bằng. Sao không thử làm một việc gì cho nó có ý nghĩa.

Tôi ngẩn thân mèo ra suy nghĩ…
A meaningful thing?
Như thế nào thì được gọi là “làm một việc gì cho nó có ý nghĩa”?
Viết hí hoáy cả chục trang giấy chi chít chữ bên lò sưởi trong một đêm trừ tịch nào đó – rồi ném chúng vào ngọn lửa?
Rót đầy cốc vang đỏ lóng lánh màu son – không thèm mời tôi lấy một ngụm – nốc cạn – rồi ngồi gục mặt xuống đầu gối cố giấu tiếng thổn thức làm rung cả hai bờ vai?
Hay cứ cắm cúi hì hục vun những chiếc lá vàng/đỏ ngập thềm vào cái laundry basket thay vì phải tống khứ chúng vào cái bao plastic đen đen có in hình trái pumpkin nhe răng cười toe như cô ấy đang làm kia?
Tôi trố mắt xanh xanh mèo, thắc mắc:
– Ơ hơ…sao cô lại gom lá vào laundry basket? Bộ cô định đem chúng đi giặt hả?
Cô chủ nghiêm nghị trả lời:
– Phải giặt cho nó sạch. Thế không thấy những chiếc lá áo đỏ đã sắp bị biến thành lá áo nâu rồi à?
– Nhưng giặt cho nó sạch để làm gì? Đằng nào thì tới thứ năm cô cũng phải đem chúng ra vệ đường chờ xe rác.
– Rác cũng phải sạch trước khi được đem đi đổ. Nếu không, chúng sẽ khiến cho đất bị nhiễm độc. Cây mọc từ đất rồi cũng sẽ cho những trái, những hoa mang đầy chất độc. Người rồi sẽ bị poisoned không kịp hát hò khúc 
60 năm*

Giời!
Tôi không ngờ cô chủ của tôi lại là một “deep thinker” đến thế cơ đấy!
Và tôi tuyệt đối tin rằng cô ấy đang làm một việc rất là có ý nghĩa.
Cô ấy đang tìm cách kíu nhân loại.
Trong đó, chả biết có tôi không?
Vì trước sau, tôi chỉ là một con mèo trắng lông xù ưa ngồi bên khung cửa sổ để ngắm nghía nhân loại qua lớp kiếng mong manh.
Mà không phải là nhân loại.
meow!

Phù Dung

Vu Vơ Chiếc Lá Rụng Bên Thềm

  • How do you say your name?
  • Cái kẹo.
  • How do you spell it?
  • C and Y.
  • Hử?
  • It means Candy & You.
  • Ngộ nhỉ. Thế this-you có quyền nhai that-cái-kẹo không?
  • Mẹ bảo kẹo ngậm ngon hơn kẹo nhai. Nhai sẽ bị mẻ răng.
  • Thì ra là hard candy. H-C!
  • Hử?
  • Ách xì! Allergy to bụi phấn lá thu.
  • Coi chừng bị Flu.
  • Chỉ cần ngậm một viên kẹo bạc hà là xong.
  • Hà có phải là sông? Bạc hà là dòng sông bạc bẽo. E cúm sẽ nặng thêm.
  • Thế phải làm sao?
  • Khện.
  • Hử?
  • Khện cho cái cúm nó phải đi ra. Là xông đấy, mua lá về xông là khỏi.
    Có gã bất mãn gãi cằm lẩm bẩm:
  • Hm, lại lá, lá cảm rồi lá xông!
    Có ả khỏe trêu bật cười khúc khích:
  • Lấy độc trị độc. Không ưng thì gọi G. đi.
  • G-gia hay G-gió?
  • Guess!
  • Đừng bảo là G-gà đấy!
  • Cháo gà nóng ăn cũng giải cảm. Rắc nhiều tiêu vào.
  • Cháo cá ngon hơn.
  • Muốn cá gì?
  • Cá mú.
  • Mẹ bảo cá giếc ngọt hơn.
  • Cá giếc có xương ngạnh, ăn dễ bị hóc.
  • Thế thì đừng ăn.
  • Hử?
  • Lại hử.
  • Hử? Hử?
  • Hừ!
  • Hử? Hử? Hử?
  • Hừ! Hừ! Hừ!

