Năm 2013 đã trôi qua bình lặng, bây giờ không có gì khiến tôi hồi hộp lo âu nữa, tất cả nhịp nhàng như hơi hít vào thở ra.
Hạnh phúc tôi có bình dị như lá như hoa, như bốn mùa thay, như ngày chuyển tiếp.
Các cháu lớn lên, tập nói bi bô, tiếng Việt chưa sõi đã học thêm tiếng Mỹ, bà ngoại đôi lúc ngớ ngẩn không hiểu cháu muốn nói gì, nhưng yêu quá là yêu: “Bà ngại, you are funny!”
Anh ở nhà, bày gà con một tháng tuổi chíp chíp theo con gà mái khác, vì mẹ đã có thêm 9 trứng nữa, người ta nói: “Đẻ như gà!” quả không ngoa. Đọc tiếp “2014”
Từ Độ Trăng Tan – Thái Vũ – Ấu Tím – Nguyễn Minh Châu
Thái Vũ ơi!
Tiệc chia tay em bày sẵn tự bao giờ Vũ ơi! – để mắt chị cay, để môi chị mím!
Thôi thì kiếp nhân gian có chi vui mà lưu luyến – em thanh thản về đi nhé – về nơi tịnh độ, về chốn tây phương hưởng cực lạc miên viễn, có nhạc có hoa.
Giũ bỏ bao thương nhớ cõi tạm này, giũ bỏ những hạt long lanh trên khóe tiếc thương em.
Một đóa cúc nhỏ nhoi chị đặt cạnh em trong tâm tưởng – không gian và thời gian bây giờ đối với em không hiện hữu . Chỉ còn những gì em cất giữ trong tim phải không ?
Bể Khổ! Chẳng Riêng Loài
Tuần trước con chết, sáng nay chồng mất tích không biết gà có biết buồn không?
Cục ta cục tác đẻ ra mười hai cái trứng bắt đầu từ ngày 29 tháng 8, bị người ta ăn mất bốn, nằm ổ từ ngày 9 tháng 9, đến ngày 30 tháng 9 nở hai con, niềm vui vỡ òa rạng rỡ . . . . ngày thứ năm 3 tháng 10, trứng thứ 9 được người ta bóc ra giúp, để em bé cuối cùng đứng dậy, mở mắt liêu xiêu chui vào lòng mẹ. Đã nằm ổ rồi còn ráng đẻ thêm một trứng “Bất ngờ”, trứng không được đánh số.
Thế mà tối thứ sáu, 4 tháng 10, vì lý do gì không biết, cả chín con chết lạnh. Đọc tiếp “Bể Khổ! Chẳng Riêng Loài”
Ngọt Ngào
Ngọt như mía lau, ngọt như đường cát, ngọt như cây kẹo kéo thuở còn thơ ấu. Cây kẹo kéo có màu hồng, màu xanh, hay chỉ đơn sơ màu trắng.
Ngọt mật chết ruồi, ngọt kẹo kéo chẳng chết ai chỉ làm đôi mắt trẻ thơ lung linh ánh nắng.
Từ bao lâu rồi tôi không còn thấy xe bán kẹo kéo, từ bao lâu rồi chiếc xe đạp có chở theo chiếc thùng đóng bằng gỗ đã đi vào quên lãng, và từ bao lâu rồi tuổi thơ tôi đóng băng, cho đến sáng nay, ngụm cà phê pha vội đánh thức đầu lưỡi lười biếng choàng tỉnh, nhớ vị ngọt thanh tao của đường và lạc rang trong chiếc kẹo kéo nhỏ bằng ngón tay, dài bằng gang tay.
Tuổi thơ là hành trang cho tôi bước tung tăng vào đời, có thể nhiều người không thích mớ hành trang ngây dại ấy, tôi thì thích ôm đồm, khuân vác, nên tôi giữ tất cả vào một góc tâm tư riêng rẽ, lâu lâu chui vào tìm kiếm hình ảnh ngày thơ. Đọc tiếp “Ngọt Ngào”
Tổ Trống
Hôm nay lần thứ 3 cô út dọn ra khỏi nhà, lần thứ nhất vào UC Davis – lần thứ 2 vào LECOM – lần này St Mateo cho gần nơi làm việc .
Lần 1 khóc quá chừng, ai nhắc là khóc .
Lần 2 lo quá chừng vì xa quá là xa, cũng khóc vì lo .
