Bánh Da Lợn

Tại sao gọi là bánh da lợn?

Bánh “gia lợi” là một cách giải thích – vì mình càng đổ bánh càng thấy sao bột nhiều quá – bánh làm hoài còn bột hoài .
Ngừoi Huế gọi các quan là “Ông Lớn – Bà Lớn” nhưng âm thanh thì thành “Ông Lợn- Bà Lợn” thế là con lợn bị gọi thành con “heo” bánh có chữ da đằng trước nên không bị đổi .

không biết còn nguồn nào khác không chẳng hạn như khuấy bột không khéo dễ bị lợn cợn chẳng hạn!
Bánh này làm xong đem cho là chính ăn không sao nổi cất vào tủ đá khi nào thích lấy ra hấp lại cũng không thích nữa .

Bánh da lợn

Bột màu xanh:
– bột năng : 200g
– bột gạo:100g
Muốn hai màu mình trộn hai thứ bột xong rây cho kỹ chia làm hai.
– đường :200g
– nước: 600g
Mình làm hai màu: nên chia đường và nước làm hai phần:
màu tím: 300 gr nứoc lá cẩm nấu với 100gr đường
Màu xanh: 300 gr nước lá dứa nấu với 100 gr đường.
Trộn bột vào từng màu riêng để bột nở trước khi hấp.

Nhân đậu xanh:
– đậu xanh cà : 70g ngâm mềm nấu chín, xay nhuyễn. 300 gr
– nước cốt dừa : 600g
– bột năng : 200g
– đường : 230g
– một nhúm muối
– 1 tí vani

Nhân khoai môn – thay đậu bằng khoai môn đã luộc chín xay nhuyễn

Để bột nở ít nhất là 20 phút đến 1 tiếng.
Cho khuôn đã thoa dầu vô xửng nước sôi cho nóng khuôn, rồi đố xen kẽ từng lớp cho đến hết bột, xong để trong nồi đó khoảng 10 phút.  Nhớ chờ cho bánh thật nguội hãy lấy ra khỏi khuôn .

(Nếu thích bánh dai hơn thì bớt phần bột gạo lại) Đọc tiếp “Bánh Da Lợn”

Lại Một Giáng Sinh

P1050779

Năm nay không có mùi thông trong nhà tôi dùng nến, ngọn nến lung linh tỏa hương. Bầy hang đá Bê Lem, nghe nhạc thánh ca từ đài truyền hình PBS, dàn hợp xướng của trừong Belmont hay quá – học sinh trình diễn nên nét đẹp trẻ trung của họ làm không gian của tôi ấm cúng làm sao. Những dòng nhạc nhảy múa cùng hoa tuyết lấp lánh trên ngọn cây, tiếng chuông lục lạc vang vang theo chân ngựa, tôi không bị buồn thiu thỉu như khi nghe nhạc Giáng Sinh Việt Nam.
Thương mến chúc tất cả bạn bè thân sơ, một mùa Giáng Sinh bình an trong tâm hồn – không bị lôi cuốn theo những gói quà làm ngày lễ trở thành bận rộn mệt mỏi- nghĩ đến nhau trong lời nguyện cầu, nhớ đến nhau qua hình ảnh gia đình Thánh Gia trong căn chòi lá giá rét lạnh căm để đến gần nhau hơn theo lời Thiên Thần truyền tin:

Vinh danh Thiên Chúa trên trời – Bình an dưới thế cho người thiện tâm.

15_Noelcard

Tuổi

Thêm chút tuổi
Thêm chút tình
Chút chân chim khóe mắt
kiến ánh nhìn hồ như!
Hồ như đã thoắt xuân thì
Hồ như đã luống thu phân cuối mùa

Đọng trong khóe nụ an nhàn
Tụ trong tim nguồn hạnh phát
Ta và Người tuy hai mà một
Ta với Đời hòa nỗi buồn vui!

