Ngày Của “Ba”

Em cám ơn Ba, nhờ có Ba mà em có cơm ăn – có quần áo mặc!
Tưởng hôm nay Ba được nghỉ ngơi ngồi cho con cái phụng dưỡng ăn uống ai ngờ lại phải hì hục sửa ống nước. Mai tụi nó đi làm không rảnh.
Thương thì thôi, nhưng cả buổi sáng mình đi chơi rồi đúng không? Nào là cà phê vỉa hè – nào là ngày Quân Lực Việt Nam 19 – tháng 6, gặp bạn gặp bè vui quá là vui.
Mai em làm lễ riêng cho Ba ha – đâu cần có con về làm chi đúng không?

Tàn

HoaTim

Cuối tuần vừa qua tôi lên ngọn đồi nắng- Gió nhiều nhưng cỏ buồn hiu hiu – Tôi thấy cỏ buồn, có thể cỏ thì không!
Buồn là gì chứ – con ngừoi có nhiều trúc trắc
Vui buồn giận ghét – thưong yêu hận – chẳng biết đâu mà lần .

Ánh mắt vời vợi xanh nằm trong khung ảnh – urn cũng màu xanh – hoa cẩm tú cầu cũng màu xanh.
Bài thơ nước mắt ngậm ngùi A silent tear – Gaynor Llewellyn

A Silent Tear – Gaynor Llewellyn
Just close your eyes and you will see
All the memories that you have of me
Just sit and relax and you will find
I’m really still there inside your mind
Don’t cry for me now I’m gone
For I am in the land of song
There is no pain, there is no fear
So dry away that silent tear
Don’t think of me in the dark and cold
For here I am, no longer old
I’m in that place that’s filled with love
Known to you all, as “UP ABOVE”
Người bạn lẻ đôi còn lại của tôi không khóc – có lẽ nước mắt chảy ngược vào trong – Joseph ra đi không chuẩn bị gì hết. Vậy đó mà hay –

Nếu . . .

Nếu không là con của bạn thân mình, thì tin tức về Steven Vo sẽ thế nào ?

http://kobi5.com/news/item/kingsley-identifies-missing-student-pilot.html#.VXX_uNJVikr
funeral5
Không thể tưởng tượng được – chỉ trong vài tiếng đồng hồ cha mẹ mất con – em mất anh – và nỗi buồn làm sao nguôi ngoai.
Tôi dự thánh lễ an táng – dự nghi thức quân đội dành cho Trung Úy Steven Võ người có nụ cười rạng rỡ – trẻ trung, người con trưởng được bố mẹ thương yêu – dạy dỗ nên người hữu dụng cho tổ quốc .

funeral6 Đọc tiếp “Nếu . . .”

Passeges

N h ắ n
n h ủ . . .

Anh sẽ làm gì khi em không còn nữa
Một bước đời qua gửi gấm chút tình vương
Mấy độ thu sang lá vàng rơi mục rữa
Phủ lấp đời nhau muôn thuở vẫn mù sương

Còn nhớ hay quên những chiều ta ngóng đợi
Chờ tiếng chân xa đem sợi khổ tìm nhau
Tình nắm trong tay mà tình sao vời vợi
Hồn đắm trong hồn mà hồn vẫn hồn đau

Là bởi đôi mình gặp nhau đời trễ muộn
Hay bởi do lòng chở nặng giấc phù sinh
Sợ gió mưa xưa sẽ tràn hồn vay mượn
Sợ quá khứ buồn gõ nhịp những lời kinh

Mai em đi xa – một mình anh ở lại
Gượng chút môi cười khi nắng xói hoàng hôn
Trong nắng em về mang theo tình chói lọi
Đốt tặng tình xưa ngọn lửa của vàng son

Đời có héo hon không?

