
Hồng


Pierre Delanoe viết lời Pháp cho bài nhạc bán cổ điển của nhà soạn nhạc tài danh René Denoncin được ra mắt năm 1954 với ba giọng hát Jacques, Guy Marley và Raymond Girerd. Nhạc sĩ – nhà văn – nhà thơ Nguyễn ĐÌnh Toàn đã cho dòng nhạc này thành lời Việt, nỗi ngậm ngùi day dứt nhớ nhung cơn mưa nhiệt đới – mong ngóng một điều không còn hiện hữu vào khoảng năm 1973 trong tập nhạc Những Tình Khúc Muôn Đời của Nhân Loại. Phố Mưa Một mình buồn đi lang thang trên phố Thánh thót tiếng mưa, xui lòng ngẩn ngơ Một ngày lại qua đi trong mưa gió Vắng bóng em, đêm đã lắng chìm .. Vài cánh lá khô, như nỗi xót xa Tan hết ý xưa, rơi xuống mơ hồ Ta thấy quanh ta, gió mưa tơi bời Nhắc ta bao ngày, hạnh phúc xa xôi .. Một mình đi lang thang Nghe mưa rớt trong quạnh hiu Hồn tả tơi không che ta nghe bóng ta xế chiều .. Còn gì đâu buồn vui sầu nhớ Đã tan theo những ngày sầu mơ Có khi nao ta gặp lại nhau trong cõi xa mờ .. Trời còn mưa, mưa rơi mưa thôi quấn quanh nụ hôn Lệ hòa theo mưa ôi xin thôi quấn quanh nỗi buồn .. Ngày dần qua, đêm đang dần xóa Phút đau thương, ta soi mặt ta – chút hư không Cũng tan tành, khi mơ thấy em về .. ĐK: Những lời thơ Đời vẫn ca ngợi gió mưa Xin được như lời hát ca, không sầu lo Chiều nay có riêng bóng ta lạnh nỗi mong chờ Xót xa nghe gió mưa về, tiếng não nề! Ngày nào em, nghe mưa nơi xa nhớ anh về đây Lửa tình ta mong, sao chưa nguôi hết trong đêm này .. Đủ để soi trong đêm sầu ấy, những đắng cay thêm một lần thôi Gió mưa ơi, xin hãy ngừng rơi đêm đã khuya rồi! Hỡi mưa gió ơi!
Mùa Thu là mùa mưa, những cơn mưa sầm sập không báo trước, mây kéo vù tới, chùng thấp rồi mưa, dòng nước mưa cuộn chảy xuống cống, đối với con nít là dòng sông đẹp nhất. Mưa vừa tạnh những con thuyền xếp bằng giấy được nhẹ nhàng thả xuống, đứa nào dùng giấy láng, thuyền không bị thấm nước theo dòng trôi thật đẹp, đứa nào dùng giấy bản nước thấm nhanh thuyền chìm hậm hực muốn khóc. Đọc tiếp “Dịu Êm Niềm Nhớ”





Thứ sáu “đại hạ giá” đã qua – thứ bảy vẫn “đại hạ giá” – chủ nhật cũng còn “đại hạ giá” – chao ơi! “đại hạ giá” mùa lễ!
Mùa lễ bây giờ bị đại hạ giá nên người ta không nhớ Tạ Ơn chia sẻ – Giáng Sinh từ nơi khó khăn bần hàn và năm mới là chu kỳ lập lại!
Xôn xao nào con trẻ mừng vui vì được đi lễ đêm?
Tạ Ơn ngày xưa ở Việt Nam không có – chỉ có ngày giỗ lễ tết từ vua đến quan dân tạ trời tạ đất tạ ông bà tổ tiên tạ mưa thuận gió hòa! Nay theo thời mới, Tạ Ơn những trung tâm “đại hạ giá”
Thôi nghen mình ra đổ bánh cuốn ăn vì có nhiều hành phi, có nhiều dưa leo tươi trong tủ lạnh!
Ơn người pha cà phê mỗi sáng sẽ có đĩa bánh cuốn tráng hơi – hôm qua con bé tí nhà này được bà cho ăn bánh hấp nóng – nó chăm chú cắn bánh còn la to “ngon quá” tiếng Việt hẳn hoi không phải là “yummy” đâu đó – một hình thức tạ ơn không “đại hạ giá” khiến lòng của bà nhẹ như chiếc lá buông cành múa may trong gió ngoài khung cửa – con sóc tha quả hồng chín mọng ăn ngon lành!
Tất cả giá thật luôn còn đúng giá – các bạn tin người viết điều này nhé – đừng thèm cái “đại hạ giá” – giá thật luôn tràn đầy tin yêu và vĩnh cửu hít thở mà ngẫm – hít thở mà nếm vị ngọt rất êm đềm!
