Như, vẫn như xưa
người lữ khách đi chậm chậm bên thềm ga vắng
không cho ai trò chuyện với mình
chỉ nhớ thì thầm cho một kẻ được mình yêu
mắng mỏ chì chiết xoắn xuýt nhớ thương
nụ hôn gió cứ thế mà bay như những bông tuyết mùa Đông
như những cánh hoa trong gió Xuân ngẩn ngơ trong nắng
có mưa nữa, những hạt mưa mong chờ đã đến
một ngày cuối Đông đóng lại một năm
Như, vẫn như xưa
một năm trôi qua nhanh quá .
Như, vẫn như xưa
nhớ nhau từng mùa .
Đọc tiếp “Chúc Nhau”
Ngóng
Mưa như chĩnh đổ, từ khung cửa kính dù đang làm việc, ánh mắt vẫn không thể thờ ơ khi bỗng dưng ông mặt trời chui ra khỏi tầng mây xám ngắt. Ánh nắng vàng rực rỡ soi lên bao nhiêu giọt mưa bị gió rung lìa khỏi những chiếc lá thon thon của cây tiêu đỏ, bấy nhiêu hạt kim cương đổ xuống đời vui.
Mặc thiên hạ xôn xao chuyện thế giới chao nghiêng chao ngửa vì nước Mỹ có ngài tổng thống mới, mặc các cô bình luận viên của các đài đang thao thao tường trình về đệ nhất phu nhân xinh đẹp có bộ quần áo thật cao sang quyền quý, trời California vẫn đổ mưa và nắng hân hoan.
Lòng ai không biết, trong lòng tôi nhẹ thênh thênh ước ao phải chi cô bạn Le-Thuy Do của tôi ở ngay bên thế nào bạn tôi cũng chụp được những hình ảnh hiền hòa tuyệt đẹp. Tôi tả cho Jady người bên cạnh nghe ngoài khung cửa đang đẹp như thế nào, cô đang phải nằm ngửa mắt ngó lên trần nhà, miệng không thể nói vì bao nhiêu thứ trong miệng! Đang làm viêc mà ngắm gió ngắm mưa, đời còn gì vui sướng hơn nữa nhỉ. Khi nói được, Jady ngóc đầu lên chỉ thấy mây xám giăng ngang. Quay sang tôi cô nói: “ Cám ơn đã vẽ lên hình ảnh đẹp mong manh, mình thấy rõ như được ngắm bằng mắt!”
Jady nói vừa xong câu nói, mặt trời lại rọi ngập thế này, nhưng lúc mưa ngừng chỉ có gió lay những hạt mưa chao nghiêng đổ xuống cảnh đẹp không sao tả ra cho hết. Căn phòng của tôi hơn 14 năm làm việc rồi, tôi vẫn không bao giờ chán khung cảnh bên ngoài. Hạn hán vừa qua đã làm chết hai gốc đào, cây tiêu đỏ cầm cự được vì rễ được uống nước từ chiếc hồ nông làm cảnh, đôi khi những đôi vịt trời ghé chơi, ở lại tạo dựng gia đình có bầy con xinh xinh rồi biến đi đâu mất. Đáng lẽ phải đến Xuân vịt trời mới trở về, năm nay một đôi đã ghé, lạ ghê chỉ một đôi vịt thôi, không bao giờ hơn, à có lần một cô hai chàng, năm ấy vui lắm, tha hồ ngắm hai chàng ra sức tranh nhau cô vịt đủng đỉnh thờ ơ: “Ai cũng thế!”
Jady hỏi: “Bao giờ là Tết Âm lịch nhỉ?”
Tôi trả lời: “Tuần sau!”
Chỉ câu hỏi thế thôi mà lòng như có hạt mưa vừa bị gió lay chao nghiêng đổ xuống cùng ánh nắng lúng liếng, nhẹ nhàng. Tết trong tôi còn hay đã phôi phai ! Còn ngóng còn trông hay đã thôi đã tận.
Trên bàn có mứt gừng, trong bếp có thẩu dưa món, tuần sau sẽ có bánh chưng bánh tét tí nữa sẽ có tiệc Tất Niên, nhưng sao nhẹ tênh thế này nhỉ, có phải như nhánh hoa xinh gẫy nằm trên phiến rêu ngoài khung cửa:

Ngóng hay không, cùng mùa Xuân cũng ghé theo thì.
Dưng không mà nhớ màu nắng cũ trên mái ngói rêu chợ Tân Định chiều 30 Tết năm nào.
