Tĩnh

Không xôn xao làm sao biết tĩnh – không đón chào sao có một chia tay!
Không đến thăm nhau sao biết có luyến lưu vì đêm sang quá vội,
chưa kịp nói cười đã hết một đêm vui.
Tháng 10 của tôi luôn có bao tình,
đọng lại trong lòng món quà không mở vội, tôi để dành gậm nhấm mỗi ngày chơi!
Ừ! Thì tuổi sang như gió thổi, như mây trôi, ai muốn kéo lại? Tôi thì không cứ để mặc – theo mùa trôi Thu đến chớ ngại ngần!
Rồi Đông sẽ qua và rồi Xuân lại đến, vòng tròn thời gian con tạo khéo xoay!
Và mỗi năm, tôi có lúc ngắm nghía chính mình, tuổi như lá đếm hoài không ra số.

Tha Thứ

Eva Mozes Kor

Tháng Tám 2017 tôi đã đến trại Auschwitz, đã nhìn tận mắt phòng hơi ngạt, những dẫy nhà đứng sừng sững ngơ ngẩn giữa khoảng đồng trống rộng thênh thang trong vòng dây kẽm gai chùng chùng điệp điệp, trời mùa hè nóng hừng hực, mưa nhỏ giọt hâm hấp không gian chung quanh. Tôi ngồi lặng trên bờ đường ray tàu, những viên sỏi viên đá đủ mọi kích thước nằm yên ắng trên mặt đất, tôi đã tự hỏi những sinh linh bị bức tử linh hồn có thảnh thơi tan loãng hay vẫn còn quanh đây, hay vẫn còn nằm im trong đá! Họ có tha thứ cho những người đã gây nên thảm cảnh, cho những con người đã vì một lý do nào đó dám làm điều lương tâm một con người bình thường không cho phép họ làm?
Hôm nay tôi được xem đoạn phim ngắn này và tôi học được điều đáng học, sự Tha Thứ.

Vu Quy

Một lần khép nép – chào biệt mẹ cha – phận con là gái – như hạt mưa sa
Một lần e lệ – bước lên xe hoa – khép trang nhật ký – thôi giòng viễn mơ
Thôi chăn gối lẻ – gửi lại giường xưa – ủ giùm cho nhé – hương đào ngây thơ
Thôi bàn học cũ – sách vở từng năm – nhớ người tóc xoã – ôn bài dưới trăng
Gửi khu vườn nhỏ – ngày tháng nô đùa – chân chim khuyên nhẩy – dưới tàng lá thưa
Gửi khu vườn nhỏ – những dáng thường qua – dấu chân lưu luyến – giòng mắt mong chờ
Gửi khu vườn nhỏ – những thoáng say mơ – của mùa e ấp – sen ngó đào tơ
Long lanh ngấn lệ – điểm má xuân thì – hương trinh rờn rợn – tà áo vu quy
Một lần khép nép – chào biệt mẹ cha – một lần e lệ – bước lên xe hoa – là thôi là tắt – tiếng hát ngây thơ –
từ lòng sen ngó – từ nụ đào tơ
Gót hài hôn lễ – đưa bước xa nhà -theo câu phận gái – như hạt mưa sa… Đọc tiếp “Vu Quy”

Buổi sáng/Nước/Tôi & hoàng tử Cóc

Bầy ve sầu đang the thé tấu bản giao hưởng hạ nồng…
Buổi sáng toát mồ hôi đang dợm nhảy tòm xuống hồ nước…
Một vòng bơi sẽ giải thoát được 1,000 chú calories bị cầm tù (Miss Analizzzer phán thế!).
Cần phải hì hụp đủ 10 vòng như thế họa may mới mời được cơn ác mộng của đêm đi chỗ khác mà ám ảnh.
Mr. Cóc Xù nhẩy ra từ bụi azelea đỏ, ngước cặp kính cận nhìn trời rồi chép miệng:
– Hôm nay tôi bận nên không nghiến được răng. Trời sẽ chẳng thể nào mưa.
Hỏi:
– Bận thứ quỷ gì mà chỉ one-second-nghiến cũng no-can-do?
Hãnh diện trả lời:
– Đớp muỗi. Mùa này gớm sao nhiều muỗi béo!
– Thế có xơi cả gan ruồi tươi không? Đọc tiếp “Buổi sáng/Nước/Tôi & hoàng tử Cóc”

Đất Lành Chim Đậu

Hồi còn hồ cá nước róc rách – chim sâu ghé uống nước, bây giờ cái nhà mình treo cho đẹp thành nhà của cặp chim này. Sáng sớm nằm trong giường nhìn qua khung cửa sổ thấy chúng bay ra bay vào. Cứ thấy mình ra vườn nghịch đống đá còn lại sau khi lấp hồ là nó hét lên nhảy đông đổng. Nhưng rồi vài lần sau có lẽ nàng quen đi biết điều hơn, không la hét nữa chỉ trốn trong lá hay chờ cho mình quay đi chỗ khác là chui vào nhà mớm cho con.
Cái giọng hét tóang giận dữ khác với giọng hát dịu dàng. Nhờ có đôi chim này mình nghĩ ra một điều, không chỉ đàn bà có hai giọng nói đến cả chim muông cũng thế, cũng biết rì rù – thét la và thủ thỉ. Mình nghe nó thủ thỉ còn mê nữa là.
Đất nhà mình lành hay không không biết, nhưng chủ của mảnh đất thì rất lành, bị chim la cũng làm thinh đi chỗ khác cho tụi nó thảnh thơi nuôi con. Ừ mình lành lắm bị chim bắt nạt.

