Phận Gái Thuyền Quyên – Giao Tiên – Nguyên Thảo


Giọng Nam

Giọng Bắc

Từ nay thôi đành duyên mình lỡ đôi
dù vương vấn mãi cũng thế mà thôi
khi xưa thầm nói yêu nhau
bao nhiêu mộng thắm ban đầu
thôi xin đừng tiếc nhớ thương chi
Từ nay đôi mình thôi đừng nhớ mong
Mười hai bến nước biết bến nào trong
tuy em đành phải sang ngang
thương yêu ngày cũ chưa tan
xin anh đừng oán trách người đi

Thôi! từ đây thôi nhé
anh về sống âm thầm đếm thời gian
Xóa mờ dĩ vãng mến yêu
Anh, xin hãy quên đi
cho kẻ vu quy cùng người trăm năm thề nguyền gắn bó thủy chung muôn đời

Từ nay thôi đành thương gọi cố nhân
người đây kẻ đấy cách mấy đò ngang
đôi ta nào phải thiên duyên
gieo chi lời trách ưu phiền
xin thương giùm phận gái thuyền quyên.

Bánh Canh – Lọt – Tằm

Hôm nay chị làm siêng viết cho em đọc về các món bánh dùng bột gạo pha chút bột năng – làm chín một nửa, sau đó ép thành sợi luộc trong nước sôi để ăn .

Nói đến nấu nướng là nói đến công việc thường ngày của quý bà, quý cô, thành ra nấu nứong đến một lúc nào đó thành công việc nhàm chán, mệt mỏi cho dù có một lúc nấu nướng đã là niềm vui . Đọc tiếp “Bánh Canh – Lọt – Tằm”

Bánh Lọt

Hôm nay có khách ghé chơi, tối xem pháo bông ngay bên góc đường – nấu món bánh lọt, mủ trôm ăn cho mát. Bánh lọt này vừa dùng cho mủ trôm, dư trộn vào đậu đỏ, đậu xanh nước dừa, dư nữa trộn vào tàu hũ nước đường, nói chung bánh lọt ăn chung với nhiều thứ đều được. Gọi tên nó là bánh lọt chắc tại bột lọt qua mắc rổ xuống tô nước lạnh quá .

Ngày xưa thì khuấy bột gạo + bột năng với nước vôi trong + lá dứa cho thơm, bây giờ dùng 250 gr bột củ năng, với 7 chén nước lá dứa, không cần vôi hay nước tro tàu chi cho mệt, thắng nước đường 1 chén nước 1 chén rưỡi đường, sau đó thích ăn lạnh thì cho thêm đá bào, khong sợ mỡ trong máu thì đổ nước cốt dừa vào, có thể thay = sữa creme. Đọc tiếp “Bánh Lọt”

Bánh Tằm Bì

Một món ăn trong kỷ niệm thời học trò của tôi. Món ăn có đón đưa, có mắc cỡ đỏ mặt mím môi . . . rồi thôi. Người bạn đi ăn chung, cũng có người đưa đón, cũng mắc cỡ đỏ mặt mím môi . . . cũng rồi thôi không đi đến đâu hết!
Đọc tiếp “Bánh Tằm Bì”

Bánh Canh !

Bây giờ các ông thích vào bếp hơn, từ vật liệu đến các dụng cụ dùng trong nhà bếp ngày một hoàn hảo, muốn ăn gì, thích nấu gì chỉ cần hỏi anh Gù – cái khó là tìm công thức nào “tin tưởng” được, ngay cả người ta chụp hình đẹp, mình làm thử cũng không ra .

Lần này theo chân anh bạn sống bên Đức nấu món bánh canh giò heo xem sao, ông chàng làm bánh canh tại nhà, cái lạ là nước lèo nấu sau khi có bánh canh.

Ai ăn bánh canh không nè (Bấm vào đây)

Gởi Đến Bạn

Không biết tại sao, sợi chỉ mong manh liên kết tôi vào suy tư của một người! Tôi mơ hồ tưởng tượng, người ấy có mái tóc dài, có khuôn mặt đẹp, đôi môi hơi trề ra vẻ khó chịu, trái tim thì không!


Mỗi ngày tôi búng vào sợi dây chỉ ấy, nghe âm thanh tôi chờ, và hạnh phúc.

Toronto

Chuyến xe đưa hai vợ chồng tôi từ Ottawa đến Toronto – thời gian di chuyển là 4 tiếng, giá vé 145 đồng Canada. Anh Châu chồng của chị Kim Nga và cháu Vy đưa chúng tôi đến bến xe ngay trung tâm thành phố Ottawa, nơi có chợ Tàu, có thật nhiều hàng quán của người Việt Nam, tiệm phở anh và cháu dẫn vào ăn khiến tôi có cảm giác mình đang ở một góc nào đó của quận 5 ngày xưa, vị phở thơm ngon, giá và húng quế được chở đến từ Toronto. Đọc tiếp “Toronto”

Ottawa

Từ Montreal đến thủ đô của Canada cần hai tiếng lái xe, con đường đẹp thơ mộng như tranh vẽ, cây cỏ xanh ngát hữu tình, nhất là đi chung cùng vợ chồng của bạn, tình thiên nhiên, tình bạn hữu, Robert, một người bạn còn hơn cả bạn theo lời anh Tân giới thiệu. Montreal nói tiếng Pháp, một Âu Châu thu nhỏ duyên dáng, dân tình thân thiện, đời sống an lành, nhàn nhã. Anh Tân, người bạn đời của Hà, cũng là bạn cũ của tôi, chúng tôi cùng sinh họat trong nhóm Dân Vũ Quốc Tế của sư huynh Nguyễn Thành Trung, người qua đời ngày 29 tháng 4 năm 1975. Đọc tiếp “Ottawa”

Bay Cao Giấc Mộng Đời Người

Một tuần đã qua, tôi trỏ về góc computor của mình, mở xem hình ảnh – phim thu vội, để nhớ chuyến đi dễ thương của tôi, chuyến đi gặp gỡ kỷ niệm thiếu thời, gặp gỡ nơi chốn mới tôi chỉ biết qua báo chí phim ảnh.
Mua vé tìm về kỷ niệm không dễ, mua vé cho một thời áo trắng lại khó hơn, càng ngày càng khó tìm về kỷ niệm, càng khó tìm lại một thời áo trắng, cái khó không phải tại mình mà cái khó phát xuất từ hoàn cảnh chung quanh – sức khỏe việc làm, bao nhiêu chuyện linh tang linh tinh không đoán trước được.

Tôi hay nói đùa:

– Ai già cứ già mình thì không! Đọc tiếp “Bay Cao Giấc Mộng Đời Người”