Có ai làm ơn làm phước stop họ giùm cái!
Hết hử hử hử rồi hừ hừ hừ.
Tôi thì chỉ muốn hứ.
Bất chợt bắt nhớ một người.
Người ấy cũng hay hứ hứ nhại tôi mỗi khi bị tôi hứ.
Người ấy là một đứa trẻ hư.
Hư lắm!
Ả Phù

Thèm Ca Vọng Cổ

Tui mê ca vọng cổ mà cái giọng Bắc kỳ của tui nó làm tui tập “quài” hỗng ra – người ta nói rồi, mê là một “chiện” được hay không là chiện khác à nghen, bị “dạy” mà tui bị la quài là già mà . . . nhiều chiện!
– Chiện hông làm mất lòng ai thì mắc chi hông dám – dí lợi tui . . . giúp dui thôi mà !
– Xoắn chéo áo muốn rách luôn rồi – buông ra đi chị Hai – tui nghe làm phước cho á! 

 

Trung Thu

Khỏi cần làm cũng có bánh dẻo bánh nướng nè – hình chụp mỗi khi làm bánh thế thôi – Những người tiểu đường không được ăn ngọt nên không cần biếu bạn hữu sợ bị la rầy – nhất là mình không biết người ta bịnh gì – người ốm gầy gầy mình hạc xương mai thường không ăn vặt – người tròn trịa xinh xinh bây giờ thường ăn kiêng – suy ra cứ chụp hình tặng nhau là tốt nhất – Mình có cơ hội làm bánh chơi đỡ sầu – nhất là vừa làm bánh vừa làm thơ:
Thơ rằng:
Thu xưa bánh ngọt mềm môi
Thu nay bánh ngọt song đôi mà nhìn
Trà không uống rượu không xin
Mỗi đứa một góc im lìm ngó nhau
Chị Hằng ngoài cửa âu sầu
Lầu bầu than thở Cuội đâu mất rồi
Hằng già méo mó thương ôi
Cây đa ngày cũ lá thôi xanh màu
Quên đi cái thuở ban đầu
Bánh ngọt trà đắng …. bắc cầu theo nhau!

Không Còn Trẻ Nữa!

Lần cuối tôi được đi rông là năm 2019, nay đã sang cuối Hè 2022, trở lại với va-li túi khoác vai rời nhà 10 ngày thử xem chân gối thế nào, có còn theo ý mình để thực hiện thêm những chuyến đi xa nữa hay không?

Ông nhà tôi khẳng định: “Không còn lần nào nữa nếu thích em cứ đi một mình! Đi đâu cũng thế núi đã từng leo biển đã từng xuống từ lạnh cóng đến nóng sôi, từ cát trắng đến cát xanh ngọc thạch, anh đã thực hiện xong lời hứa đưa em lên thác xuống ghềnh qua năm châu bốn bể, nay cho anh về hưu “du lịch!” Chỉ cái giường ở nhà mới ru anh ngủ được, chỉ cái phòng tắm đơn giản ở nhà mới khiến anh thoải mái không nhìn rõ sự tình da dẻ nhăn nheo chảy xệ trong những cái kính khổ to xa hoa lộng lẫy! Chỗ rửa tay thì màu mè gạch Ý chậu vàng chẳng có chút gì tiện lợi nước văng vãi tứ tung, bước vào bồn tắm chỉ sợ ngã lăn, chết ngay thì bỏ em một mình tội nghiệp, nằm một chỗ thì em khổ chứ ai vào đây, thêm chuyện phòng ốc lạ, nửa đêm cần chuyện phải làm lơ mơ cũng xẩy chân mà chớ! . . .”

Đọc tiếpKhông Còn Trẻ Nữa!

Trôi

Tôi thích hát thơ – vì trong thơ có nhạc – Lười ghi nốt dù có sẵn Encore dễ dãi trên máy vi tính – cứ hát và dùng Adobe Audition thu âm và dùng Proshow tạo thành phim. Bài thơ Trôi của Ngọc Dung rất lạ, đọc lên tôi mường tượng người con gái có mái tóc dài ngồi nhờ trốn mưa trên một chiếc thuyền được xử dụng thành quán cà phê – đang dập dềnh trong cơn mưa! Nàng đang ướt, vì mưa hay vì một “điều kỳ diệu không thể giải thích phút giây linh thiêng rúng động đất dầy” – Tôi chỉ cảm được điều người viết bài thơ muốn ngỏ để “nào dám trách chi nhau!” và chiếc thuyền bập bênh biết tìm bến nao để đến

Người ca sĩ hát những bài hát mưa
Không thể biết người nghe đang bị ướt
Câu ca đến phương nào không biếtt
Mưa bay giờ mưa trút cũng vô tâm
Ngồi nhờ trong một góc quán trôi
Xao xác thuyền ghe xuôi ngược dòng
Ai về phố chợ ai ra biển
Trông sớm chiều hôm con nước ròng
Điều kỳ diệu làm sao mà giải thích
Phút linh thiêng rung động cả đất dầy
Để nợ nần nợ nần nhau chồng chất
Nợ khúc tình nào dám trách chi nhau!