Lần này tỉnh queo, vì khỏi phải ngồi chờ nghe tiếng xe con về mới vào buồng ngủ được . Đi làm cách nhà 45 phút, nếu kẹt xe có thể đến hơn một tiếng – Mùa đang đổi tối hơn nhất là hay có mưa bất chợt .
Các con đủ lông đủ cánh rồi, cánh của mẹ mỏng dần, không đủ ấm để ấp ủ con nữa, chỉ còn trái tim phập phồng lo lắng cho con .
– Mom, I allow you to cook 4 me . I will be home on the weekend OK . nháy mắt cười cười! Don’t worry, I am 27 years old girl . . .. . not 17 blah blah blah . . . .
Cô nương ơi cho dù cô có 100 tuổi cô vẫn muôn đời là nỗi lo lắng của tôi cô ạ!
Dọn đi đi, me có bầy gà con rồi . . .
Ngày 30 tháng 9 năm 2013
Ngày 1 tháng 10 năm 2013
Tri Ân
Chỉ viết vài dòng ngắn như thế tôi đã viết sai hai lỗi chính tả trên tấm hình tôi dự định gởi tặng cô cách đây rất lâu, tôi đã viết lại trên hình khác và đã gởi đến cô, nên hôm nay tôi còn vết tích để viết về cô giáo đầu tiên của tôi trên đất Mỹ Mrs Linda Vidal.
Hôm nay là ngày lễ Hiền Mẫu, hôm nay tôi biết tin cô giáo Linda của tôi đã không còn nữa.
Sau ba tháng đặt chân đến California năm 1991, tôi xin vào trường dậy nghề CCOC để học. Tuổi đã không còn trẻ, bỏ học đã lâu, lăn lóc với cuộc sống, chữ nghĩa thời xưa tàn dần, tính toán buôn bán chợ trời – chợ phụ tùng xe đạp – làm kế toán cho các tổ hợp một cách “gian dối”, thay vì vào sổ mỗi ngày, tôi chỉ làm việc đôi ba ngày cuối tháng, trước khi phải nộp báo cáo. Ông tổ trưởng và thủ quỹ cho tôi kết toán của các ông muốn, sau đó tôi truy ra các số chi thu trong bảng đối chiếu biểu, bảng lương, con số hoàn toàn không có thật, chỉ cần làm sao được các ông trên Quận ký giấy cho rút tiền cất trong ngân hàng. Để sống còn trong thời gian sau 1975, dân Sài Gòn trở thành ngơ ngác, không biết xoay trở thế nào, mọi việc đơn giản ngày xưa bỗng trở thành “phức tạp” đi ngược trở về thời chậm phát triển để được xem như đang phát triển. Việc trở lại trường học là giấc mơ không bao giờ tôi nghĩ đến. Đọc tiếp “Tri Ân”
Con Rắn
Cứ là bé gái thế nào cũng có một “con” gì đó để sợ: sợ ma, sợ “áo ộp”, sợ chuột, sợ nhện, sợ thằn lằn, sợ sâu đo, sợ rắn! Không chỉ bé gái sợ, phụ nữ cũng vẫn còn sợ, không ít mối tình đến tự sự sợ hãi này! Còn bé thì lao vào lòng mẹ ôm mặt vừa khóc vừa hét, lớn lên thì mặt xanh môi tái ôm vòng người khác, bất kể giới tính, ngay cả kẻ ấy là người mình ghét kinh khiếp khủng. Ghét vẫn không thắng được sợ, nên có nhiều người đã đến tuổi xế chiều vẫn còn kể chuyện ngày xưa: “Mẹ lấy ba con vì con sâu đo!” Đọc tiếp “Con Rắn”
Bánh Gai – Bánh Ít Lá Gai.
Bánh Ít Màu Đen đó là tên các bạn của tôi đặt cho bánh tôi làm, lúc ấy vì chưa có đầy đủ đủ dụng cụ, nấu một món gì đó để tìm lại hương vị xưa cũ là điều tôi và các bạn chia sẻ trên trang gia chánh Đặc Trưng, tôi chế biến nấu món này món nọ sao cho giống “hồi xưa” với các hương vị tìm thấy trong các chợ Á Đông, có khi hơi giống, có khi giống, điều quan trọng là mỗi ngày trên bàn ăn, chồng con tôi có món ăn Việt Nam, nêm nếm bằng nước mắm. Tôi nấu không ngon lắm, chỉ vừa đủ như mọi ngừoi phụ nữ Việt Nam khác, mỗi bà nội trợ có một “mánh lới” riêng, rất nhỏ thôi nhưng sẽ là một “nhung nhớ” cho chồng cho các con, khi có lúc họ phải sống xa nhà.
