Nếu . . .

Nếu không là con của bạn thân mình, thì tin tức về Steven Vo sẽ thế nào ?

http://kobi5.com/news/item/kingsley-identifies-missing-student-pilot.html#.VXX_uNJVikr
funeral5
Không thể tưởng tượng được – chỉ trong vài tiếng đồng hồ cha mẹ mất con – em mất anh – và nỗi buồn làm sao nguôi ngoai.
Tôi dự thánh lễ an táng – dự nghi thức quân đội dành cho Trung Úy Steven Võ người có nụ cười rạng rỡ – trẻ trung, người con trưởng được bố mẹ thương yêu – dạy dỗ nên người hữu dụng cho tổ quốc .

funeral6

Cố trung úy yêu bầu trời – mê thích máy bay, và anh nhất định phải gia nhập binh chủng không quân, bất chấp bao khó khăn để được lái chiếc chiến đấu cơ F15 – và anh vĩnh viễn ra đi để lại khoảng trời xanh thăm thẳm loài người có thể nhìn bằng mắt – để đến một nơi nào đó loài người không thể thấy được.
Tiếng đạn mã tử từng tiếng một thét lên 21 lần – xé tim mẹ – vỡ tim cha – lồng ngực của em rách toang hụt hẫng – cho dù có kềm chế thế nào nỗi đau không đấng thiêng liêng nào xoa dịu. Tiếng kèn đồng vang vang trên ngọn đồi cao xanh mướt – mây chùng thấp khóc than: “Chúa ơi, xin cho con không phải uống chén đắng này!”

funeral3

Người bạn tận tụy của tôi – người bạn khép kín của tôi, chẳng lời nào có thể an ủi anh chị lúc này – chỉ biết rằng chúng tôi cùng đau nỗi đau thương của anh chị.

Nếu . . . nhìn về quá khứ của hơn 40 năm về trước – chiến tranh Việt Nam đã lấy đi bao người trai anh dũng, cũng lứa tuổi đôi mươi, mắt tôi lại nhòa đi – vết thương cũ lại nhói lên trong trái tim tôi – hình ảnh vật vã của mẹ, của vợ trong nhà quàn Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa năm 1972 – nhừng chiếc hòm gỗ đơn sơ – ánh nến – số quân được viết để cạnh bát nhang không có hình ảnh. Những ngôi mộ từ thuở ấy đến nay – hẳn đã tan thành cát bụi, nỗi đau đớn của vợ của con những tử sĩ hẳn cũng đã theo gió tan đi – sao trong lòng tôi lại quặn thắt y như ngày cũ.

About như hoa ấu tím

Niềm vui của tôi không to lớn lắm - một câu hát, một nụ hoa, tình yêu dành cho gia đình, một món ăn đậm đà hương vị Việt Nam. Ngày xưa tâm tình kể lể trên trang giấy trắng - bây giờ trên trang ấu tím này.
This entry was posted in Tản Mạn and tagged . Bookmark the permalink.

Có 4 phản hồi tại Nếu . . .

  1. tealan nói:

    Có nỗi đau đớn nào hơn của bậc cha mẹ mất đứa con yêu quý, một đứa em mất đi một người anh duy nhất trong đời. Sao mà buồn quá!.

  2. Trang nói:

    con đọc mà sao lòng bồn chồn buồn quá cô ơi. Anh này còn quá trẻ và có nhiều tiềm năng để ra đi một cách như vậy. Cám ơn cô chia sẽ nỗi niềm.

  3. nguyentamhan nói:

    Sinh ly tử biệt luôn mang lắm ngậm ngùi dù là 40 năm trước, bây giờ hay mãi mãi ngàn sau … !
    Hai chữ Định Mệnh chất chứa điều nghiệt ngã .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s