Before Sunrise…

1.
Soi gương, nhìn lại mình. Cái khuôn mặt đăm đắm đó khi mặt trời lên rồi sẽ vĩnh viễn biến mất, hỏi có tiếc không? Ừ thì cũng hơi tiêng tiếc. Rồi lũ phấn son/gương lược sẽ buồn biết mấy khi không còn tấm canvas-moi để điểm xuyết/tô vẽ/ngắm nghía và mỉm cười.
Đến với khuôn mặt trẻ thơ bầu bĩnh. Đi với khuôn mặt còn tràn nỗi khát khao vòi vĩnh những giấc mơ.
Khi những giấc mơ bắt buộc phải ngừng, thì thôi cũng đành gửi lại một nhếch môi cười từ giã trên mảnh trăng soi. Lần cuối. Đọc tiếp “Before Sunrise…”

Sài Gòn Ngày Cuối

http://www.pbs.org/wgbh/americanexperience/films/lastdays/player/

Xem để khóc – Khóc để quên – chấp nhận quê hương mới! Thời gian đã trôi lờ lững, người thiếu nữ đôi mươi ngày xưa nay đã thành thiếu phụ, viết đã nhiều về một chia ly – kể đã nhiều về bao nỗi nhọc nhằn, mòn mỏi chẳng biết trong tương lai con cháu sẽ biết gì về một ngày tan tác.
Sách sử – phim ảnh có diễn tả đủ, có cho thấy hết bao triệu trái tim vỡ nát – bao hố mắt khô cạn – ngần ngừ bao phút ngại ngùng bao giây trước khi lẩy cò súng, trước khi tháo chốt quả đạn tự kết liễu đời mình – trước khi bức tử cả gia đình vì không thể sống chung với cộng sản, vì chữ sĩ to lớn, và vì đói.

Biệt

– Hôm qua, lại đến Oak Hill tiễn thêm một người nũa – Hoa nến nhang thơm – người nằm thiêm thiếp không biết có còn nghe tiếng bạn bè lao xao chung quanh. “Nó không chết chẳng bao giờ thấy mặt của mày!”
Có nhừng người bạn bỗng dưng biến mất đi, chỉ khi nao có tiệc biệt ly mới xuất hiện.
Đường đời một đoạn có nhau, rồi chẳng thấy nhau, có lúc giận hờn có khi không còn thích thú – nhưng giờ cuối đến để “Nó biết” vẫn thương quý nhau. Ai mà không quý anh được chứ! Người cựu sinh viên sĩ quan khóa 21 trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt – Việt Nam.

– Hai lần đạn xuyên qua thân thể – một ngay ngực – một khắp tay chân! Không chết – Trong tù bệnh trầm kha! Không chết, nay ra đi ở lứa tuổi được xem là còn trẻ, mới có hơn 70 chút xíu! Già trẻ bây giờ không biết phải định bằng con số nào.

– Anh ra đi ai cũng tiếc, người hiền lành tử tế – dù là lính áo rằn dữ dội – “Càng biết võ càng hiền!” Người ta có câu như thế. Lính bốn chữ nghe tên “Rô-Be Lửa” Nguyễn Xuân Phúc là trầm trồ người chỉ huy tài ba, hết lòng yêu thương lính thuộc quyền, vậy đó mà anh lại được Rô – Be Lửa tôn trọng từng ý kiến từng đề nghị trong những cuộc hành quân. Đọc tiếp “Biệt”

Vọng Tháng Tư

I. Ngôn ngữ

Con chưa biết nói.
Cha không còn lời để nói.
Mẹ chìm trong cơn đau.
Mắt nhìn có nói được không?

– Bố đi nhé, con.
– Bố đi khi nào bố về?
– Mai mốt. Khi nào con biết nói.
– Con yêu bố.
– Bố cũng yêu con.
– Con nhớ bố.
– Bố nhớ con còn nhiều hơn thế.

Giọt lệ nóng cay đắng rơi xuống từ khoé mắt sâu thẳm của cha, lăn tròn trên gò má bầu bĩnh phơn phớt hồng của con. Một thoáng giật mình thơ ngây.
Mẹ giấu cơn hoảng loạn sau vai áo chồng. Đá vàng phu thê.
Mùi hương có lẽ rồi sẽ phai.
Người rồi sẽ xa.
Biền biệt.

Ngày cha về, con đã lớn theo cây mận đỏ cha trồng bên hiên nhà trước cuộc phân ly.
Khi cha đi vắng, con vào trường và đã được dạy dỗ nói bằng một loại ngôn ngữ khác.
Mẹ gọi là sinh tồn ngữ.
Cha gọi là tử ngữ.
Đôi mắt con mở lớn nhìn cha, lạ lẫm.
Không còn thơ ngây.
Lời của mắt đã tắt.
Đọc tiếp “Vọng Tháng Tư”

Lại khoe!