Thở Sáng
OHMMMMMMMMMMMMMMMMMMMM nguồn sinh lực mới cho ngày mới .
Nó và Tôi
Nó! Cái thằng!
Ừ! Cái thằng bạn tôi từ thời để chỏm. Thật ra đầu tiên nó là bạn của thằng Hoàng, anh họ tôi, tất cả chúng tôi đều ở cùng xóm gần sát bên chợ Vườn-Chuối. Tên nó là Thiện, vì da nó ngâm đen nên nó bị chết với cái tên Thiện Đen.
Cái thằng thật lạ, trời sinh ra nó để mà phò tôi khổ vì tôi, cả nhóm tụi tôi gồm có: Tôi: con ông đại úy, thằng Hoàng: con ông thiếu tá, con Mai: con ông Tư cảnh sát, con Lan: tiệm tạp hóa, thằng Đức: tiệm vàng, thằng Thành: tiệm may và nó thằng Thiện: tiệm giặt ủi. Sở dĩ tôi phải kể hết nguồn gốc từng đứa vì đó là cách để bà con chòm xóm nhận diện tụi tôi. Đọc tiếp “Nó và Tôi”
Dài Tựa Thiên Thu

Buổi sáng trong viện dưỡng lão ồn ào tiếng bước chân, tiếng bánh xe đẩy nghiến xuống nền thảm cũ phát ra tiếng cót két khô dầu – ngày mới bắt đầu.
Dài Tựa Thiên Thu
Buổi sáng, ồn ào tiếng bước chân, tiếng bánh xe đẩy nghiến xuống nền thảm cũ phát ra tiếng cót két khô dầu – ngày mới bắt đầu.
Không như ngày của thiên hạ, ngày bắt đầu bằng tiếng chim ríu rít, tiếng mở cửa khẽ khàng, bước chân nhón gót sợ đánh thức người còn ngủ nướng. Ngày nơi đây dường như không tận, ánh đèn neón sáng choang, lúc nào cũng có người tỉnh thức đôi khi tiếng bíp báo động vang lên, tiếng chân lại vội vã bước đến nơi phát ra âm thanh chối tai ấy, để tắt nó đi.
Giọng thét của ông John mỗi bốn tiếng chẳng kể ngày hay đêm, đồng hồ sinh học trong ông bị đánh thức bởi điều gì – ẩm ướt hay đói khát để bật thành tiếng thét vang vang như thế, lâu ngày ai cũng quen ngay cả đợi chờ được nghe tiếng thét, để biết John còn khỏe. Có lần sau hai ngày không nghe giọng thét của John, không gian trống vắng kinh khiếp, Pinky bảo John đang điều trị trong nhà thương, bao nhiêu người đợi chờ John xuất viện trở lại, dù biết sẽ bị nghe John thét mỗi bốn tiếng. Giọng thét của John buồn thiu buồn thỉu, giữa âm a và ơ. Mỗi lần thét lên như thế John muốn trút điều gì ra khỏi tâm hồn, giẫy giụa bất lực, nghẹn ngào níu kéo, có lẽ thế nhỉ!
Ông Tâm quay đầu nhìn qua khuôn cửa có ánh sáng bên ngoài hắt vào, hai luồng ánh sáng đụng nhau, ánh đèn chạm ánh nắng nháng nháng, đây là điều để mắt ông nhận ra ngày còn hiện hữu. Ban đêm ánh đèn xuyên thẳng vào bóng tối mắt ông không thấy vệt nháng nháng chạm nhau ấy. Đọc tiếp “Dài Tựa Thiên Thu”
Bánh Khoai Môn Ngàn Lớp ?
Cách đây vài năm lần đầu được ăn bánh này từ tiệm trà của người Đài Loan – Thích ơi là thích, mình nghĩ đến bánh quai vạc ngày xưa kiểu trộn bột năng với mỡ làm mồi để sau đó cán chung với bột thường để sau khi nướng xong bánh có nhiều lớp.
Nhìn lại quyển vở học “làm khéo” hơn 40 năm về trước mà thương mà nhớ – ai không thích thời gian trôi qua ai thèm thuồng vòng về quá khứ vậy ta? Nhất định không có mình trong đó. Hiện tại bây giờ quá là dễ sống, gì cũng có chung quanh, hôm qua xa tít – hôm nay ngồi ngay trong nhà – hôm qua thèm . . . hôm nay có sẵn trong tay, mưa bão chi thì mưa thì bão mình tỉnh bơ lôi thức ăn trong tủ lạnh ra nấu – nướng .