Ngổn Ngang Xếp Lại

Người ta hay nói: Đến một tuổi nào đó phải giản dị dần đi, phải biết bỏ bớt phiền não để chuẩn bị về với lòng đất sau khi đến từ trời!
Muốn bỏ cũng có lý do tại sao, già thì không phải, lười cũng không phải thế thì tại cái gì?
Rõ ràng là hồi trước khi mình muốn mở thì mở, muốn đóng thì đóng, bây giờ vặn mãi xoáy hoài nó không nhúc nhích, ngay cả ngồi phịch xuống đất dùng luôn hai chân hai tay nó cũng trơ ra, giận hết sức! Ừ thì đúng là hết cả sức để mà giận.
Nhớ hồi nào muốn là làm, muốn là đào là xới không cần biết bao lâu thì xong, bây giờ ra vườn vào nhà là nổi rôm nổi xẩy, chẳng hiểu từ đâu đến, chẳng biết lá nào hoa nào là nguyên nhân, nước mắt nước mũi sụt sùi! Có lẽ cái “tuổi nào đó” là đây, con số tăng giảm tùy theo từng cá nhân cảm nhận.
Đôi khi cái nhẽ đời làm con người bị trầm cảm khi thấy mình bất lực, “lực bất tòng tâm” đâm ra dễ bị tự ái hành hạ dễ bị thương tổn tâm hồn, đâm ra kỳ cục!
Nói thẳng ra là mình đang chuẩn bị làm một việc rất khó khăn, dù lòng còn mê còn đắm, nhưng “lực bất tòng ái” yêu thì còn mà hết sức thì lấy chi yêu chứ!
Lá la, hơn mười năm trước mình đào hồ nuôi cá, chín mười năm sau mình lấp hồ lấy chỗ ngồi xích đu đọc ebook chơi cho nhàn, nuôi mình không xong chẳng nhẽ mấy con Bống làm mình không được đi đây đi đó, nó chết mình chôn mình buồn nó đâu có hay. Cái máy lọc bị nghẹt lá cây nhà bên cạnh đổ sang, mình mở nó không ra vì tay mình yếu, tưởng tượng vài năm nữa có mà . . . bò lê chứ chẳng chơi, chi bằng mình buông nó ngay lúc này để thì giờ mà chăm chút dung nhan còn hơn.
Quyết định: Liếc đưa nhau đi cho rồi, mắt có đuôi sẵn đâu còn tiếc nhớ mà chi, có nhớ tiếng nước róc rách đã có youtube kề bên, muốn nghe suốt đêm đã có máy 45 đồng mua trên Amazone lá la . Ký tên đóng dấu rõ ràng: Trảm hồ cá vàng.
Đừng ai ngăn cản nha, lòng đã quyết là quyết . . . tự do luôn là món quà tuyệt đối cho mọi con người trên khắp các hành tinh. 18/3/2017

Hôm nay, 10 tháng 4 2017 vườn mình xinh xinh dưới ánh nắng ban mai sau cơn bão, lá xanh hoa đỏ hương ngát ngọt trong không gian tuyệt vời tiếng chim hót líu lo, chỗ hồ cá vẫn còn đang được mình nghịch mỗi ngày, lớp cao xu lót hồ vẫn còn bên dưới nên các anh chàng tre trúc sẽ đựợc ngự ở đây, không sợ rễ bò chạy tứ tung.

Tháng 4 ngày 21 xem ra cái hồ đã biến ra khỏi cái vườn hạnh phúc của mình rồi

Chỉ một cái thế này hai đứa lại giành lại đánh nhau mà chớ.

Lễ Tình Yêu

Tình yêu? Hồi xưa lúc còn đi học ba cái câu lời hay ý đẹp, lời nhạc lời thơ nhảy cóc trong đầu, nào là:
Tình yêu là giọt nước mắt, nhìn xa như hạt kim cương, đến gần là giọt nước mắt!
Tình là sợi tơ nhền nhện, vướng vào khó gỡ!
Theo tình tình phớt, phớt tình tình theo!
Yêu là chết trong lòng một ít!
Khi yêu mới biết tình yêu là buồn!
Ngồi mà kể ra hết những điều về tình yêu thì cả mấy thế kỷ cũng không hết, rồi mà so sánh hồi đó yêu khác bây giờ yêu khác lại càng vãi ra trăm thứ chuyện để cãi nữa chứ! Ai bảo chính trị và tôn giáo là hai vấn đề nhạy cảm nên tránh không nên nói vì khó thay đổi được thiên kiến của đối phương thì nói, chứ chuyện tình yêu này mới là chuyện cấm kỵ không nên bàn luận dù trong thời điểm nào, dù trong bối cảnh nào, chớ bao giờ đụng đến nó!
Đừng bao giờ ti toe khoe với bất kỳ ai là mình có mối tình tuyệt vời nhất, bền vững nhất! Vì: Trong tâm tưởng toàn thể đàn bà trên thế giới này họ đều nghĩ y như thế, và . . . . cãi nhau.
Đừng bao giờ nhẹ giọng kể về một mối tình quá vãng, người đã xa ta vẫn yêu cho dù ôm cầm sang thuyền khác! Vì: Sự tưởng tượng phong phú là một chứng bệnh dành riêng cho các trái banh có dấu cộng cắm đầu xuống đất! Ai cũng có vài “bài không tên” làm hành trang tình cảm lãng mạn để kể kiểu: “Đến khi lấy chồng chỉ còn mối tình mang theo!”
Thế thì ngày Lễ Tình Yêu phải viết về điều gì đây? Viết về ông Thánh Valentine à, Google viết quá chừng luôn, hôm nay có phim có nhạc nữa
https://www.google.com/ Đọc tiếp “Lễ Tình Yêu”