P1160695_1Hai năm nữa thôi sẽ thành 10 năm chẵn – đôi lúc nghĩ đến bạn hữu, những người bạn mình chẳng biết mặt nhất định in tâm tình kể lể của mình thành sách. Khi ấy mình chối đây đẩy – có đáng chi đâu mà in- anh của mình thì bảo “tốn bao nhiêu là cây”
Vậy đó mà Một Quãng Xuân Thì có mặt trong tủ sách – 500 quyển ấy thành món quà bé mọn dành cho quỹ gia đình TQLC – gia đình Võ Vị Đà Lạt – Sương Nguyệt Anh – Đặc Trưng.
Nếu in hết các lẩm cẩm – lang tang – linh tinh không biết thành bao nhiêu quyển.
Cuối tuần, trong buổi họp mặt thân tình của tạp chí Nguồn, anh Lê Minh Hải nói vài lời mà sao lòng mình chùng xuống buồn thiu, anh bảo: “không lâu nữa báo giấy sẽ biến mất – những buổi gặp nhau thế này sẽ chỉ còn trên youtube”
Nhớ anh Lâm Văn Sang viết một bài về mình – ừ Mình! Anh bây giờ cũng gác key-board không viết nữa. Viết là động từ dùng Để diễn tả hành động dùng tay cầm bút ghi xuống giấy, nay phải định nghĩa lại: là hành động dùng những ngón tay gõ rào rào trên phím máy
Nhớ cây bút – nhớ mảnh giấy – bất chợt thèm cầm cây bút biết bao.

Giới thiệu:
Một quãng xuân thì của Ấu Tím

Lâm Văn Sang Đọc tiếp “Lại khoe!”

Yêu! Phù Dung

(Bài viết của Phù Dung – bạn tôi – câu hỏi khó trả lời – không ai muốn trả lời – Ừ quả là thế, sự khác biệt giữa hai dấu lên xuống – âm dương – đàn ông đàn bà. Tôi có cô bạn người Ấn Độ, cũng nói cho tôi nghe đúng y như thế sau khi chồng cô mất đã vài năm. Không fair gì hết hà !)

Đàn ông càng yêu, càng nổi tiếng hào hoa phong nhã, lịch lãm trường đời.
Đàn bà càng yêu, càng vang danh cái tiếng Thị Mầu lẳng lơ, chỉ đáng thả bè trôi sông.
Physically, thượng đế cấu tạo đàn ông và đàn bà khác nhau – yes – về hình thái / về thể trạng.
Thế ở phía bên trong những lồng ngực phập phồng hơi thở kia, những trái tim có đập khác nhau – màu sắc có lấp lóa khác nhau?
Ông ly dị dăm ba lần – ông đột nhiên nổi tiếng Mr. Playboy – nhân tình cứ gọi là gạt đi không hết.
Bà chỉ cần ly dị một lần thôi – bà lập tức bị ông giời đóng ngay cái dấu ấn “used” vào giữa trán – ruồi muỗi cũng chả dám vo ve.
Đàn ông góa vợ ngày hôm trước – ngày hôm sau họ hàng, bạn bè đã vội vã mối mai, sụt sùi thương cảm cho thân phận cô đơn hiu quạnh.
Đàn bà chồng chết đã mãn tang – vừa mới thập thò tí áo xanh áo đỏ là úi giời – tha hồ ngoáy lỗ tai ra mà nghe nhá…
Tại sao thế nhỉ?

Ông ngoại tôi mất lúc bà ngoại tôi mới có ba mươi. Cụ – có lẽ – bắt buộc phải ở vậy để chăm sóc đám con chồng/con mình cho tới ngày ra đi “đoàn tụ” cùng phu quân – where – tôi không được rõ.
Trong những tháng ngày cuối cùng của một đời người, cụ thẫn thờ bâng khuâng như cô thiếu nữ mười bảy tuổi – sáng tối loay hoay ngồi bên cửa sổ như đang trông ngóng một bóng hình nào. Em gái cụ (mà tôi gọi là bà trẻ) mỗi khi đến chơi đều bị cụ túm lấy áo hỏi thăm liên tục về một cái tên (dĩ nhiên không phải là tên của ông ngoại tôi). Mẹ tôi cứ căn vặn bà trẻ tôi mãi về cái tên rất đàn ông này, nhưng không bao giờ thành công. Bà trẻ tôi luôn lắc đầu quầy quậy, bảo chả biết cái tên ấy là tên của ai . “Có lẽ mẹ mày đã lẫn!” – bà trẻ tôi gắt mẹ tôi thế. Tôi, có vài lần bắt gặp đôi mắt ngân ngấn lệ của cô em gái út ngó người chị cả và hiểu ngay là bà trẻ tôi đã nói dối. Nhất định đằng sau cái tên đàn ông bí ẩn kia phải có một “love story” – đẹp & dang dở. Tôi nghĩ thế. Tôi cầu mong thế. Lạy giời cho họ được gặp lại nhau – ở trần gian phía bên kia. Và xin ông ngoại mở lòng khoan dung, tha thứ cho đứa-cháu-tôi bất hiếu. Ôi, biết làm sao…Vạn tuế TY!

