28 Tết

Hôm nay đã là ngày 28 Tết – Năm nay không có 30 Tết phải không ? Không có đêm trừ tịch, không có “em đến thăm anh đêm 30” . Từ ngày thứ bảy 9 tháng 2 2013 – 29 Tết : Bát tự: Giờ Mậu Tí, ngày Bính Ngọ, tháng Quý Sửu, năm Nhâm Thìn,
Sang ngày chủ nhật 10 tháng 2 năm 2013 mùng MỘT TẾT Âm lịch:
Bát tự: Giờ Canh Tí, ngày Đinh Mùi, tháng Giáp Dần, năm Quý Tỵ .


Tự hỏi lòng mình có nôn nao háo hức gì không? Cơn cúm dai dẳng lạ lùng, đất trời vần vũ mưa lạnh, chồi non chưa trổ nhánh, đám hoa đào nở bung những ngày nắng bất chợt, não nuột tàn trong cơn mưa lạnh 28 Tết buồn thiu.

Nồi thịt kho nước dừa thơm lừng góc bếp, lời hứa cho bữa cơm họp mặt gia đình ngày 29 Tết, những trái bưởi thật đẹp trên cành chờ bạn ghé cắt chưng Tết, tự nhủ lòng sẽ ráng chưng gì đó cho ngày vọng Tết trong lòng . Lòng thì . . . không biết tả sao “lặng thinh chẳng gợn chút gì” chỉ hít vào thở ra

Mùi Gỗ Thông

dalat1978

Em của chị, buổi sáng đầu ngày con sóc nhỏ ngồi vắt vẻo nhìn vào trong nhà, nó đứng ngay trên bệ cửa sổ hôm qua chị vừa rửa kính. Đôi mắt trong veo tròn xoe của sóc không gợn chút thắc mắc nào của đời sống. Hai tay của sóc dường như chắp lại, nó muốn xin chị viên đường chăng? Ly cà phê tỏa khói, mùi cà phê thơm thơm.

Thế mà chị nhìn thấy trong mắt của sóc, hình ảnh căn nhà nằm vắt vẻo dựa trên dốc đá, ngõ hẻm nhỏ đi bộ một chút thôi sẽ ra đường cái, căn bếp có cái cửa cũng thông ra đá, tảng đá to lắm chắn ngay trước cửa, thiên nhiên đã có từ trước khi con người đến làm nhà tạo thành khu phố sau khách sạn Ngọc Lan. Từ chiếc cửa ấy ra đến vách đá, chỉ đủ chỗ để hai cái bếp lò, vài thứ lỉnh kỉnh để làm bếp, cánh cửa chỉ là cánh cửa sổ mở ra cho khí lạnh, khí mát từ bên ngòai luồn vào nhà, nếu không sẽ ngộp ngụa ghê lắm, và khung cửa sổ may mắn ấy đã thành cái bếp lộ thiên, được che mưa bằng miếng tôn đóng vào vách gác lên đá. Căn nhà giống như một góc nhà chòi tuổi thơ để chơi bán đồ hàng, buổi sáng co ro nấu ấm nước sôi, trong cái ấm nhôm bóng loáng phía trên, viền đen phía dưới vì khói bám lâu ngày, thêm đám mây trắng lững lờ trôi hay khung trời xám xịt dọa nạt bão mưa biến khung cửa sổ ấy thành bức tranh treo lửng lơ trên vách nhà gỗ thông Đà Lạt. Bức tranh thay đổi theo mùa, hai cái bếp lò khi lao xao lửa, khi lặng im nằm, màu đỏ đất xét nung sau một thời gian trở thành màu gan gà, miếng thiếc bọc bên ngoài giữ cho ông lò không bị bể vẫn còn lóng lánh dù vết rỉ đã hoen chung với dấu dầu mỡ tích lũy nấu nướng lâu ngày. Đọc tiếp “Mùi Gỗ Thông”

Lạnh

Ottawa

Ngoài trời khí hậu đông đá – ngồi trước laptop – bấm lung tung – hình hai vợ chồng đi chơi mùa hè ấm áp .

Ngắm nắng trong hình, ngắm mình trong hình, du lịch tưởng tượng . Hai tay lạnh ngắt dù nhiệt độ trong nhà là 70 độ F .

Nghĩ đến mùa hè sắp đến sẽ gặp bạn bè thuở trung học – sẽ lại phá phách cho vui.

Ngày Đầu Năm .

christm2012
Đã qua một năm buồn vui lẫn lộn – buồn mình – buồn người – buồn thế giới –
Vui mình – Vui người – Vui tòan thế giới.
Chẳng thế nào đong đếm cân đo – buồn nặng hơn hay vui nặng hơn .

IMG_1572-s
Bưởi chanh sau cơn bão rụng đầy, bà thả xuống hồ thay cá, cháu vớt buồn tung lên không – tiếng cười òa vỡ. Trầm ngư mở mắt ngơ ngác nhìn lên – Bà cháu cười như nắc nẻ.

Nhớ trái dừa con con ngày xưa sau cơn mưa, bà ngoại làm thành búp bê cho mẹ của cháu chơi.
Một năm lại qua – sang năm mới mọi điều vẫn đang phía trước –
Thân ái chúc gia đình bạn bè thân quen môt năm mới an hòa – hạnh phúc .

