Động Tâm

Thiệt cái mà là tình, tui muốn tu chị Sáu biết rồi đó heng, mà có tu nổi đâu, bà ngoại tui dậy tui hoài, tu chùa tu miễu không bằng tu tại gia, tu chợ, tu đời! Mèn ơi hễ sống trong tiếng kinh tiếng kệ, sống giữa mấy ông tượng đâu cần chi tu, đâu cần chi dằn ba thứ lục phủ ngũ tạng, ý tui muốn nói là từ cái nguồn lục phủ ngũ tạng này nó mới sanh ba cái hỉ nộ ái ố, thất tình lục dục.

Chị Sáu đừng cười tui nói chữ – không có tim gan phèo phổi tì vị lấy chi để cái nhục thể biết hó hé giận người này ghét người kia, yêu thương rối rắm, thèm muốn không cùng không tận chớ hả.

Người ta nói, dĩ nhiên, không phải tui à nha, vị là cái biển chứa đồ ăn, người ngoài bắc kêu nó là “bể chứa” hễ chị nghe quảng cáo thuốc đông y dược là chị nghe chữ tì chữ vị, chị khơi khơi gọi nó là cái bao tử cái lá lách, nghe không có sang, không có y học cổ truyền không có chứng tỏ chị có đọc sách.  Để tui trả bài cho chị sợ heng, trong sách cổ người ta viết vầy nè:

Vị được  mô tả là một cơ quan rỗng, trên tiếp với thực quản, dưới thông với tiểu trường, miệng trên gọi là “bí môn”, miệng dưới gọi là “u môn”. Bí  môn còn gọi là “thượng quản”, u môn còn gọi là “hạ quản”, cả ba vùng gọi là “vị quản”. Thức ăn từ miệng qua thực quản rồi vào vị, được vị làm chín nhừ, cho nên vị gọi là “đại thượng”, là cái kho lớn, cái “bể chứa đồ ăn”.

Tỳ là một cơ quan đặt nằm bên trái của vị, có chức năng hấp thu và vận chuyển chất dinh dưỡng, được gọi là có công năng vận hóa. Tỳ và vị hợp tác với nhau để hoàn thành chức năng tiêu hóa, hấp thu thức ăn và chuyển vận chất dinh dưỡng. Tỳ vị được quy nạp theo hành “Thổ” trong hệ thống ngũ hành Kim – Mộc Thủy Hỏa Thổ của triết học cổ đại phương đông.

“Thổ” là mẹ đẻ ra vạn vật cũng giống như tỳ vị có chức năng hấp thu, chuyển vận chất dinh dưỡng để nuôi các bộ phận khác trong cơ thể. (Trích sách trên trời!)

Chị cho tui nói tiếp, cỡ hai tuần nay đi đâu chị cũng nghe vụ đất bằng nổi sóng, ý quên biển buồn tình dậy sóng phải hông?  Thì có buồn nó mới nổi điên đó, nó vui thì lặng lờ trôi cho bà con cô bác làm thơ tình phổ nhạc, hôm hổm chị nghe tui ngâm sa mạc Tấm Lòng Của Biển rồi chớ gì, nào giờ tui mơ mơ gọi má tui là Biển Thái Bình dạt dào, từ hôm Nhật Bổn bị biển đánh sập đẹp nguyên cái thành phố tui lột cái danh hiệu cao sang quí phái “Biển Thái Bình dạt dào” của má tui liền cái một.  Má tui có nổi giận hung, tại tui cãi lời không chịu bỏ cái tính ca cẩm dai nhách, không chịu theo ý Má tui lấy chồng làm công chức ăn cơm gạo trắng, mặc áo sơ mi trơn tru, má tui cũng đùng đùng giang tay ném cái thúng, co cẳng đá cái sàng là hết, có bao giờ tui thấy Má tui triệt hạ con gà con heo gì vì giận giống biển đâu nà, tui gọi điện thoại cho má tui hay ý tui rồi, bả hiền queo trả lời tui dịu nhiểu: “Bay muốn kiêu má cái chi bay kiêu, má đâu có cần chi ba cái vinh quang giả tạo trên giấy tờ, trên ô pạc lơ mà cái tâm của tụi bay đông lạnh, xả đá ba bốn bữa không tan!”

