Pink – Nơ Hồng

null

Mỗi sáng thức dây, khi còn nằm trên giường êm – nệm ấm, tôi thì thầm tạ ơn tất cả các Đấng trên cao, trước khi nhắm mắt ngủ, tội thì thầm một kinh Lạy Cha ba kinh Kính Mừng một kinh Sáng Danh.
Tôi biết đời sống con người không đủ 100 năm, cho dù người ta thích phóng đại khi chúc tụng nhau, nhất là phần đông bạn bè và những người tôi quen biết cùng thời đã sống đã trải qua một quá khứ đầy dẫy tai ương bất trắc. Người cựu chiến binh đối diện với bom đạn tù đầy thiếu thốn chất dinh dưỡng, kẻ sống tại địa phương đối diện với nghèo đói cô lập ngày đói ngày no nên hiện tại bây giờ dù cơm áo dư thừa, thuốc men đầy đủ vẫn mang những chứng bệnh ẩn mình chờ kết thúc!

I nói: – Cô quen biết nhiều nên đi đám ma nhiều!

Có thể đúng, ngay trên con phố nhỏ này tôi đã tiễn Trần Viết Minh Thanh – Đồi Cù – THuynh, những người bạn ra đi khi còn quá trẻ để buông bỏ mọi sự.

Ngay bây giờ, tôi lo lắng mỗi ngày, tôi làm việc với tất cả nỗ lực tôi có, giúp cho người chủ – người bạn – người bác sĩ trong phòng mạch của tôi, thu xếp ổn thỏa bao nhiêu tiểu phẫu đại phẫu cần thiết cho bệnh nhân, trước khi ông nghỉ ở nhà, văn phòng sẽ đóng cửa tạm thời trong thời gian ông đưa vợ đi mổ ung thư não lần thứ ba.

Tôi đối diện tiếp xúc với những người có bệnh, tâm lý của mỗi người bệnh khác nhau, phần tôi học được một điều là trân trọng hơi thở trân trọng sự sống và làm tất cả mọi điều mang lại niềm vui – vẻ đẹp chung quanh không gian tôi có. Chia niềm vui tôi có đối diện với nỗi lo âu tôi có, tìm cách gìn giữ hơi thở sức khỏe riêng mình, có khỏe mạnh mới có thể giúp người bên cạnh – đôi khi tôi bắt gặp trong tôi nguồn sinh lực không tràn đầy như cũ – chỉ cảm cúm chút thôi đã lả rũ như cành hoa thiếu nước đôi ngày.

Tháng 10 tháng của chiếc nơ hồng – bao nhiêu bạn của tôi đang chiến đấu với cơn bệnh ung thư. Nguyện xin mọi nguồn Thánh Ân đổ tràn xuống các bạn tôi, đang chiến đấu mỗi giờ trong trận chiến mà đối thủ chỉ nhìn thấy trên màn điện quang MRI – XRay mờ mờ đốm trắng ngay trong thân thể của họ, chẳng biết rõ nguyên do từ đâu nó đến.

Chiều Thơ – Văn Trần Trung Đạo San Jose

AT_TTD2

AT_TTD

Bài viết trên báo V-Times đã 10 năm được cô em gởi cho đọc lại vui trong lòng, nhất là hình xưa, 10 không thể nói là ngắn – nhìn hình biết thời gian trôi trôi trôi.

Chiều qua, chủ nhật ngày 6 tháng 11 năm 2005, tôi đi dự buổi ra mắt sách của anh Trần Trung Đạo.
Buổi chiều rất bình dị mùa Thu, không nồng ấm nắng Xuân, không hực vàng nắng Hạ. Buổi chiều bình dị vì nắng rất mềm lá không ngồn ngộn sức sống, lá nhè nhẹ chuyển mình lặng lẽ rơi.