Có củ khoai môn có bột có đường có luôn cả dầu cả mỡ, nhất là chỉ cần lia mắt một chút trên máy vi tính, sẽ có điều mình muốn biết – không cần đến trường đến lớp, không cần nộp tiền xin học khéo chỉ cần tinh ý xem điều gì đúng điều gì sai, nếu nghi ngờ thì tìm nữa trên phim trên ảnh tiện ơi là tiện. Nhìn vào hình ảnh trên một trang từ Việt Nam : Đọc tiếp “Bánh Khoai Môn Ngàn Lớp ?”
Tính Sổ
Dân làm nghề kế toán nghe chữ tính sổ là sợ lắm, nhất là tính sổ cuối năm. Dân nào không biết rõ chứ dân Việt Nam nghe chữ cuối năm là phải hỏi xem Âm hay Dương thật là lộn xộn, tuổi cũng phải hỏi như thế, có tính lúc còn nằm trong bụng mẹ hay không nữa chứ, nói chung chung không được, đôi lúc còn bị hỏi cho rõ là tuổi con gì cho chắc là người bị hỏi không nói xạo.
Tiễn năm cũ 2016 – Đón năm mới 2017
Thân mến chúc các bạn một năm mới an lành hạnh phúc –
Giáng Sinh
“Đêm đông lạnh lẽo Chúa Sinh ra đời, Chúa Sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa – Trong hang Bê-lem ánh sáng tỏa lan tưng bừng – Nghe trên không trung tiếng hát Thiên Thần vang lừng.
Đàn hát réo rắt tiếng hát, xướng ca dư âm vang xa, đây Chúa thiên toà giáng sinh vì ta. Người hỡi hãy tiến bước tới, đến xem nơi hang Bê-lem ôi Chúa giáng sinh khó khăn thấp hèn.Nửa đêm mừng Chúa giáng sinh ra chốn gian trần. Người đem ơn phúc xuống cho muôn dân lầm than. Nơi hang Belem thiên thần xướng ca. Thiên Chúa vinh danh chúng nhân an hòa.”
Mùa Lễ
Có nghĩa là: Lăng xăng bận rộn tất bật có phải không ?
Mình nhất định không để nó phiền đến mình thế mà vẫn bị ảnh hưởng, nơi làm việc phải có quà để trao đổi , mình nhất định không mua hàng của China, không mua quà người ta dùng không được. Thờ ơ dễ nhất là mua kẹo chocolate, đàn ông không thích lắm đàn bạ sợ mập – mua mỹ phẩm cũng không xong vì đâu biết da của họ thuộc loại chi – mua quần áo biết người ta thích gì mà mua, vả lại dân sống ở Mỹ trung bình một năm thải ra khoảng 40 ký lô quần áo. Ngày xưa họ gom lại đem cho các nước nghèo được gọi là quốc gia thứ 3, bây giờ các anh Tàu quá giỏi vươn đến khắp nơi, “thế giới tứ 3” từ chối nhận quần áo cũ. Quần áo cũ! Viết đến đây tự mình muốn đánh cho mình một trận vì cái tội . . . gì cũng giữ, bộ quần áo ngày lên máy bay bỏ xứ ra đi vẫn còn trong tủ – 25 năm rồi nghen, áo dài một thùng to, mặc khoảng ba lần cho dù đi đâu mình cũng mặc áo dài là chính, áo đầm dạ hội ở đâu mà cũng dến chục cái – đám cưới em, cháu , con người dưng rồi đám cưới cháu con mình nữa giữ hết vì áo mặc đúng một lần sau đó đem đến tiệm giặt ủi , họ bọc vào bao cẩn thận, mình treo vào tủ cũng cẩn thận luôn. Đã vài lần mình đã cố gắng làm theo lời khuyên: có một áo mới phải vứt một áo cũ – gom vào cái bao ghi là “đồ cổ” đợi ngày đem quăng, thế mà có ngày rảnh rỗi dại dột mở nó ra mặc lại, sung sướng sao vẫn đẹp vẫn vừa vặn nhất là kiểu khác người ta, thế là nó lại chui vào tủ áo. Đếm áo đầm dài ngắn đếm quần jean, quần . . . đến quần áo tập thể dục chắc chắn các bà sẽ có hơn trăm, giày dép sẽ vài chục là ít, lý do tại sao đàn bà nặng nghiệp hơn đàn ông nói theo nguyên lý nhà Phật, nặng nợ khó siêu thoát. Quần áo cũ còn không chịu buông bỏ thì cái kiếp nhân gian này còn vướng víu biết bao? Đọc tiếp “Mùa Lễ”