Không biết chị có nhận điện thư hông?  Tui heng tui nhận quá chừng quá đỗi, từ ngày gmail, yahoo cho bà con thành lập nhóm, thành lập phường, thành lập quận – tỉnh – thành – trường tư thục – trường công lập – sinh viên năm thứ . . . . . tui mà kể ra hết chắc ngập lụt nguyên tờ thư này chớ không giỡn đâu á mà nói chung có nghĩa là nhiều lắm lận có nhóm thơ – nhóm văn – nhóm chính nghĩa – nhóm nhớ hồi xưa – nhóm mong tương lai – nhóm chờ cách mạng – nhóm thích nấu ăn – nhóm ham chiều chồng – nhóm khoái nuôi con – chị sợ thời đại vi tính chưa chị! Từ các nguồn không rõ, một cái thư thiệt nóng bỏng  gởi đi từ Nhựt Bổn, xứ của Nữ Thần Mặt Trời, của niềm tự hào của những kiếm sĩ dám rạch bụng – hara kiri để đòi hỏi công bình công chính, chết theo lý tưởng họ đặt ra vân vân và vân vân.  Chị biết không, tui đọc lần đầu chưa thấm, đọc lần thứ hai thấm thấm, đọc lần thứ ba thấm ngấu y như đám cá bị muối ba bữa trong thùng làm mắm, tui nói rồi, tui muốn tu mà tu không đặng mà, chị muốn nghe tại sao hông, tại cái tâm sân si của tui nó còn nhồi lên nhún xuống, cường độ không tới tám chấm chín, nó cũng cỡ đâu năm sáu lận đó, mặt tui heng đỏ rần, kế đó xanh lè tím ngắt, hai mắt tui trợn tròn, hàm răng tui nghiến trèo trẹo, đờn ông heng hễ họ sùng cơn là họ nắm chụp ném, hễ ngon lành chút là họ nắm cái hộp quẹt ga xẹt lửa mồi thuốc, rít một hơi thiệt dài rồi sao heng, phù phù thổi khói ngùng ngoằn, tui cũng chu mỏ phun hơi giận ra, không khí có thêm chút thán khí sùng cơn của tui hợp cùng đám phóng xạ, nguy cơ  rò rỉ phát tán từ lò nguyên tử bên bển coi mòi ngày càng cao khó ngăn khó chận.

Thủng thẳng tui kể chị Sáu nghe, tui biết cặp mắt hồ thu ngày nào của chị nay gặp khó khăn, nay bị mờ bị lệch, chị hết đọc nổi cỡ chữ 11 – 12 chị phải tăng độ 14 hợp cùng cặp kiếng dầy cui, chưa tính phải dùng nước mắt giả tạo mỗi 3 tiếng, nè heng, mới đầu heng là bức thư của một người cảnh sát trẻ sống và làm việc tại Nhựt Bổn, tên là Minh Thành viết cho anh Đào

“Xin chào anh Đào

Em là Minh Thành đây. Anh và gia đình khe không ? My ngày nay mi s đu quay cung lên c. M mt cũng thy xác chết, nhm mt cũng thy xác chết. Mi thng ti em mi đa phi trc 20h/mt ngày. Ước gì thi gian dài 48 tiếng mt ngày đ mà còn đi tìm cu người. Đin nước không , thc phm gn như s không ? Di tn dân chưa xong thì li có lnh đưa dân đi di tn tiếp.
Em đang
Fukushima, cách nhà máy đin Fukushima 1 khong cách 25km, có rt nhiu chuyn có th viết nên thành sách v tình người trong hon nn.

Ngày hôm kia em đã tìm thy và cu được mt người VN. Anh ta tên là Toàn đến t M, k sư nguyên t lc làm vic ti nhà máy đin ht nhân Fukushima 1, anh ta b tai nn ngay cơn đng đt đu tiên, mi th hn lon nên chng ai giúp anh ta liên lc c.

Tình c biết được em đã liên lc vi Đi s quán M và phi công nhn ti M nó nhanh, ngay lp tc trc thăng ca quân đi Mý đến bnh vin bc anh ta đưa thng ra hm đi 7.”

Tui đọc sơ khúc đầu cho chị Sáu nghe chơi, chớ đọc nguyên hai trang thư của Minh Thành viết ca tụng dân tộc Nhựt Bổn tui hổng có đủ hơi.  Tui tự hỏi tui, rồi tui trả lời ên, trong tình trạng khủng khiếp tui coi trên truyền hình, rồi đọc mấy dòng mào đầu của bức thư chị nghĩ giống tui hông heng: “Mèn, anh Minh Thành này ngon lành hơn dân Nhựt Bổn, điềm tĩnh hơn dân Nhựt Bổn, sức khỏe siêu phàm hơn dân Nhựt Bổn, đầu óc thông minh sáng suốt không hề bị phiền nhiễu vì hai mươi tiếng đồng hồ làm việc cứu giúp người không ngưng nghỉ – cùng lúc tinh thần dân tộc Việt Nam tràn trề chan chứa, biết lo lắng cho đồng hương Việt Nam sang làm việc:

“Còn lại một số tu nghiệp sinh VN ở trong vùng này thì em đang tìm vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Nếu có thông tin chính xác tên tuổi, nơi làm việc của họ thì dễ tìm kiếm hơn. Ở Nhật cảnh sát không có quản lý gắt gao về hộ tịch như ở VN và luật bảo hộ thông tin cũng khiến cho việc tìm thông tin của họ cũng khó. Em gặp một phụ nữ Nhật có làm việc chung với 7 cô gái đến từ VN làm việc với tư cách tu nghiệp sinh, chỗ họ làm cách bờ biển khoảng 3km, bà ta nói rằng họ không biết tiếng Nhật và lúc chạy loạn thì họ chạy theo bà ta, nhưng sau đó thì không biết chạy đi đâu còn sống hay là chết.Trong đó bà ta chỉ nhớ tên một cô gái tên là Nguyễn Thị Huyền (Có thể tên là Hiền) vì làm việc chung nhau.