Đến nghe những vần thơ, nghe lời tự sự của một nhà thơ trong thính đuờng truờng trung học Yerba Buena tọa lạc tại 1855 Lucretia Ave Thành Phố San Jose, tiểu bang California nước Mỹ. Tôi nhận ra trong hội truờng, hơn hai phần tóc bạc, một phần ít thôi tóc vẫn còn đen. Bên lề buổi ra mắt sách là những hẹn hò cho một buổi văn nghệ, cho một ngày ra mắt thi phẩm mới, sáng tác mới.

Những bài thơ của anh Trần Trung Đạo là những bài thơ xoáy vào tim người đọc, những bài thơ như mũi dao đâm xộc vào luơng tri con người, những bài thơ có lửa để nhóm lên tình nhân đạo, nhắc đến mẹ đến em đến chị, đến anh đến cha đến ông , đến một thân phận Việt Nam, đến một thời đại Việt Nam máu và nước mắt đã hòa vào nước biển. Anh vẫn viết tiếp những bài văn có lửa cho từng biến cố xảy ra trên quê huơng Việt Nam . Lý do tại sao tôi biết anh, trân trọng những điều anh viết và tôi có mặt lần này . Lần trước tôi chỉ vừa đặt chân đến San Jose qua chuơng trình HO , nên không đuợc dự.
Đọc tiếp “Chiều Thơ – Văn Trần Trung Đạo San Jose”

Lại Táo

Hứa kể tiếp, giữ lời kể tiếp!
Ừ, cây táo trồng lúc cô lớn đã lấy chồng, đi học xa nhà, lúc ấy cây chưa cho trái to trái bé, trái nhỏ trái to, nên chưa đóng thùng gởi bưu điện cho con! Cô Út thì đựoc gởi mỗi năm, cũng phải ba lần là ít.
Tối qua gọi điện thoại cho Khiêm của bà ngoại, chúc sinh nhật cháu, mới đó đã lên năm,

DSC_4178_s

20151001_213832 (2) Đọc tiếp “Lại Táo”

Táo

Xứ gì mà đến cây cối cũng hạnh phúc sung sướng, vẻ hạnh phúc tóat lên từng chiếc lá, lá mướt mọng, trái lúc lỉu, chim ghé thăm líu lo mỗi sáng.

Cây lên mấy mà giỏi vậy nhỉ, cháu nó hơn mười tuổi rồi đó! Cho nó ăn uống gì mà phổng phao tươi tốt thế? Tuyền là đất thôi hà, à có một điều này, không biết có phải thế không nhưng phải kể ra kẻo mà thành “giấu nghề” gốc cây này là nơi mình ra ngồi làm cá, có cái ghế tự chế, cái thau, cái thớt con dao, y như ngày còn ở quê nhà ra sàn nước làm cơm, bên cạnh bụi tre tàu, dưới bóng râm của cau của bưởi, có mùi thơm của khóm dứa, khóm nguyệt quế. Bên này khí hậu không hợp để trồng nguyệt quế ngoài vừon, có trồng cây bưởi để lấy hương nhưng cây bưởi bị chết mất vì tội của Ngài, Ngài là ai ha? Ngài là Yêu Dấu là Mình ơi, khi không làm điều sai trái, còn có lỗi là được lên chức Ngài cao tít tắp cung mây, tỉ lệ thuận với cái giọng “chanh chua nhưng giả bộ ngoan hiền” của tác giả này này!

