Tháng 7 – 23 năm

Ngày đến San Jose 4 tháng 7 năm 1991. Có gì lạ hơn ngày đầu không ?
– 23 năm biết thêm nhiều con đường, không bị đi lạc.
– bớt bị trọ trẹ phát âm tiếng của người ta.
– xem pháo bông không bịt tai.
– đi máy bay không sợ ngã.
– lẩm cẩm quên trước quên sau.
– còn tiếp . . . sẽ viết tiếp . . .

Vụn

Hôm nay chị đi xa, máy bay sẽ đúng giờ, chị nhớ các em của chị, những đứa em chị yêu chị thương không tả nổi .
Chị muốn vỡ lòng mình ra khi các em không vui không khỏe, chị không biết làm thế nào để chia cho các em sinh lực của chị, nguồn sinh lực chị không bao giờ để cho nó tàn lụi Càng gặp phong ba bão táp, chị càng tìm cách tích lũy thêm sinh lực cho chính mình, làm được điều ấy chính là từ tình yêu thương chị dành cho các em, từ ngày Mẹ ra đi, rồi Bố ra đi. Chị phải vững mạnh để là nơi cho các em nương tựa. Đọc tiếp “Vụn”

Một Ngày Để Nhớ!

Mỗi người có nhiều ngày để nhớ. Theo phong tục Á Đông thuở xa xưa, ngẫm kỹ thấy rằng người xưa thích nhớ những ngày khó khăn, những ngày đen tối đau buồn, có thể từ những khó khăn đau buồn ấy an ủi người ta ráng chịu đựng thêm chút khổ nữa, ráng gánh gồng thêm chút nặng nữa, để lê lết đến một nơi nào đó an lành hơn chăng?

Nhìn bao hình ảnh xưa của tổ tiên để lại, so sánh với những hình ảnh của phương tây cùng thời, bỗng dưng buồn khan, người ta có nghèo khó chi chăng nữa cũng áo quần lành lặn, dân mình rách nát tả tơi, đàn ông của người ta đứng thẳng lưng, đàn ông của mình lom khom ốm yếu, đợi có người:”một quan là sáu trăm đồng, chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi!” đến lúc võng lọng vinh quy, thì quan nằm dài trên võng cho lính khiêng, rồi thê rồi thiếp, rồi quát ra lửa rồi dân tình khổ vẫn khổ, quan chỉ học như vẹt, thuộc kinh điển vanh vách, quan không có sức để xẻ núi làm đường, quan không có học dẫn thủy nên điền trạch cứ tùy theo kinh nghiệm dân gian mà làm, tùy theo ý trời, trời thương thì có lúa thóc, trời giận thì “hành cơn lụt mỗi năm” dân bị đói rét. Thêm vào đó là lòng tin vào thuyết kiếp trước kiếp sau: “Kiếp trước mắc nợ, kiếp này trả – kiếp này ráng chịu khổ kiếp sau sẽ sung sướng!” Đọc tiếp “Một Ngày Để Nhớ!”

Lỡ!

Cuộc đời của mình có nhiều điều bị lỡ – bị mất đi – không tìm lại được. Mấy ngày qua, từ một tấm hình chị bạn gởi cho xem, thấy quyển sách của mình nằm trên kệ của thư viện trung tâm thành phố San Francisco mà rồi tìm tòi ra rằng bao thâm tình mình lỡ dịp cám ơn, lỡ dịp gặp mặt, lỡ dịp bắt tay ân cần, lỡ dịp viết thư thăm hỏi. Xét lại cả đoạn dài gần tám năm trời, từ ngày quyển sách đầu tay – cũng là cuối cùng ra mắt âm thầm, không kèn không trống, vì tận đáy lòng mình không có sự ham muốn thật sự phải in những điều mình đã viết – đã thả vào thinh không – đã gởi đăng trên báo này báo khác thành sách.

Đọc tiếp “Lỡ!”

Lễ Tết

Đã qua Tết, đến thứ hai là lễ các vị tổng thống Presidents’day, trong các cửa hàng thương mại tim đỏ treo khắp nơi, màu đỏ lẫn màu hồng chói mắt từ những tuần trước, dòng chữ I Love You mỗi góc phố đều có thể tìm được, ngay cả trên xa lộ xe cuồn cuộn, bất chợt giảm chân ga thế nào cũng đọc đuợc câu gì đó trên tường, ngay cả tấm biển giăng trên lưới sắt an toàn, đại loại như : “… will you marry me” – “I love you forever….” những dấu ba chấm dĩ nhiên là cái tên thật đẹp của phụ nữ.
Tối hôm qua xem Thế Vận Hội mùa đông Sochi đang tổ chức tại Liên Xô, Thấy cô nàng dễ thương giơ tấm bảng giấy viết tay: “Will you mary me . . .” ba dấu chấm là tên của chàng vận động viên đang tranh tài, dễ thương làm sao, con gái thời nay đã không còn đợi chờ e lệ như tôi thuở xưa, mong có người đến nhà xin bỏ trầu cau dạm ngõ.
Và màu đỏ trong các chợ Á Châu cùng màu vàng của mai giả còn sót lại sau Tết cũng rực rỡ không kém.
Quanh nhà, hậu quả cơn lạnh để lại buồn thiu, màu nâu cháy của lá, không biết cây có sống lại đuợc không. Cây cỏ cũng như con người đều sợ lạnh lùng – lạnh nhạt – lạnh căm. Đọc tiếp “Lễ Tết”