Thảm Kịch

Tôi đọc bài viết của Thanh Hà từ Washington DC trên VN yahoo, đọc các tin từ mọi nguồn về thảm kịch xảy ra tại trường tiểu học Sandy Hook – Connecticut mà chao dao trong dạ – tin tức buồn quá – đau lòng quá – gia đình tôi vừa bất ngờ mất cháu Th. tôi biết sự đau đớn thế nào, trong tim – trong óc – trong sinh họat thường ngày, nhớ thương nhìn gì cũng nghĩ đến cháu .

Đêm qua trong mơ tôi thấy cháu, khuôn mặt xinh xắn, hai má đỏ hồng, son môi đỏ thắm, lần đầu tiên trong giấc mơ tôi thấy cháu, một hình ảnh thật đẹp. Đọc tiếp “Thảm Kịch”

CHO KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG

“Đây mùa Đông thứ mấy kỷ niệm mình cách xa
Em từ nơi xứ lạ nhớ Noel năm nào
Xưa nửa đêm đi lễ mình quỳ gần với nhau
Những lời hứa ban đầu còn nhớ gì không anh?

Từ ngày xa lìa nhau lòng em vẫn yêu tình em vẫn sâu
Vẫn ôm theo mộng ước trải khắp đường đi hẹn với ngày về
Từ mùa Đông gần đây lòng anh đã thay tình anh đã phai
Tiếng chuông ngân ngày nào giờ đã nghẹn ngào hồn em xót đau. Đọc tiếp “CHO KỶ NIỆM MÙA ĐÔNG”

Nỗi Nhớ Vấn Vương

Hôm qua, buổi tiệc Tạ Ơn truyền thống của gia đình CSVSQ TVBQGVN – Khóa 26 Bắc California đã có như mọi năm, buổi tiệc cám ơn nhau, cám ơn đất nước đã cưu mang và cho khóa 26 Bắc California được sống bình đẳng trong tình người tương trợ thương yêu nhau.

2008

Đọc tiếp “Nỗi Nhớ Vấn Vương”

Con So

Chị đăng lại bài viết này, thân tặng các em vừa có cháu bé đầu lòng.

Con yêu của má! Con hỏi tại sao gọi là có bầu con so?

Mở tự điển So có nghĩa là: Đặt kề nhau, song song với nhau để xem hơn kém nhau bao nhiêu. So lại dây đàn. So mái chèo. Làm cho (đôi vai) nhô cao lên, tựa như so với nhau. Ngồi so vai. So vai rụt cổ.
Vậy mà lần thai nghén đầu tiên được gọi là có mang (chửa) con so. Tương tự như gà mái cho trứng lần đầu cũng được gọi là trứng gà so. Không cần hiểu rõ So là gì, nhưng khi có con lần đầu, bà mẹ nào không hạnh phúc sung sướng trong lòng.
Đọc tiếp “Con So”

Khoảng Trống

Khoảng Trống Cảm giác khó chịu khi lên xuống cầu thang máy lần đầu, vừa trở lại với tôi.
Thang máy bây giờ thông dụng mọi nơi, không như ngày xưa tại Việt Nam, thang máy chỉ có trong các công sở của Mỹ và vài tòa cao ốc dành cho người ngoại quốc, trên đường Hồ Xuân Hương. Cảm giác không trọng lượng, khi được nhấc bổng lên cao hay khi rớt xuống làm tôi xây xẩm nhờn nhợn, chỉ khi thang máy dừng hẳn lại mới hết.
Đọc tiếp “Khoảng Trống”

Giấc Mơ – Dreams

Trước khi đi ngủ tôi nói chuyện với Brian, bạn của Crystal trên facebook, Brian chúc tôi “Sweet dreams!” khi chào tạm biệt.
Sáng dậy tôi nhớ giấc mơ của tôi thế này:
Tôi vào cửa tiệm bán vải, lựa xấp vải có hoa màu hồng đậm trong nhụy, viền quanh là cánh hoa hồng nhạt. Bà chủ ngồi ngoài hàng, hai cô con gái ngồi bên trong sau những khúc vải, cửa hàng bán vải ngày xưa trong chợ Bàn Cờ, chợ Sài Gòn. Bà đòi giá 150 đồng, tôi trả giá 30 đồng (!) rồi bỏ đi. Cô con gái nói vói theo: “vải tơ lụa không phải vải ny lông mà cô!”
Tôi cầm trái bưởi mở ra ăn, lòng bưởi màu đỏ bầm của máu, tôi bước ra đường, trên đường lớp lớp chùng chùng những gói, tôi chợt nhận ra gói bọc xác người. Tôi tự hỏi sao mình không đeo khẩu trang .
Về nhà, những người đàn ông đang gíup tôi xây hồ cá, trong đó có Larry – chủ của tôi, chồng tôi và vài người nữa, khung cảnh vẫn ở Việt Nam, khu vườn ở Việt Nam .
Tôi dậy lúc 5 giờ sáng, hai tiếng đã qua sau khi tôi làm đủ mọi việc cần thiết cho buổi sáng của tôi, tôi vẫn nhớ những điều tôi đã thấy trong mơ . Nó có nghĩa gì không ?
Muốn kể cho Brian nghe tôi phải viết bằng tiếng “người ta”, không bằng tiếng Việt của tôi, dù Brian là người Việt Nam .