Ngàn Xanh – Seattle – Evergreen

Mỗi lần lên xứ Ngàn Xanh về là lòng nhớ nhung lưu luyến không nguôi, nỗi nhớ hạnh phúc, nỗi bồi hồi nhìn từng góc từng khung kỷ niệm! Con người có tổ có tông, có một nơi để về để nương để tựa. Gia đình bác Cả của tôi nơi cho tôi cảm giác ấm áp ấy.
Khi còn Bác, từ phi trường bước vào nhà là bàn thờ có hình ảnh ông bà Cố – ông bà Nội lung linh ánh nến, dù chỉ dùng nến điện, gặp bác tôi lại thấy Bố của tôi bên cạnh. Thập niên 1970, khi gia đình tôi có cậu Út Chương, con đỡ đầu của bác, chiều nào đi làm về bác cũng ghé nhà tôi ở quận 10, trước khi về nhà bác khu nhà thờ Ba Chuông giáo xứ Đa Minh. Lý do tôi yêu kính nhớ thương bác tôi vô cùng vô tận.
Đọc tiếp “Ngàn Xanh – Seattle – Evergreen”

Bún Bung

Hà Nội như động tiên sa
Sáu giờ máy hết đèn xa đèn gần
Vui nhất là chợ Đồng Xuân
Thức gì cũng có xa gần bán mua
Giữa chợ có anh hàng dừa
Hàng cam, hàng quít, hàng dưa, hàng hồng
Ai ơi đứng lại mà trông
Hàng vóc, hàng nhiễu thong dong nượp nà
Cổng chợ có chị hàng hoa
Có người đổi bạc chạy ra chạy vào
Lại thêm “sực tắc” bán rao
Kẹo cau, kẹo đạn, miến xào, bún bung
Lại thêm bánh rán, kẹo vừng
Trước mặt bún chả, sau lưng bánh giò
Ồn ào chuyện nhỏ, chuyện to
Líu lo chú khách bánh bò bán rao
Xăm xăm khi mới bước vào
Hàng tôm, hàng tép xôn xao mọi bề
Lịch sự là chị hàng lê
Quàng quạc hàng vịt, tò te hàng gà
Nứt nở như chị hàng na
Chua vào hàng sấu, ngọt ra hàng đường

Một bài ca dao dài kể bao món ngon vật lạ của miền bắc, bài ca dao bà nội tôi hay đọc và giảng giải từng ly từng tí về các món ăn mà tôi không thể hình dung ra được, thuở ấy sống trong nam, sau hiệp định Genevè 1954, làm sao biết được quả hồng quả sấu, mỗi miền có những món ăn cũng như các loại quả khác nhau.
Ẩm thực là một văn hóa kỳ diệu con người không sao quên nó, cho dù vật đổi sao dời, cho dù vũng hóa đồi đồi biến vũng. Ngay bây giờ khi xa quê vạn dặm, những chuyến bay dài hơn một ngày, đổi máy bay vài nơi, món ăn thuần túy Việt-nam theo người Việt tha hương khắp chốn.

Ngày ấy, mỗi buổi sáng tinh sương tôi xách giỏ đi chợ Vườn Chuối, không khí buổi sáng quyện mùi hoa vạn thọ, hoa cúc trắng ngai ngái, tôi thích hàng bánh cuốn Thanh Trì, người bán là một chị người Bắc sống ở Hố-nai, tôi nghĩ chị phải thức sáng đêm để tráng bánh mang lên Sài-gòn bán. Những tờ bánh cuốn mỏng hơn giấy pơ-luya điểm vài vệt màu nâu từ miếng hành phi thơm vàng. Chị chỉ bán đúng một thúng bánh, kèm với đậu phụ chiên, nếu không đến sớm là hết. Tôi còn nhớ mãi da mặt của chị có vài vết rổ, ông cụ tôi khi ấy chỉ thích bánh cuốn của chị, nước mắm không pha chỉ là nước mắm nhĩ vắt vài giọt chanh có hai ba lát ớt cay vừa đủ xộc lên mũi. Đọc tiếp “Bún Bung”

Bánh Sữa Con Làm

Về miền nắng ấm hai tuần, vừa đi làm vừa có thì giờ loay hoay cùng má trong bếp – con bé mới ngày nào ngây ngô, nay đã thành thành thiếu nữ – tuổi hai mươi lăm.
Má nướng bánh theo tay đong – con nướng bánh theo công thức, chiếc lap-top mở trên bàn bếp! Nhà có xoài đang chín, loại xoài thon vàng thơm ngày xưa ở Sài Gòn hay gọi thanh ca, con cắt xay làm thành nhân cho chiếc bánh, kem gia giảm không cho nhiều đường, đong thật ít bơ. Má hỏi vậy đâu cần công thức – con cười nhẹ nhàng – con đang chế công thức mà! Đọc tiếp “Bánh Sữa Con Làm”

Bánh Gan


Lâu lắm rồi, cái thuở hột gà đắt hơn hột vịt, cái thuở người ta ở Sài Gòn theo dõi giá vàng theo giá hột vịt, hễ hột vịt 30 đồng một trứng thì giá vàng là 3000 đồng một chỉ, ngộ héng có ai nhớ thời đó không ta! Có một loại bánh nửa tây nửa ta được thích ăn, bánh gan. Học khéo thuở ấy khó lắm, vì lò nướng bánh thô sơ, theo kiểu than trên than dưới, có khi dùng nồi gang cho cát vào đậy kín để hơi không thoát ra ngoài, cùng lúc than trên phải giàn ra cho thật đều. Khác với bây giờ làm bánh với lò nướng kèm theo bếp ga dễ ơi là dễ, chỉ cần mở tủ lạnh lôi trứng – đường – bột – bơ . . . là xong – công thức từ ông bà Google tràn ngập tha hồ các bà các cô làm khéo, cho dù phải kiêng ăn sợ mập. Đọc tiếp “Bánh Gan”

Chả – Nem

Trong tục ngữ Việt Nam có câu: “Ông ăn chả bà ăn nem” chẳng hiểu xuất xứ từ miền nào, miền bắc miền trung hay miền nam, miền nào cũng có chả, cũng có nem, miền nào nem – chả cũng ngon cũng là món đặc biệt! Chối cãi sao cũng không được, giải thích sao cũng không xong, khi hầu hết chín mươi tám phần trăm các ông các bà độ tuổi già hơn bốn mươi, nhất định hiểu câu “Ông ăn chả bà ăn nem” là ngoại tình, là thích tìm “của lạ.” Đọc tiếp “Chả – Nem”