Nhân viên Đại sứ quán và chính phủ VN vẫn chưa thấy xuất hiện ở đây, dù đọc trên báo mạng của VN thấy họ nói lo lắng cho dân VN rất tốt, toàn xạo cả.

Ngay cả cảnh sát tụi em còn đói khát tả tơi thì huống chi tới mấy đứa nhỏ tu nghiệp sinh VN. Nỗi khổ nhất ở vùng này bây giờ là Lạnh, Đói, Khát, không có điện, thiếu thông tin. Dân chúng thì vẫn bình tĩnh, lòng tự trọng và luân lý của họ tốt nên chưa đến nỗi loạn nhưng nếu tình hình này kéo dài thêm chừng 1 tuần nữa thì có khả năng tình hình an ninh không thể kiểm soát nổi. Họ cũng là con người mà, khi cơn đói khát đã vượt quá lòng tự trọng và nhân cách thì cái gì cũng phải làm thôi. Chính phủ đang lập cầu không vận thực phẩm và thuốc men vào vùng này nhưng chỉ như muối bỏ biển.”

Tui thiệt tình bái phục tinh thần của Minh Thành, một cảnh sát Việt Nam làm việc trên xứ Nhựt Bổn, tinh thần làm việc của anh mạnh mẽ, cách phê bình chính quyền Việt Nam thẳng thắn không sợ hãi, một bức thư như vầy còn hơn ngàn lời kêu gọi: “Này thanh niên ơi! Đứng lên đáp lời sông núi, . . .” trong lòng tui sung sướng một niềm hạnh phúc khó tả, sau cách mạng Hoa Lài từ Ai Cập, làn sóng cách mạng đòi hỏi nhân quyền công lý cho toàn dân bay qua xứ tui xứ chị, tui ngửi thấy mùi cách mạng hoa ngâu của Việt Nam mình đang bay bay …. Cái rồi tui té cái bịch, theo cái thơ

“Dưới đây là bài viết cm đng ca mt đc gi gi báo Dân trí v cách ng x tuyt vi trong cơn hon nn Nht ca mt cu bé mi 9 tui.

Ti hôm qua tôi được phái ti mt trường tiu hc ph giúp hi t tr đó phân phát thc phm cho nhng người b nn. Trong cái hàng rng rn nhng người xếp hàng tôi chú ý đến mt em nh chng 9 tui, trên người ch có chiếc áo thun và qun đùi. Tri rt lnh mà em li xếp hàng cui cùng, tôi s đến lượt ca em thì chc chng còn thc ăn nên mi li hi thăm.

Em k khi đang hc trường trong gi th dc thì đng đt và sóng thn đến, cha ca em làm vic gn đó đã chy đến trường, t ban công lu 3 ca trường em nhìn thy chiếc xe và cha b nước cun trôi, nhiu kh năng đã chết.

Hi m đâu, em nói nhà em nm ngay b bin, m và em em chc cũng không chy kp. Thng nh quay người lau vi dòng nước mt khi nghe hi đến thân nhân.

Nhìn thy em nh lnh, tôi mi ci cái áo khoác cnh sát trùm lên người em nh. Vô tình bao lương khô khu phn ăn ti ca tôi b rơi ra ngoài, tôi nht lên đưa cho em và nói: “Đi ti phiên ca con chc hết thc ăn, khu phn ca chú đó, chú ăn ri, con ăn đi cho đ đói”. Cu bé nhn túi lương khô ca tôi, khom người cm ơn. Tôi tưởng em s ăn ngu nghiến ngay lúc đó nhưng không phi, cu bé ôm bao lương khô đi thng lên ch nhng người đang phát thc phm và đ bao lương khô vào thùng thc phm đang phân phát ri li quay li xếp hàng.”

