Hồi xưa làm bánh kiếm tiền
Bây giờ . . . kiếm tiền làm bánh! ! !
Cũng là “chơi đồ hàng” thế thôi mà, thuở nướng bánh bằng lò than mặt mèo vì tro vì trấu, cũng ra bánh bông lan, kéo dần quá khứ ra thì chuyện khôn nhà dại chợ không ít – đánh trứng giúp bà hàng xóm bằng cái lò xo nữa chứ, bà bán bánh bông lan đổ vào cái khuôn thật đẹp, có khoảng đâu 12 cái thì phải khi bánh chín là thơm nức cả mũi – thấy bà bầy hàng là con bé đến ngồi xổm chầu rìa, bà đập trứng vịt vào cái chậu sành, đổ đường cát trắng vào rồi nắm cái cán gỗ kết dính vào cái lò xo bắt đầu đánh cho bông, tiếng xành xạch của thép đụng vào sành nghe như tiếng nhạc. Từ cái màu vàng óng ban đầu chuyển thành màu vàng nhạt – từ cái lúc bong bóng to thật to đến lúc không thấy cái bong bóng nào nừa là khi bà ngừng lại đổ bột vô trộn nhẹ nhàng, sau đó đổ va ni vô nữa – bà sống một mình nên có con nhỏ chầu rìa ngồi kế bên xem bà làm bánh bán như vậy vui biết bao nhiêu! Bà người Nam nên nó học giọng Nam từ bà hồi nào không hay! Ngồi xem hoài chán nên khi nào bà bước vô nhà lấy thêm thứ gì là hay nói: “Coi hàng giúp dì nghen con!” rồi có bữa :”Bay đánh trứng tiếp dì vô lấy . . .” khi bất chợt bà nhớ ra cần thêm than thêm bột! Đọc tiếp “Bánh Khúc Cây”

















Ngày 24 tháng 12 là ngày lễ Giáng Sinh. Ngày sinh nhật đấng Cứu Thế cách đây đã hơn hai ngàn năm.

Mùa Thu là mùa mưa, những cơn mưa sầm sập không báo trước, mây kéo vù tới, chùng thấp rồi mưa, dòng nước mưa cuộn chảy xuống cống, đối với con nít là dòng sông đẹp nhất. Mưa vừa tạnh những con thuyền xếp bằng giấy được nhẹ nhàng thả xuống, đứa nào dùng giấy láng, thuyền không bị thấm nước theo dòng trôi thật đẹp, đứa nào dùng giấy bản nước thấm nhanh thuyền chìm hậm hực muốn khóc.