Vọng

“I wish I didn’t constantly delete my messages in my voicemail…… then i would still hear you talking to me. I wish I didn’t go home that week in between summer sessions because then we could have hanged out like we normally would. I wish that when you called me on that Sunday, that I had asked you about your day and how you were doing……. You dont know how terrible I feel for not asking. I’m so sorry I didn’t ask. I wish I had talked to you longer but I had to go eat, I dont even know if you believed me. Maybe you thought i didn’t want to talk to you….. I still have your bird book. We were supposed to go bird watching remember?”

“Hey Luis, it’s okay, don’t beat yourself over it. I spent most of my time thinking that I could have been a better friend, about how many things could have been so much different if I weren’t so concerned with my own life. A part of me still wants to cry even now because there are days when I think about her and realize again that she’s not here with us.

I ask myself: what am I supposed to do now? It almost feels pointless to do anything without being able to tell her about it and see what she has to say. But there’s a point when I had to stop regretting the past. If Crystal knew I was crying all the time a couple of weeks ago, I think she’d feel very sad and guilty too. So instead, I do my best to look back at all the memories I had with her and laugh and wonder how I could have met such a wonderful person in my lifetime.

I no longer let my regrets become a crux for my guilt but an indication of her importance to me. My heart feels emptier with her gone but whatever part of my heart that used to fill that hole died with her. So that’s why I like to think that wherever she is now that she is not alone for a part of me will always rest with her.

I’m not sure what else to say but please continue being happy, if not for your sake right now, at least for hers. I’m sure she would prefer to see you happy.”

Đến – Đi

Tôi khựng hẳn lại, chững lại, không muốn di chuyển, viết – nói – khóc – cười, dù chung quanh mọi sự dường như bình thường không thay đổi! Đúng thật là trái đất vẫn đang quay, mặt trời vẫn đang mọc hướng đông, lặn ở hướng tây, mùa đang thay đang sang thu.

Bên cửa lá xanh pha màu úa!
tôi tự lay vai tôi:
này này có đến có đi
này này có sinh có diệt
này này có có có mất Đọc tiếp “Đến – Đi”

Yêu Em Dài Lâu

(Quỳnh Hương)

Thứ bẩy đi rồi lại đến, mang theo cảm giác bâng khuâng của ngày cuối tuần, nhất là khi nghĩ đến ngày đại hội! Hôm nay, QH ngồi bên cửa sổ phía sau vườn, vừa nhìn cảnh ảm đạm của mùa thu trong vùng thung lũng Trevallyn, vừa nghe giọng ca buồn buồn trong băng nhạc của cô ca sĩ nào đó:

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo,
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi. Đọc tiếp “Yêu Em Dài Lâu”

1928 – 2012

Từ cửa sổ đốm sáng bay lên
thăng hoa đời sống nhiệm màu
Thời con gái má hồng tóc xõa
Tim trinh nguyên Mẹ cũng đã mộng mơ
Tình đầu không trọn,
Tình vợ chồng sáu mưoi hai năm bền vững gối chăn!
Tám mươi ba năm, bao ngàn ngày đã khóc
Tám lần khai hoa nở nhụy nhọc nhằn
Bệnh tật đớn đau như mùa đi, mùa đến
Xuân nở hoa – hạ ấm mạch chuyển lưu
Thu chắt chiu ngậm ngùi màu lá úa
Đông kim châm da thịt trĩu nghẹn ngào
Vật vã khóc gọi tên chồng ngày an táng
Vói tay theo mòn mỏi đôi năm!

Đốm sáng linh hồn rời nhục thể thảnh thơi
Bình dưỡng khí tắt đi, Mẹ chẳng cần đến nữa
Gót chân lạnh,tay lạnh mặt lạnh
Nụ cười hồn nhiên đám mây trắng ngoài song

Mẹ đi bỏ não phiền ở lạị
Cõi tạm giăng giăng, mưa khóc tiễn đưa
Con nhớ Mẹ tim nặng niềm thổn thức
Giữ nửa khóe cười dấu lệ vào trong!