 

Dạ
Khúc

Đêm…
Đêm mượt mà như nhung
dịu dàng như tơ nõn
Nhung trải thảm dài đón tình chân rón rén
Tơ quyện rối tóc tơ bẽn lẽn một đời chờ
Người cùng với đêm chở mộng
Đem tình nồng rải xuống hồn nhau
Gối chăn êm trũng một biển sâu
Tay cuống quít tìm tay nhau rời rã
Đã mấy trăng xưa buồn bã
Ngóng trông tình vội vã đuổi theo tình
Hồn phách kia vẫn còn ôm ấp một hoảng kinh
Giông bão đó đành thổi tình trôi vạn kiếp
Đã là tình chàng ý thiếp
Đã là hòa hiệp chiêm bao
Thơ ngây trao nhau luống cuống năm nào
Nay nhòa nhạt cung sầu vàng phai mấy lá
Bên trời xa lạ
Hờ hững tình quên
Nhớ nhung đành gửi gấm vào đêm
Đêm đằm thắm ủ tình mềm trên gối
Tình thương tóc rối
Hồn chờ hoang mang
Từng đêm qua bừng tỉnh trống canh tàn
Đêm cũng đã tàn…

Cũng ngoài khung cửa …

có phiến mây chùng thật thấp
mùa hè tôi bỗng hóa đông
điều gì giấu trong lòng đất
hỏi thầm ai có biết không?
đất chuyển mình vài nhịp hụt
run run cành cây sồi già
gối chăn nát nhàu ngái ngủ
giật mình chao đảo võng xa
cơn địa chấn không đoán trước
đến lúc nào đi khi nào
bất chợt đất khô ứa nước
nhân tâm khô hạn thiên tai

Đất động có sợ không ?

Kén Chồng

Chị Hai quên trả lời câu em hỏi rồi sao? Cùng một lúc hai người cầu hôn em , một ông làm bác sĩ, một ông làm nha sĩ, em khó nghĩ quá chị Hai ơi!

Tui thiệt lòng xin lỗi chị , tính tui ào ào như cào cào châu chấu , gặp chuyện là tui tuôn xối xả, nói không dòm trước ngó sau, sợ người ta nói hết tui không được nói. Tui a thần phù húc vô cãi tào lao thiên đế, không đếm xỉa chi tới gốc tới rễ, nên tui quên phức chuyện kén chồng của chị.

Kén chi mà xốc hông xốc óc , kén ai không kén, kén ông thầy thuốc tây y với ông thầy nhổ răng cho bàn dân thiên hạ, hai ông thầy này người ta kính trọng biết bao nhiêu, người ta tôn lên tới hàng phụ mẫu chứ đâu nói khơi khơi, chị nhớ câu “lương y như từ mẫu không?” Mà so sánh hai ông đó, ông chín chỉ ông một lượng, tui thấy lấy ông nào cũng đặng hết ráo, tỉ như tui nè không cần biết chữ u chữ á, mà lấy đặng mấy ổng, ra chợ ai cũng gọi “bà đốc”, ui cha má ơi còn chi bằng hả chị, “một bước lên quan” ông bà xưa coi vậy chớ nói chi cũng đúng, bước này dễ hơn bước tango, dịu hơn bước xì-lô, mà trong lòng đàn bà con gái được mấy ông này mang khay trầu sang xin cưới, tui nhắm chắc họ phải nhảy cà lưng tưng như mấy thằng nhỏ bán thuốc cao đơn hoàn tán, chưa kể mẹ cha mừng hết lớn chớ hỗng chơi nghen chị.
Để tui bàn mao tôn cương, dông dài tam quốc chí cho chị nghe nghen. Thời tui mười bảy bẻ gãy sừng trâu là thời kỳ tình cảm tràn trề chan chứa, nhìn đời bằng cặp mắt con gà mái tơ có đeo cặp kính hường, hễ thấy con gà trống gáy te te đẹp mã, khươi ba hột thóc mốc meo đem cho mổ cầu thân, cái là làm duyên làm dáng khỏi cần kén cá chọn canh chi ráo, tui hăng hái yêu cái rụp, yêu không cần biết tình cho đi có lấy lại nhiều ít gì không? Rồi đem tặng hình cười mím chi cọp, đôi mắt mở mơ màng, lãng đãng có đề tặng đàng hoàng, ghi ngày giờ năm tháng, có thêm hàng chữ “dù cho ảnh có phai màu, xin đừng xé bỏ đau lòng người cho” nữa chớ. Đọc tiếp “Kén Chồng”

Before Sunrise…

1.
Soi gương, nhìn lại mình. Cái khuôn mặt đăm đắm đó khi mặt trời lên rồi sẽ vĩnh viễn biến mất, hỏi có tiếc không? Ừ thì cũng hơi tiêng tiếc. Rồi lũ phấn son/gương lược sẽ buồn biết mấy khi không còn tấm canvas-moi để điểm xuyết/tô vẽ/ngắm nghía và mỉm cười.
Đến với khuôn mặt trẻ thơ bầu bĩnh. Đi với khuôn mặt còn tràn nỗi khát khao vòi vĩnh những giấc mơ.
Khi những giấc mơ bắt buộc phải ngừng, thì thôi cũng đành gửi lại một nhếch môi cười từ giã trên mảnh trăng soi. Lần cuối. Đọc tiếp “Before Sunrise…”