Chia nhau một thoáng ân cần
Nụ hoa vừa chớm, cỏ vờn nắng hanh
Chiếc lá còn vướng trên cành
Dù khô vẫn luyến nhánh mềm chưa buông!

Tạ ơn đời
Ta
Có nhau ngày tuổi mới

Pink – Nơ Hồng

null

Mỗi sáng thức dây, khi còn nằm trên giường êm – nệm ấm, tôi thì thầm tạ ơn tất cả các Đấng trên cao, trước khi nhắm mắt ngủ, tội thì thầm một kinh Lạy Cha ba kinh Kính Mừng một kinh Sáng Danh.
Tôi biết đời sống con người không đủ 100 năm, cho dù người ta thích phóng đại khi chúc tụng nhau, nhất là phần đông bạn bè và những người tôi quen biết cùng thời đã sống đã trải qua một quá khứ đầy dẫy tai ương bất trắc. Người cựu chiến binh đối diện với bom đạn tù đầy thiếu thốn chất dinh dưỡng, kẻ sống tại địa phương đối diện với nghèo đói cô lập ngày đói ngày no nên hiện tại bây giờ dù cơm áo dư thừa, thuốc men đầy đủ vẫn mang những chứng bệnh ẩn mình chờ kết thúc!

I nói: – Cô quen biết nhiều nên đi đám ma nhiều!

Có thể đúng, ngay trên con phố nhỏ này tôi đã tiễn Trần Viết Minh Thanh – Đồi Cù – THuynh, những người bạn ra đi khi còn quá trẻ để buông bỏ mọi sự.

Ngay bây giờ, tôi lo lắng mỗi ngày, tôi làm việc với tất cả nỗ lực tôi có, giúp cho người chủ – người bạn – người bác sĩ trong phòng mạch của tôi, thu xếp ổn thỏa bao nhiêu tiểu phẫu đại phẫu cần thiết cho bệnh nhân, trước khi ông nghỉ ở nhà, văn phòng sẽ đóng cửa tạm thời trong thời gian ông đưa vợ đi mổ ung thư não lần thứ ba.

Tôi đối diện tiếp xúc với những người có bệnh, tâm lý của mỗi người bệnh khác nhau, phần tôi học được một điều là trân trọng hơi thở trân trọng sự sống và làm tất cả mọi điều mang lại niềm vui – vẻ đẹp chung quanh không gian tôi có. Chia niềm vui tôi có đối diện với nỗi lo âu tôi có, tìm cách gìn giữ hơi thở sức khỏe riêng mình, có khỏe mạnh mới có thể giúp người bên cạnh – đôi khi tôi bắt gặp trong tôi nguồn sinh lực không tràn đầy như cũ – chỉ cảm cúm chút thôi đã lả rũ như cành hoa thiếu nước đôi ngày.

Tháng 10 tháng của chiếc nơ hồng – bao nhiêu bạn của tôi đang chiến đấu với cơn bệnh ung thư. Nguyện xin mọi nguồn Thánh Ân đổ tràn xuống các bạn tôi, đang chiến đấu mỗi giờ trong trận chiến mà đối thủ chỉ nhìn thấy trên màn điện quang MRI – XRay mờ mờ đốm trắng ngay trong thân thể của họ, chẳng biết rõ nguyên do từ đâu nó đến.

Chiều Thơ – Văn Trần Trung Đạo San Jose

AT_TTD2

AT_TTD

Bài viết trên báo V-Times đã 10 năm được cô em gởi cho đọc lại vui trong lòng, nhất là hình xưa, 10 không thể nói là ngắn – nhìn hình biết thời gian trôi trôi trôi.

Chiều qua, chủ nhật ngày 6 tháng 11 năm 2005, tôi đi dự buổi ra mắt sách của anh Trần Trung Đạo.
Buổi chiều rất bình dị mùa Thu, không nồng ấm nắng Xuân, không hực vàng nắng Hạ. Buổi chiều bình dị vì nắng rất mềm lá không ngồn ngộn sức sống, lá nhè nhẹ chuyển mình lặng lẽ rơi.