IMG_1690-s

Cây bưởi ra trái được bốn mùa, sau năm năm mình chăm mình bón, mình nâng mình niu, mỗi mùa Tết bạn ghé cắt đem về chưng bàn thờ cúng Giao Thừa, vậy đó mà Ngài bức tử nó đành đoạn, hai đứa nó Bưởi – Táo giao cành xoắn xúyt, mùa Đông Táo trụi lá, mùa Đông lá bưởi xanh mơn! Ừ cứ nói đến em Táo lại nhớ đến anh Bưởi tội hết sức mà, thân có thế mà Ngài cho những cả xô vôi bột, nghe đồn vôi là chất kềm hóa giải chất acid khiến trái chua thành ngọt! Trời Đất, làng xã quận huyện ơi, vôi nó nóng cho vào nước xủi bọt con bọt cái, thì lá nào còn hoa nào chịu nổi chứ! Thế là có người ngồi khóc một ngày Xuân, dĩ nhiên rồi, lúc ấy cây đang đơm hoa, chuẩn bị cho trái cuối Thu. Ôi nhắc đến mới nhớ từ lúc đơm hoa đến khi trái ngon ngọt lâu ghê là lâu, đến cả năm chứ đâu có ít. Nhớ thương bao nhiêu, cũng đành nghiến răng chịu đựng, vì đã ký giấy giao hết mảnh đất có bao nhiêu cỏ cây hoa lá cho Ngài cai quản, muốn làm gì thì làm, thân này đây còn ký giấy chung thân với Ngài thì mảnh vườn tí ti ấy có kể là chi chứ!
Từ cô Táo mình nhẩy sang chàng Bưởi, thôi nha vòng lại nàng Táo vào ngày mai, hết giờ nhiều chuyện rồi!

Cửa Cái Của Tâm Hồn

Hẹn chút về kể mà thành vài ngày .

Chuyện đơn giản lắm, dẫn chó đi chơi, cô nàng chó xinh xắn vui quá chạy lăng quăng làm dây đeo cổ xoắn chân cô chủ, thế là té nhào gẫy răng cửa. Ngoài đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, răng có nhiệm vụ là gì cho tâm hồn nhỉ, là cửa chính cửa cái của tâm hồn chăng? Người ta chẳng hay ví von: “Tình yêu khởi đầu từ bao tử!” đó ư? Muốn đến bao tử phải qua miệng, khi qua miệng phải cần răng, thế đó.
Từ đây, suy ra tôi là ngừoi chăm sóc cửa cái của tâm hồn. Đọc tiếp “Cửa Cái Của Tâm Hồn”

Hạc Giấy Lưu Tình

Đời người có những khoảnh khắc không sao quên đi được, có khi khoảnh khắc ấy do người khác tạo ra – và có lúc mình phải tự tạo nên nó.
Tôi đã tạo cho tôi một kỷ niệm thật đặc biệt tại Nhật, trong khuôn viên “Peace Memorial Park” tại thành phố Hiroshima nơi cả thế giới biết đến vì trái bom nguyên tử được xem là oan nghiệt ở một góc nhìn – và đứng ở góc độ khác, cũng nhờ hai trái bom nguyên tử ấy mà chế độ hung hãn quân phiệt Nhật bị tiêu diệt, lò lửa thế chiến thứ hai được dập tắt ngay sau đó vài tiếng.
Chẳng ai sống mà thèm chiến tranh – ghét hòa bình, đại họa Hiroshima khiến cả thế giới hốt hoảng, con số 40 triệu người chết, so với vài triệu trong đó có hai triệu người Việt Nam, có lẽ là cái giá con cái Thái Dương Thần Nữ đã phải trả quá đắt. Đến nay, tôi, một người Việt Nam, ghé thăm đất Nhật đã cúi đầu trân trọng khi ngắm cảnh hoang tàn của sườn nhà còn trơ khung, trên mảnh đất được gìn giữ như bảo vật, để con cháu nhìn thấy lịch sử của cha ông đã gây ra và hậu quả họ đã nhận lãnh. Đọc tiếp “Hạc Giấy Lưu Tình”

Chữ

Bớt đau, nhóc nhách với nắng – dọn dẹp đám lá khô – đêm qua sấm chớp đùng đùng San Jose có sấm chớp – thật không? Thật mà.