Mùng Hai Tết

SumHop

Gia đình sum họp, có pháo đến nhà, những món ăn ngày tết, nào bánh chưng, tét, thịt kho, khổ qua dồn tàu hũ, bún mộc, chả giò, những món nhà nấu tinh khiết. Cô em hỏi tại sao chị không nấu cỗ kiểu người miền Bắc. Câu hỏi thật đơn giản, nhưng muốn trả lời lại thành một bài dài tỉ mỉ tẩn mẩn. Tùy vào thời tiết mỗi miền mà mâm cỗ khác nhau, tùy theo từng địa phương có các món rau trái đặc biệt gì mà mâm cỗ có màu sắc khác nhau. Miền Bắc khí hậu lạnh, cỗ bàn dùng các món ăn nguội, miền Trung nơi có vua ngự, các món ăn cầu kỳ tinh tế, mâm cỗ đầy đĩa nhỏ đĩa to, miền Nam trù phú sông đầy cá tôm, đất đầy cây trái nhưng khi hậu nóng, các mâm cỗ được nấu sao để không dễ bị thiu hư. Từ những lý do này mà người Việt sống trên đất lạ, tùy theo gốc gác của gia đình mà nấu các món ăn chưng bày mâm cỗ.
Gia đình tôi người Bắc, bà nội và các bác của tôi, những ngày giỗ kị thường bày bốn bát bốn đĩa, bà bảo cỗ lớn thì gấp đôi. Đọc tiếp “Mùng Hai Tết”

Giao Thừa

Mười hai tiếng, chuông đồng hồ điểm
Không gian lặng thinh, mong pháo chẳng nghe đâu!
Hương không đốt, lặng thầm hoa hàm tiếu
Góc tim ta Xuân lúng liếng thật hiền.
Không trách không buồn, không nhớ mong ngày cũ
Trải lòng đây Xuân nằm xuống nghỉ ngơi.
Đừng vội vã Xuân ơi đừng vội vã
Phút giao thoa, hòa hợp đêm – ngày
Yêu quá đời ơi! ngọt ngào – cay đắng
Thương quá ta ơi! hạnh phúc – khổ đau
Cùng Xuân ta hát khúc sum vầy, nhé Xuân .
giaothua14

Ra Đi

VuBinh

Bình an như tên gọi Thanh Bình của em nha. 17-1-2014
Hẳn ai cũng biết em mê nhạc Trịnh Công Sơn, mê giọng hát Khánh Ly, yêu quý nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng . nên nghệ danh của em là Trịnh Khánh Thiêng.

Em đã bay về nơi không còn phiền não lo lắng. Thế là hết em nhỉ – chị còn giữ cặp voi em tặng, giọng hát em gởi vừa mới đây – đủ là kỷ niệm. Em hay nói chị giống mẹ em, nên em thích ghé thăm chị. Cám ơn em đã cho chị biết thêm một khía cạnh thật đặc biệt trong cõi con người. Nhớ em.

Một Vì Sao vừa Tắt

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

DSC_0502
Ngày Đầu Xuân Quý Tị 2013

DSC_0071

DSC_0193

IMG_2841

DSC_0425s

Sinh Nhật Binh Chủng tháng 10 -2013

Birthday 81 TT Bui The Lan 629

Sinh nhật Cố Thiếu Tướng Bùi Thế Lân nguyên Tư Lệnh Binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, ngày 16 tháng 11 năm 2013 tại tư gia.

Ngày Đầu Năm

Sáng thứ Hai, ngày đầu năm chút nữa tôi sẽ đi làm trở lại, dù thứ Bảy đã ghé đến văn phòng.
Mỗi năm tôi tự định cho mình sẽ làm gì cho tốt hơn, như kiểu Tây “resolution” – Năm nay sẽ là . . . không có gì hết, cứ như cũ, cứ như đã từng.
Tôi đã luôn hướng đến điều tốt hơn, tôi sẽ mãi như thế. Tôi đã yêu thương tất cả mọi điều quanh tôi, tôi sẽ mãi như thế. Tôi cảm được nỗi buồn – niềm đau – sự mất mát sẽ được bôi xóa theo thời gian, nên khi chia sẻ buồn đau mất mát, tôi không để cảm nhận ấy nhận chìm nỗi niềm hạnh phúc mỗi giây phút tôi còn hít vào thở ra .
Sáng nay tôi đã cùng anh tập yoga – bài tập nhẹ nhàng hơi thở của chúng tôi cùng một nhịp ngưng nghỉ. Đời sống quí giá của chúng tôi là không gian bình an mỗi ngày có nhau.
Hy vọng bạn cùng vui với chúng tôi.