Dà, khúc này y chang khúc thư anh Minh Thành làm việc hai mươi tiếng, thoải mái gõ phím viết trong một tiếng gởi đi, chưa ngưng nha chị, từ một nhóm khác tui nhận cũng lá thư này nhưng của một tiến sĩ! Dạ chị Sáu tiến sĩ à ngheo, PHD à ngheo, khai tên khai 56 tuổi và cũng có thằng nhỏ 9 tuổi trong đó – mèn đét, người Nhựt đứng trong hàng cùng thằng nhỏ chắc bị thơ haiku làm mờ mắt, không biết che chở chia sẻ cho nó cái áo – miếng bánh mà phải đợi anh Minh Thành – đợi bác Khoa Nguyễn cởi áo cảnh sát, cởi áo vét tông ra chùm cho nó, rồi thức ăn khô rớt ra, rồi nó bỏ vô thùng cứu trợ.

Chị Sáu à, tui với chị đang lo thấy ông Địa chuyện động đất có thể xảy ra bất kỳ khi nào, theo như dự đoán của:

“Jim Berkland người đã đoán đúng nhiu trn đng đt California . Đc bit San Franciso , ông đã đoán được trước 4 ngày(10/17/1989) . Ln này ông đoán rng s có trn đng đt ln xãy ra California vì tiu bang này nm trong v trí “ring of fire ” ca trái đt và s xãy ra trong khong 3/19/2011- 3/26/2011 . Theo ông nhng hin tượng c trăm ngàn cá chết Redondo Beach my ngày qua . C triu con cá đã di v Nam M và nhng tiếng kêu thng thiết ca cá voi vào gn San Diego . Hin tượng full moon mà khong cách mt trăng quá gn trái đt s nh hưởng nước thy triu là nhng yếu t báo trước cho mt cuc đng đt ln ti California. Theo ông nhng hin tượng cá chết , cá vào gn b , cá voi rn g hoc thú rng chy vào thành ph là nhưng đim báo trước ( vì thú vt có linh tính ). Tôi hy vng ông đoán sai ln này, nhưng chúng ta cũng nên đ phòng trước nếu có xãy ra. Xin các bn chun b đèn pin ,radio nh ,pin AA,D và 9V. Thc ăn khô và nước ung sn trong balô mang theo trong xe hoc đ nhà khi cn. Nếu có đng đt trong gi ng là lăn xung nm co người cnh gường hoc cnh t (đó là tam giác sng).
Best of luck,”

Chị có sợ hông?  Tui không sợ à nghen,  người Nhựt bình tĩnh sao tui không biết, chứ  tui thấy người ta sợ chết trân, bị người khác nghĩ tốt là đạt tới cõi Thiền.  Càng lúc tui càng hay là, sống đặng ngày nào ráng yêu nhiều ngày nấy – đất có động cũng đâu bằng tâm động đâu nà.

Tại cái tâm bị động nên từ cái thư chính sao chép thành ngàn cái thư khác nhau, cũng cùng mấy cái chi tiết thiệt là nhức nhối, hễ nghiền ngẫm chút đỉnh nó lòi cái câu hỏi thiệt – giả ra liền, trong cơn sóng gió ba đào, trong nỗi khổ đau của con người, có nhiều cái tâm nó động lung tung, nó nhiễu lung tung, nó quậy sao cho người ta thấy tâm con người có nhiều sóng ngầm hơn sóng đại dương – tui thiệt không giải thích nổi tại sao đó chị!  Chia sẻ nỗi khổ đau cùng nạn nhân thiên tai đâu cần tôn họ lên thành thánh thành thần để rồi ngẫm lại dân tộc mình “dở ẹc” chớ!  Học cái hay nhưng không mù quáng theo ba cái tin trời ơi rồi tiếp tay truyền đi lòng vòng, chưa kể nổi sân si gõ thêm vô thư  gốc nhiều chuyện hy hữu hơn nữa.

Mấy bữa rày tâm tui động hung hãn, động hơn cách giải thích của các nhà địa chấn học nữa đó chị, cấu trúc của đất Nhựt xếp lớp xếp tầng, nên khi động nó trơn nó trợt.  Cấu trúc của đất Mỹ  theo rãnh theo khe, nên hễ động nó chia hai chia ba bên cao bên thấp, còn cấu trúc lòng tui tăng giảm theo hỉ nộ ái ố, mấy bữa rày, tui tập không yêu nhiều nữa đặng lỡ có chiện xảy ra tui hổng có bị buồn nhiều.

Đó chị lo mà mua pin mua nước mua cái ra dô, xếp tụi nó vô cái thùng có chứa mì gói, đồ hộp kẹo, mùng mền, chăn gối! Í da thôi khỏi chị ơi lo quá bạc ráo tóc còn chi.

Nhớ gởi tiền cứu trợ cho hội Chữ Thập Đỏ – cho đài truyền hình NBC – đến các tổ chức nào có đầu có tóc, đừng để tâm lành của chị bị gạt ha. Tâm động lúc nào mà hổng có, chị nghĩ tui nói đúng hông nè.

Tụi sợ tâm động hơn đất động biển động, chị thì sao?

Ấu Tím – 3-2011

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Tản Mạn and tagged , , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s