Nhìn gốc cây mận mình trồng tưởng nhớ người bạn thân thiết, nay đang được “hóa kiếp” – nếu cách đây chục năm, tôi sẽ “gân cổ lên cãi lấy được” để chàng không xuống dao trảm nó! Bây giờ tôi hiểu “có đến ắt có đi” lý do già quá rồi cành khô gẫy, hết hoa chẳng trái “nàng sống mà tim như đã chết” là một, rễ của nàng ngày càng quá quắt len lỏi vào cả những nơi không nên len vào – nàng âm thầm kiểu “già lên lão làng” mỗi ngày lấn một chút vào gần nền nhà: “Cái nhà là nhà của chúng ta! em mà không cho anh trảm nó, ân hận không kịp đó cưng!” Có lẽ tại lời ngọt rót vào tai mà mình ừ cái rụp Đọc tiếp “Chữ”

Đau

Ừ thì đau
Đau đầu đau cổ đau lung tung
Thế mới hay, tưởng mình đồng da sắt
Ai ngờ, cũng chỉ như hoa
Hoa phù dung chứ hoa chi (Hibiscus mutabilis)
Cái loài hoa thay đổi màu theo nắng
từ trắng đến hồng rồi cụp xuống chết queo.
Còn biết đau nên mình không chết.
Ha, tạ ơn trời ta còn biết đau – đau – đau .

Hình từ wikimedia – Đau đâu có chụp hình được chứ!

Theo Nhau

Tôi đang than thở hết chữ – hết thần để viết, dù quanh tôi bao điều tôi muốn viết muốn kể, chẳng hạn như đi theo con trai leo lên núi Thiên Thần, theo con gái đi ăn ốc, theo cháu ngoại đi đá banh, theo chồng đi bộ, toàn là theo theo theo và theo! Cũng có khi tôi dẫn đường cho bạn đi lên đồi, dẫn em đi thăm vườn Japan, dẫn chồng đi mua này mua nọ, dẫn họ đi tìm đường, nếu kể lại có ngàn ngàn điều để kể, đi ăn đi uống món này lạ món kia hay, có lúc hứng khởi muốn ngấu nghiến, có lúc lo lắng eo phì không dám “làm hết tô” – Ngày của tôi càng ngắn bớt, chẳng hiểu giờ nó đi đâu vắng, có thể nó ham vui quên mất có tôi chăng, phút cũng hững hờ, giây cũng bỏ luống, tôi nhớ mới ngày nào, sáng sớm thức dậy tôi viết tràng giang đại hải, hết trang này sang trang khác, bây giờ tôi chỉ đọc và nhâm nhi cà phê, cà phê chồng pha cho, nếu không có chàng có lẽ tôi cũng chẳng có cà phê để uống. Đọc tiếp “Theo Nhau”

Trẻ

Trẻ
“It grows in you slowly and steady – then blossoming into grace.”*vnkn

Đứa trẻ ghé ngang qua cuộc đời tẻ nhạt của người đàn bà vỏn vẹn chỉ một mùa hạ đỏ.
Mẹ bé phải trở lại lớp học/thư viện/sách vở để kịp ra trường cùng chúng bạn.
Cha của bé còn bận cuối bãi đầu ghềnh – mải miết rong chơi.
Đôi lúc bé cười với ngấn nước long lanh trong mắt như thầm hỏi:”Bà là ai thế? Những người thân tôi đâu?”.

Người đàn bà tập cho bé bơi mỗi ngày với vòng phao hồng bập bềnh trên mặt nước hồ xanh.
Biển dâu ngoài kia đang chờ bé lớn.
Phải tập nổi và bơi, bé ạ. Như tôi đã. Như mẹ của bé đã. Nếu muốn còn sống sót.

Tình yêu. Tuổi trẻ. Đẹp. Mù quáng. Buồn.
Khoảnh khắc tình yêu bay đi. Nỗi buồn mênh mông ở lại.
Nhưng cái đẹp có lẽ vẫn mãi còn đó – phảng phất mơ hồ trong tia mắt ngây thơ của trẻ.
Người mẹ cong tấm lưng thon mỗi ngày dưới những khay thức ăn sơn hào hải vị trong một nhà hàng Ý, tập tành nuôi mình/nuôi tình/nuôi con. Không một giọt nước mắt.

Rồi những con sông cũng phải xuôi về biển lớn…
Nhưng cần phải có bao nhiêu giọt nước mắt để gom đủ dòng chảy cho một con sông?
Mà người mẹ trẻ lại cương quyết chối từ không chịu khóc.

@nhà – Phù Dung