Vĩnh biệt Mẹ!

Đã Năm Mới Chưa?



– Vừa viết về năm mới – nay đã lại năm mới, chỉ ngày tháng là thay đổi, mọi điều khác dường như chững lại, một năm 365 ngày không đủ dài để thay đổi, cũng không ngắn khi nhìn các cháu cao lớn hơn mình, mới hôm nào cu Vinh còn ẵm ngửa nay đã chạy chơi trong vườn, lăng xăng thả thức ăn cho cá, chơi cầu tuột, leo dây . Năm nay tôi dành thì giờ cho chính mình, cho gia đình nhiều hơn, ngưng các hoạt động bên ngoài, để thảnh thơi dành thì giờ cho hoa cho vườn cho cháu.

Hỏi mãi lòng mình, đã thật sự đón chào Tết Tây chưa hay vẫn còn chờ đón Tết Ta! Hỏi vậy thôi trả lời khó quá, vừa nghỉ lễ gần hai tuần suốt từ trước Giáng Sinh thứ tư 22 tháng 12-2010 đến thứ hai 3 tháng 1-2011 vẫn còn là ngày lễ, vẫn còn được nghỉ. Hết Giáng Sinh – Tết Tây sẽ phải chờ đến cuối tháng hai mới có lễ nữa, chỉ là lễ ngắn ngắn thôi. Tết Ta năm nay vào ngày thứ năm vẫn đi làm như thường, chẳng nhẽ xin nghỉ bệnh, người mình kiêng sợ dông cả năm, nhất là bây giờ có việc làm là một điều hạnh phúc.
Đọc tiếp “Đã Năm Mới Chưa?”

Phải Chăng ?

Mùa đông năm ấy, gia đình tôi đến thành phố Edmonton, thủ phủ của tỉnh bang Alberta, miền trung tây Canada. Thời gian đó, nhiệt độ ngoài trời ở đây rớt xuống gần 32 độ trừ (độ C). Ngày nào tuyết cũng rơi. Tuyết bay đầy trời. Tuyết trắng phau mặt đất. Tuyết đọng trên những cành cây bốn mùa trụi lá trông giống như những nhánh pha lê. Tuyết và nắng ôm nhau run rẩy. Ban đêm trời cũng sáng trưng như ban ngày. Máy sưởi chạy suốt hai mươi bốn giờ, nên mái nhà nào cũng nhả khói không ngừng. Cảnh vật về mùa đông ở đây, chỗ nào cũng giống như những chiếc thiệp Noel, hoặc những trang hình trong các tập san quảng cáo du lịch của các nước Âu Mỹ. Đọc tiếp “Phải Chăng ?”

Sao Mà Yêu Quá Đời Ơi!

Cũng mùi cà phê thơm, có thể cùng tỏa ra từ chiếc cốc pha bằng điện, bây giờ ai dùng cái phin nữa nhỉ – xay cà phê cũng bằng điện, tiếng xay xoèn xoẹt những hạt cà phê rang sẵn Starbucks nhảy múa trứoc khi nát ngấu.
Hai muỗng, hai “cup” hai phút – hai mươi giây – tí đường tí sữa- tí kem – ôm trong hai tay và nghe bài hát ! Đọc tiếp “Sao Mà Yêu Quá Đời Ơi!”