Có những khi âm nhạc làm mình bị say – say giống như . . . gì nhỉ – Nếu bạn say khi nghe nhạc xin tha thứ cho người dám hát thành lời bài hát khó này nhé – Học ca cải lương – bây giờ lấn vào khu . . . Phantom of the Opera . . . người ta thì sợ ma trong nhà hát . . . mình thì ghi nhớ Memory . . .
Nhiều khi tự hỏi trên đời này sao có người tuyệt vời như Andrew Lloyd Webber – bài nào ông ghi nốt xuống cũng như có “linh hồn” nào đó nhập vào, hôm mình ngồi nghe nhạc kịch Bóng Ma Trong Nhà Hát lưng cứ rờn rợn sao á!
Hôm nhận được file của anh Nguyễn Minh Châu bên Pháp gởi, ui chao ơi say sưa hát và thu ngay làm của vì sống lưng cũng bị rờn rợn y như hôm ngồi trong nhà hát, lời tiếng Việt của anh Vĩnh Lạc một người có kiến thức tuyệt vời về nhạc giao hưởng – nghe anh nói ai cũng phải hỏi thầm trí óc của anh có bao nhiêu ngăn mà anh có thể nhớ từng dấu thăng dấu giảm của từng bài nhạc!
Bạn nghe thử xem nhé – nếu . . . không hoàn hảo là vì mình nghe là hát – nghe là hát om trời rồi tra tấn người nghe cho vui cùng cái say cái điên của mình thế thôi!
Đời là chấp nhận nhau cơ mà!
Cứ đến mỗi cuối tuần là ả phải loay hoay cố tìm ra thật nhiều cái cớ để…giận!
Giận ai ư?
Chẳng giận ai. Chỉ giận – ahem – tình!
Tình tình như cánh chim bay
Bay hoài bay mãi mà “nay”* rụng tình
Ưởn ươi cái nỗi vô tình
Một hình/một bóng xập xình giận nhau
Buổi sáng – ả giận tách cà phê đắng…
Buổi trưa – ả giận vạt nắng lửa cháy lênh loang…
Buổi chiều – ả giận gió mải lang thang không về làm tay đưa võng…
Giận tuốt qua đêm buông lập lòe những ngọn nến thắp hoang mang…
Gã hỏi:”Sao giận chi mà giận lắm thế, không sợ sẽ mau già ư?”
Ả xoay mặt đi lẩm bẩm:”Già càng tốt. Chóng được hóa kiếp thành tiên.”
Gã chưng hửng:”Hử, tiên as in fairy tales?”
Ả gật:”Ừ, tiên cô với cây phất trần phe phẩy ấy!”
– Để làm gì?
– Quất cái m-ông tình cho tuyệt giống ứ-ử-ừ-ư!
Cười. Ấm. Nồng nàn. Dòn dã.
Đấy – cứ cười vang vang như thế hỏi có giết người không?
Giết người đi…Giết người đi…*
Mà sao biển cười rộn ràng sóng vỗ…
Người từ chối chết.
Người còn đang bận giận hờn Người…
Với muôn ngàn cái cớ tột cùng trẻ con vô lý.
Well, It’s all because of you…
Still.
*Nay: “No” in Norwegian
Phù Dung
Mùa khật khừ chuyển nên phòng mạch của Mrs. Doc đông như tổ kiến.
Ôi những con kiến không khỏe.
Những con kiến mệt.
Những con kiến ho hen/chảy nước mắt/buồn hiu hắt như những đốm lá thu bay ngoài song cửa…
– Do you have a fever?
– A little.
– Do you cough?
– A little.
– Do you feel pain in left chest?
– A little.
– Can you eat?
– A little.
– Can you sleep?
– A little.
– Can you laugh?
– A little.
– Can you cry?
– A little.
– Can you keep flapping around like the wings of a butterly?
What the heck!
Doc, please! Stop those nonsense questions.
I just want some medicine.
I think I’ve gotten the flu.
– You don’t have flu. You are blues. All you need is just a lollipop.
– Huh???
– Pick a pink lollipop in that crystal box . It might help cheer you up.
– No medicine?
– Medicine for illness. You are not illed.
– Are you sure, Doc?
– Definitely. Been there. Done that. Every beginning of the fall.
– What else I suppose to take except that lollipop?
– Think happy thoughts.
– How so?
– Once upon a time there was a little princess…
Áhhhhh…
Okie.
I’ll take the pink lollipop & go shopping then.
Later, silly Mrs. Doc!
Before that white/bitter winter comes, we shall meet, again.
Phù Dung