Sài Gòn Ngày Cuối

http://www.pbs.org/wgbh/americanexperience/films/lastdays/player/

Xem để khóc – Khóc để quên – chấp nhận quê hương mới! Thời gian đã trôi lờ lững, người thiếu nữ đôi mươi ngày xưa nay đã thành thiếu phụ, viết đã nhiều về một chia ly – kể đã nhiều về bao nỗi nhọc nhằn, mòn mỏi chẳng biết trong tương lai con cháu sẽ biết gì về một ngày tan tác.
Sách sử – phim ảnh có diễn tả đủ, có cho thấy hết bao triệu trái tim vỡ nát – bao hố mắt khô cạn – ngần ngừ bao phút ngại ngùng bao giây trước khi lẩy cò súng, trước khi tháo chốt quả đạn tự kết liễu đời mình – trước khi bức tử cả gia đình vì không thể sống chung với cộng sản, vì chữ sĩ to lớn, và vì đói.

Biệt

– Hôm qua, lại đến Oak Hill tiễn thêm một người nũa – Hoa nến nhang thơm – người nằm thiêm thiếp không biết có còn nghe tiếng bạn bè lao xao chung quanh. “Nó không chết chẳng bao giờ thấy mặt của mày!”
Có nhừng người bạn bỗng dưng biến mất đi, chỉ khi nao có tiệc biệt ly mới xuất hiện.
Đường đời một đoạn có nhau, rồi chẳng thấy nhau, có lúc giận hờn có khi không còn thích thú – nhưng giờ cuối đến để “Nó biết” vẫn thương quý nhau. Ai mà không quý anh được chứ! Người cựu sinh viên sĩ quan khóa 21 trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt – Việt Nam.

– Hai lần đạn xuyên qua thân thể – một ngay ngực – một khắp tay chân! Không chết – Trong tù bệnh trầm kha! Không chết, nay ra đi ở lứa tuổi được xem là còn trẻ, mới có hơn 70 chút xíu! Già trẻ bây giờ không biết phải định bằng con số nào.

– Anh ra đi ai cũng tiếc, người hiền lành tử tế – dù là lính áo rằn dữ dội – “Càng biết võ càng hiền!” Người ta có câu như thế. Lính bốn chữ nghe tên “Rô-Be Lửa” Nguyễn Xuân Phúc là trầm trồ người chỉ huy tài ba, hết lòng yêu thương lính thuộc quyền, vậy đó mà anh lại được Rô – Be Lửa tôn trọng từng ý kiến từng đề nghị trong những cuộc hành quân. Đọc tiếp “Biệt”

Vọng Tháng Tư

I. Ngôn ngữ

Con chưa biết nói.
Cha không còn lời để nói.
Mẹ chìm trong cơn đau.
Mắt nhìn có nói được không?

– Bố đi nhé, con.
– Bố đi khi nào bố về?
– Mai mốt. Khi nào con biết nói.
– Con yêu bố.
– Bố cũng yêu con.
– Con nhớ bố.
– Bố nhớ con còn nhiều hơn thế.

Giọt lệ nóng cay đắng rơi xuống từ khoé mắt sâu thẳm của cha, lăn tròn trên gò má bầu bĩnh phơn phớt hồng của con. Một thoáng giật mình thơ ngây.
Mẹ giấu cơn hoảng loạn sau vai áo chồng. Đá vàng phu thê.
Mùi hương có lẽ rồi sẽ phai.
Người rồi sẽ xa.
Biền biệt.

Ngày cha về, con đã lớn theo cây mận đỏ cha trồng bên hiên nhà trước cuộc phân ly.
Khi cha đi vắng, con vào trường và đã được dạy dỗ nói bằng một loại ngôn ngữ khác.
Mẹ gọi là sinh tồn ngữ.
Cha gọi là tử ngữ.
Đôi mắt con mở lớn nhìn cha, lạ lẫm.
Không còn thơ ngây.
Lời của mắt đã tắt.
Đọc tiếp “Vọng Tháng Tư”