Đến nghe những vần thơ, nghe lời tự sự của một nhà thơ trong thính đuờng truờng trung học Yerba Buena tọa lạc tại 1855 Lucretia Ave Thành Phố San Jose, tiểu bang California nước Mỹ. Tôi nhận ra trong hội truờng, hơn hai phần tóc bạc, một phần ít thôi tóc vẫn còn đen. Bên lề buổi ra mắt sách là những hẹn hò cho một buổi văn nghệ, cho một ngày ra mắt thi phẩm mới, sáng tác mới.

Những bài thơ của anh Trần Trung Đạo là những bài thơ xoáy vào tim người đọc, những bài thơ như mũi dao đâm xộc vào luơng tri con người, những bài thơ có lửa để nhóm lên tình nhân đạo, nhắc đến mẹ đến em đến chị, đến anh đến cha đến ông , đến một thân phận Việt Nam, đến một thời đại Việt Nam máu và nước mắt đã hòa vào nước biển. Anh vẫn viết tiếp những bài văn có lửa cho từng biến cố xảy ra trên quê huơng Việt Nam . Lý do tại sao tôi biết anh, trân trọng những điều anh viết và tôi có mặt lần này . Lần trước tôi chỉ vừa đặt chân đến San Jose qua chuơng trình HO , nên không đuợc dự.
Đọc tiếp “Chiều Thơ – Văn Trần Trung Đạo San Jose”

Lại Táo

Hứa kể tiếp, giữ lời kể tiếp!
Ừ, cây táo trồng lúc cô lớn đã lấy chồng, đi học xa nhà, lúc ấy cây chưa cho trái to trái bé, trái nhỏ trái to, nên chưa đóng thùng gởi bưu điện cho con! Cô Út thì đựoc gởi mỗi năm, cũng phải ba lần là ít.
Tối qua gọi điện thoại cho Khiêm của bà ngoại, chúc sinh nhật cháu, mới đó đã lên năm,

DSC_4178_s

20151001_213832 (2) Đọc tiếp “Lại Táo”

Táo

Xứ gì mà đến cây cối cũng hạnh phúc sung sướng, vẻ hạnh phúc tóat lên từng chiếc lá, lá mướt mọng, trái lúc lỉu, chim ghé thăm líu lo mỗi sáng.

Cây lên mấy mà giỏi vậy nhỉ, cháu nó hơn mười tuổi rồi đó! Cho nó ăn uống gì mà phổng phao tươi tốt thế? Tuyền là đất thôi hà, à có một điều này, không biết có phải thế không nhưng phải kể ra kẻo mà thành “giấu nghề” gốc cây này là nơi mình ra ngồi làm cá, có cái ghế tự chế, cái thau, cái thớt con dao, y như ngày còn ở quê nhà ra sàn nước làm cơm, bên cạnh bụi tre tàu, dưới bóng râm của cau của bưởi, có mùi thơm của khóm dứa, khóm nguyệt quế. Bên này khí hậu không hợp để trồng nguyệt quế ngoài vừon, có trồng cây bưởi để lấy hương nhưng cây bưởi bị chết mất vì tội của Ngài, Ngài là ai ha? Ngài là Yêu Dấu là Mình ơi, khi không làm điều sai trái, còn có lỗi là được lên chức Ngài cao tít tắp cung mây, tỉ lệ thuận với cái giọng “chanh chua nhưng giả bộ ngoan hiền” của tác giả này này!

