Mùa thu lá đổ, đông đến với những cơn gió bão buồn hiu hắt, vầy đó mà chân ướt chân ráo từ Việt Nam sang Mỹ, cái buồn nó thảm tới đâu hở Trời!
– Cháu nhiêu tuổi rồi cô, cái mặt thấy ghét hết sức!
– Dạ mười tám tháng chín ngày rồi đó dì, không có nó con khỏi được qua Mỹ luôn. – Mới đó mà hai tháng, con đâu dè bên đây lạnh dữ thần ôn như vầy.
– Không phải đâu, ai mới qua cũng thấy lạnh hết đó, khí hậu khác nhà cửa khác, phòng ốc rộng rinh. Quê mình, trong nhà quá chừng người, ngoài đường cũng người quá chừng, lóng rầy tại gặp bão, chứ sống ở Cali là hạng nhất rồi, bị qua bên mấy tỉnh miền Đông cỡ này tuyết cao tới bắp chân là thường đó. Đọc tiếp “Tình Nghĩa”



Mỗi người có nhiều ngày để nhớ. Theo phong tục Á Đông thuở xa xưa, ngẫm kỹ thấy rằng người xưa thích nhớ những ngày khó khăn, những ngày đen tối đau buồn, có thể từ những khó khăn đau buồn ấy an ủi người ta ráng chịu đựng thêm chút khổ nữa, ráng gánh gồng thêm chút nặng nữa, để lê lết đến một nơi nào đó an lành hơn chăng?
Đã qua Tết, đến thứ hai là lễ các vị tổng thống Presidents’day, trong các cửa hàng thương mại tim đỏ treo khắp nơi, màu đỏ lẫn màu hồng chói mắt từ những tuần trước, dòng chữ I Love You mỗi góc phố đều có thể tìm được, ngay cả trên xa lộ xe cuồn cuộn, bất chợt giảm chân ga thế nào cũng đọc đuợc câu gì đó trên tường, ngay cả tấm biển giăng trên lưới sắt an toàn, đại loại như : “… will you marry me” – “I love you forever….” những dấu ba chấm dĩ nhiên là cái tên thật đẹp của phụ nữ.