Còn gì hạnh phúc hơn khi nghe con gọi điện thoại hỏi cách nấu món ăn, có lúc nghe thỏ thẻ đòi mẹ nấu sẵn để dành cuối tuần sẽ mua vé máy bay về ăn và mang theo. Những hộp thức ăn đông lạnh: thịt kho – cá kho – mắm khìa thịt có xả – khi thèm quí giá vô cùng, chỉ cần một nồi cơm nóng.
Ai nói món ăn không bị “nghiện”, trong ca dao có rất nhiều câu viết về các món bị nghiện này:
Đọc tiếp “Bánh Gai – Bánh Ít Lá Gai.”
28 Tết
Hôm nay đã là ngày 28 Tết – Năm nay không có 30 Tết phải không ? Không có đêm trừ tịch, không có “em đến thăm anh đêm 30” . Từ ngày thứ bảy 9 tháng 2 2013 – 29 Tết : Bát tự: Giờ Mậu Tí, ngày Bính Ngọ, tháng Quý Sửu, năm Nhâm Thìn,
Sang ngày chủ nhật 10 tháng 2 năm 2013 mùng MỘT TẾT Âm lịch:
Bát tự: Giờ Canh Tí, ngày Đinh Mùi, tháng Giáp Dần, năm Quý Tỵ .

Tự hỏi lòng mình có nôn nao háo hức gì không? Cơn cúm dai dẳng lạ lùng, đất trời vần vũ mưa lạnh, chồi non chưa trổ nhánh, đám hoa đào nở bung những ngày nắng bất chợt, não nuột tàn trong cơn mưa lạnh 28 Tết buồn thiu.
Nồi thịt kho nước dừa thơm lừng góc bếp, lời hứa cho bữa cơm họp mặt gia đình ngày 29 Tết, những trái bưởi thật đẹp trên cành chờ bạn ghé cắt chưng Tết, tự nhủ lòng sẽ ráng chưng gì đó cho ngày vọng Tết trong lòng . Lòng thì . . . không biết tả sao “lặng thinh chẳng gợn chút gì” chỉ hít vào thở ra
Mùi Gỗ Thông

Em của chị, buổi sáng đầu ngày con sóc nhỏ ngồi vắt vẻo nhìn vào trong nhà, nó đứng ngay trên bệ cửa sổ hôm qua chị vừa rửa kính. Đôi mắt trong veo tròn xoe của sóc không gợn chút thắc mắc nào của đời sống. Hai tay của sóc dường như chắp lại, nó muốn xin chị viên đường chăng? Ly cà phê tỏa khói, mùi cà phê thơm thơm.
Thế mà chị nhìn thấy trong mắt của sóc, hình ảnh căn nhà nằm vắt vẻo dựa trên dốc đá, ngõ hẻm nhỏ đi bộ một chút thôi sẽ ra đường cái, căn bếp có cái cửa cũng thông ra đá, tảng đá to lắm chắn ngay trước cửa, thiên nhiên đã có từ trước khi con người đến làm nhà tạo thành khu phố sau khách sạn Ngọc Lan. Từ chiếc cửa ấy ra đến vách đá, chỉ đủ chỗ để hai cái bếp lò, vài thứ lỉnh kỉnh để làm bếp, cánh cửa chỉ là cánh cửa sổ mở ra cho khí lạnh, khí mát từ bên ngòai luồn vào nhà, nếu không sẽ ngộp ngụa ghê lắm, và khung cửa sổ may mắn ấy đã thành cái bếp lộ thiên, được che mưa bằng miếng tôn đóng vào vách gác lên đá. Căn nhà giống như một góc nhà chòi tuổi thơ để chơi bán đồ hàng, buổi sáng co ro nấu ấm nước sôi, trong cái ấm nhôm bóng loáng phía trên, viền đen phía dưới vì khói bám lâu ngày, thêm đám mây trắng lững lờ trôi hay khung trời xám xịt dọa nạt bão mưa biến khung cửa sổ ấy thành bức tranh treo lửng lơ trên vách nhà gỗ thông Đà Lạt. Bức tranh thay đổi theo mùa, hai cái bếp lò khi lao xao lửa, khi lặng im nằm, màu đỏ đất xét nung sau một thời gian trở thành màu gan gà, miếng thiếc bọc bên ngoài giữ cho ông lò không bị bể vẫn còn lóng lánh dù vết rỉ đã hoen chung với dấu dầu mỡ tích lũy nấu nướng lâu ngày. Đọc tiếp “Mùi Gỗ Thông”