IMG_1690-s

Cây bưởi ra trái được bốn mùa, sau năm năm mình chăm mình bón, mình nâng mình niu, mỗi mùa Tết bạn ghé cắt đem về chưng bàn thờ cúng Giao Thừa, vậy đó mà Ngài bức tử nó đành đoạn, hai đứa nó Bưởi – Táo giao cành xoắn xúyt, mùa Đông Táo trụi lá, mùa Đông lá bưởi xanh mơn! Ừ cứ nói đến em Táo lại nhớ đến anh Bưởi tội hết sức mà, thân có thế mà Ngài cho những cả xô vôi bột, nghe đồn vôi là chất kềm hóa giải chất acid khiến trái chua thành ngọt! Trời Đất, làng xã quận huyện ơi, vôi nó nóng cho vào nước xủi bọt con bọt cái, thì lá nào còn hoa nào chịu nổi chứ! Thế là có người ngồi khóc một ngày Xuân, dĩ nhiên rồi, lúc ấy cây đang đơm hoa, chuẩn bị cho trái cuối Thu. Ôi nhắc đến mới nhớ từ lúc đơm hoa đến khi trái ngon ngọt lâu ghê là lâu, đến cả năm chứ đâu có ít. Nhớ thương bao nhiêu, cũng đành nghiến răng chịu đựng, vì đã ký giấy giao hết mảnh đất có bao nhiêu cỏ cây hoa lá cho Ngài cai quản, muốn làm gì thì làm, thân này đây còn ký giấy chung thân với Ngài thì mảnh vườn tí ti ấy có kể là chi chứ!
Từ cô Táo mình nhẩy sang chàng Bưởi, thôi nha vòng lại nàng Táo vào ngày mai, hết giờ nhiều chuyện rồi!

Cửa Cái Của Tâm Hồn

Hẹn chút về kể mà thành vài ngày .

Chuyện đơn giản lắm, dẫn chó đi chơi, cô nàng chó xinh xắn vui quá chạy lăng quăng làm dây đeo cổ xoắn chân cô chủ, thế là té nhào gẫy răng cửa. Ngoài đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, răng có nhiệm vụ là gì cho tâm hồn nhỉ, là cửa chính cửa cái của tâm hồn chăng? Người ta chẳng hay ví von: “Tình yêu khởi đầu từ bao tử!” đó ư? Muốn đến bao tử phải qua miệng, khi qua miệng phải cần răng, thế đó.
Từ đây, suy ra tôi là ngừoi chăm sóc cửa cái của tâm hồn. Đọc tiếp “Cửa Cái Của Tâm Hồn”

Hạc Giấy Lưu Tình

Đời người có những khoảnh khắc không sao quên đi được, có khi khoảnh khắc ấy do người khác tạo ra – và có lúc mình phải tự tạo nên nó.
Tôi đã tạo cho tôi một kỷ niệm thật đặc biệt tại Nhật, trong khuôn viên “Peace Memorial Park” tại thành phố Hiroshima nơi cả thế giới biết đến vì trái bom nguyên tử được xem là oan nghiệt ở một góc nhìn – và đứng ở góc độ khác, cũng nhờ hai trái bom nguyên tử ấy mà chế độ hung hãn quân phiệt Nhật bị tiêu diệt, lò lửa thế chiến thứ hai được dập tắt ngay sau đó vài tiếng.
Chẳng ai sống mà thèm chiến tranh – ghét hòa bình, đại họa Hiroshima khiến cả thế giới hốt hoảng, con số 40 triệu người chết, so với vài triệu trong đó có hai triệu người Việt Nam, có lẽ là cái giá con cái Thái Dương Thần Nữ đã phải trả quá đắt. Đến nay, tôi, một người Việt Nam, ghé thăm đất Nhật đã cúi đầu trân trọng khi ngắm cảnh hoang tàn của sườn nhà còn trơ khung, trên mảnh đất được gìn giữ như bảo vật, để con cháu nhìn thấy lịch sử của cha ông đã gây ra và hậu quả họ đã nhận lãnh. Đọc tiếp “Hạc Giấy Lưu Tình”