Lễ Độc Lập

Tháng bảy, những cơn nóng hừng hực làm người ta thèm đi nghỉ, nghỉ ở bất cứ nơi đâu không phải là nhà của mình.
Tháng bảy người ta chào đón ngày lễ Độc Lập với thịt nướng, bia lạnh, pháo bông, cắm trại niềm vui vì được nghỉ lễ, nỗi ngậm ngùi khi nhớ lại hình ảnh đau thương máu đổ xương phơi để giành được độc lập. Ngày lễ nào không có ngậm ngùi!
Tháng bảy hẹn hò nhau đi đây đi đó, đi cho biết, đi cho thấy, đi để học cả sàng khôn, đi để tiêu dùng cho hết món tiền chính phủ Mỹ trả lại từ khoản thuế đã đóng hay được trợ cấp hậu hĩ từ đại dịch, chuyện lạm phát không làm dân chúng Mỹ chùn bước dù tin tức trên báo trên ti vi có la làng ầm ĩ về nó, ngay cả gia đình tôi thuộc dạng không giàu có vẫn sống được thoải mái thì có gì phải lo, tôi nghe câu: “Dân Mỹ giấu tiền nhiều lắm 401K – hưu bổng saving ba bốn giỏ không dễ mất hết dễ dàng đâu!”. Giá xăng có nơi đã niêm yết con số sáu tròn trịa không thắng lại những ngày bị nhốt vì dịch bệnh nên người ta đi khắp nơi, cảnh dồn ứ ở phi trường vì máy bay bị đình trệ trên truyền hình nhìn thấy sợ quá, mọi sự thay đổi kinh khiếp không như cách đây đúng 33 năm 1991 – 2022. Đọc tiếp “Lễ Độc Lập”

Niệm Khúc Ngậm Ngùi

 

Chiều trôi nhanh quá nên dòng thác cuồng Tình si si quá cho lòng lơ vương Ngày ơi lơi với xin đừng bước vội Về đâu chiếc lá theo dòng trôi trôi Ai đi ai đi ngày ấy xa rồi Sao ta sao ta lòng mãi mong hoài Ai đi ai đi ngày ấy lâu rồi Sao ta ôm chi hình bóng xa vời Từ khi ta biết trên đời có người Là khi ta tiếc bóng thời gian trôi Từ khi ta nhớ trên đời vắng người Là khi ta biết mối sầu tương tư Ai đi ai đi ngày ấy xa rồi Sao ta sao ta còn mãi mong hoài Ai đi ai đi ngày ấy lâu rồi Sao ta ôm chi hình bóng xa vời Về đâu chiếc lá cho dòng suối buồn Chiều nay bến vắng nghe lòng thương thương!

Hai Dòng Máu

Mấy hôm nay không dám xem ti vi tin tức buồn quá không chịu nổi. Ngồi chờ máy bay chuyện kinh khủng cho 19 cháu bé và hai cô giáo ở một trường tiểu học được nhắc từng chi tiết!
Đi chơi với con cháu – ôm cháu trong tay lòng vui không tả được, trốn nỗi kinh khiếp bao gia đình đang chịu đựng phải tìm gì đó làm để không bị ám ảnh chuyện kinh khủng vừa xảy ra! Hứa là không chểnh mảng chuyện gõ lóc cóc – mà lòng quả đã lặng không còn bị nhấp nhô như thuở xưa nữa nên cứ nhẩn nha nhặt mớ lá sâu tìm xem hoa nào sắp nở hoa nào sắp tàn, bình an pha chế mắm muối làm hết món này đến món nọ trong bếp dù không cần thiết.
Đọc sách của bạn gởi dù sách đã có trên kindle từ tháng 8 năm 2014, lâu nay cầm quyển sách không còn là chuyện thường thấy nữa, người ta cầm điện thoại thông minh Iphone – Samsung để đọc để viết để trao đổi tin tức, sao thì tốt và xấu luôn dính vào nhau như mặt trái mặt phải của chiếc huân chương, họa hoằm lắm mới thấy người cầm sách đọc trong khi chờ đợi ở phi trường trên máy bay, quầy sách cũng dần biến mất khi tôi lang thang rảo bước dọc hàng lan khi bị hãng máy bay thông báo “delay”. Cháu tôi nói chỉ có các ông bà già mới cầm sách đọc, nhận ra tóc mình trắng và quyển sách đang cầm trên tay có màu đỏ.

Đọc tiếp “Hai Dòng Máu”