Tí Tách Bếp Vui

Tí Tách Bếp Vui

Năm lên tám tuổi tôi biết làm bánh bông lan, vì quá dễ, một chén trứng vịt cộng một chén đường, một chén bột là xong. Kế bên nhà tôi trong xóm Bàn Cờ là ngôi trường dậy cấp tiểu học do cô giáo Tư mở. Gọi là trường nhưng nó là ngôi nhà hai tầng, được xếp bàn ghế cho cô dậy học. Tiếng học trò đọc theo cô ê a giọng miền nam thật ngọt:

Hột gà tròn, hột gà nứt, hột gà bể
Lưỡi câu cụt, lưỡi câu dài, vòng bắt heo! Đọc tiếp “Tí Tách Bếp Vui”

Báo

Sáng thứ sáu được nghỉ làm ở nhà, không cần phải lầu bầu “ti gi ai ép” (TGIF) trong văn phòng, tôi khoác áo nghỉ làm đi mua thức ăn sáng. Phải giải thích về cụm từ “khoác áo nghỉ làm” có nghĩa là mặc bất cứ áo nào gần tầm tay, không cần phải tìm đúng màu, hợp sắc cùng quần, cùng dép, cùng ví cùng mấy thứ lỉnh kỉnh vòng tay, kẹp tóc và nhất là không trang điểm gì hết, như khi đi làm. Có những lúc chẳng cần “điểm phấn tô son lại” cũng dám “ngạo với nhân gian nửa nụ cười.” Đọc tiếp “Báo”

Bún Bung

Hà Nội như động tiên sa
Sáu giờ máy hết đèn xa đèn gần
Vui nhất là chợ Đồng Xuân
Thức gì cũng có xa gần bán mua
Giữa chợ có anh hàng dừa
Hàng cam, hàng quít, hàng dưa, hàng hồng
Ai ơi đứng lại mà trông
Hàng vóc, hàng nhiễu thong dong nượp nà
Cổng chợ có chị hàng hoa
Có người đổi bạc chạy ra chạy vào
Lại thêm “sực tắc” bán rao
Kẹo cau, kẹo đạn, miến xào, bún bung
Lại thêm bánh rán, kẹo vừng
Trước mặt bún chả, sau lưng bánh giò
Ồn ào chuyện nhỏ, chuyện to
Líu lo chú khách bánh bò bán rao
Xăm xăm khi mới bước vào
Hàng tôm, hàng tép xôn xao mọi bề
Lịch sự là chị hàng lê
Quàng quạc hàng vịt, tò te hàng gà
Nứt nở như chị hàng na
Chua vào hàng sấu, ngọt ra hàng đường

Một bài ca dao dài kể bao món ngon vật lạ của miền bắc, bài ca dao bà nội tôi hay đọc và giảng giải từng ly từng tí về các món ăn mà tôi không thể hình dung ra được, thuở ấy sống trong nam, sau hiệp định Genevè 1954, làm sao biết được quả hồng quả sấu, mỗi miền có những món ăn cũng như các loại quả khác nhau.
Ẩm thực là một văn hóa kỳ diệu con người không sao quên nó, cho dù vật đổi sao dời, cho dù vũng hóa đồi đồi biến vũng. Ngay bây giờ khi xa quê vạn dặm, những chuyến bay dài hơn một ngày, đổi máy bay vài nơi, món ăn thuần túy Việt-nam theo người Việt tha hương khắp chốn.

Ngày ấy, mỗi buổi sáng tinh sương tôi xách giỏ đi chợ Vườn Chuối, không khí buổi sáng quyện mùi hoa vạn thọ, hoa cúc trắng ngai ngái, tôi thích hàng bánh cuốn Thanh Trì, người bán là một chị người Bắc sống ở Hố-nai, tôi nghĩ chị phải thức sáng đêm để tráng bánh mang lên Sài-gòn bán. Những tờ bánh cuốn mỏng hơn giấy pơ-luya điểm vài vệt màu nâu từ miếng hành phi thơm vàng. Chị chỉ bán đúng một thúng bánh, kèm với đậu phụ chiên, nếu không đến sớm là hết. Tôi còn nhớ mãi da mặt của chị có vài vết rổ, ông cụ tôi khi ấy chỉ thích bánh cuốn của chị, nước mắm không pha chỉ là nước mắm nhĩ vắt vài giọt chanh có hai ba lát ớt cay vừa đủ xộc lên mũi. Đọc tiếp “Bún Bung”