Qua đến đời mẹ tôi thì thời thế và con người đã đổi khác – không nhiều – nhưng cũng đã là thay đổi. Mẹ tôi là một người phụ nữ rất sòng phẳng và tính nết hoàn toàn trái ngược với bà ngoại tôi. Khi yêu, mẹ tôi nói yêu. Khi ghét, mẹ tôi nói ghét. Yêu – ở. Ghét – đi. Trung thực và sòng phẳng trong lãnh vực tình cảm kể ra cũng là những cá tính hiếm hoi – nhưng lại không được hoan nghênh cho lắm trong một xã hội vẫn còn đặc sệt thói lề, thành kiến. Bà ngoại tôi và mẹ tôi đã từng trải qua một khoảng thời gian mặt không giáp mặt / lời không đối lời – chỉ vì họ hàng gia tộc đã khăng khăng tuyên án mẹ tôi là một “linh hồn bất trị” – kẻ nổi loạn thoát thân từ huyền thoại Eva và con rắn đỏ quấn quanh vòng cổ thon ba ngấn – hoang dã và đam mê. Một đời mẹ tôi là cuộc chiến tranh tan nát. Những bàn tròn/bàn vuông của sự hòa đàm/hòa giải & thỏa hiệp đều vô dụng. Peace, at last though. When…

Người ta bảo:”Like mother, like daughter”.
Tôi, bản thân chứng nghiệm cùng với dòng “lịch sử ngược” của gia đình – chuyện đời xảy ra đã không hẳn thế. Đương nhiên tôi cũng không thoát khỏi vũng xoáy thường tình – tiếp tục carry on cái gene “Y” đa đoan/ đa diện của những người phụ nữ liên quan đi trước (uhm, ai lại chẳng?) – nhưng nhiều phần, tôi vẫn cảm thấy tôi là một “complex-combination” riêng biệt nào đó ở giữa bà & mẹ – hai người đàn bà của hoàn toàn hai thái cực đã từng có những ảnh hưởng rất lớn trên cuộc đời tôi.
Quá độ & lãnh đạm. Tôi. Kẻ thừa kế một gia tài không đơn giản từ những trận chiến vô vọng, gọi “TY”.

Thật ra, “Yêu” là gì?
…mà sao đôi lúc – trái tim vụt xôn xao huyên náo như những bước chân son ngày hội mở…
…mà sao đôi lúc – địa đàng xa bỗng chợt hoang vu mờ mịt như chưa từng khôi nguyên một thuở người đã tìm đến bên người…

Kệ, whatever it is…
Em cứ iêu anh!

a?P

Từ Độ Trăng Tan

TuDoTrangTan_F_smallMột khoảnh khắc của hoa của trăng đã làm tim tôi nhớ một người bạn trẻ, người bạn trẻ của tôi đã ra đi xa lắm anh đang lắc lỉu ngồi trên vầng trăng khuyết, anh đang lúng liếng nhìn xuống cuộc đời, nơi anh để lại cho tôi, cho cuộc đời này những cung bực trầm bổng, cung bực anh viết xuống giấy trên năm dòng kẻ song song nhau, được khóa lại quá sớm. Ngay khi đọc bài nhạc, tôi đã hát say sưa vì nỗi buồn đẹp quá, đẹp đến thẫn thờ.
Giống như sáng hôm nay , bên cốc cà phê nóng, nhìn góc cạnh của tấm hình Dũng bấm máy tôi cũng thẫn thờ vì nét đẹp được người nghệ sĩ giữ lại. Tôi tham lam ôm lấy vào lòng.
Thanh Vũ ơi cám ơn em, ở nơi nào đó em biết chị giữ trong lòng niềm cảm tạ, những nốt nhạc tuyệt đẹp em gieo vào lòng của chị.
Cám ơn Dũng đã làm tim chị lúng liếng cùng trăng cùng hoa nở sớm, trong tháng giá đông tàn. (các bạn bấm vào hình sẽ ngắm được nét đẹp tuyệt vời trong veo của thiên nhiên – thưởng thức tấm lòng người đã chụp được phút giây ấy)

Từ Nỗi Nhớ

Không ngờ năm năm thôi, mà lòng mình thay đổi nhiều đến thế – 2010, đọc thơ của bạn hát thành nhạc – bây giờ muốn hát ngại ôm đàn – đã so phím lại thôi, sợ thơ buồn: “bà làm xấu vần tôi!”

Không Phai

Tôi yêu thơ của bạn tôi quá – Phù Dung ơi .
Muse

Em cài hoa lên tóc
Em ướp mật trên môi
Em ươm sao trong mắt
Em thả đời em trôi

Lang thang chân theo mây
Bâng quơ tay ôm nắng
Hồn nhiên cười với trăng
Vô tư ăn trái đắng

Ngang qua hồn thơ vỡ
Em nhóm chút lửa hồng
Ngang qua đời chao đổ
Em nghiêng lòng viển vông

Như tơ mong manh rối
Như mơ long lanh trôi
Sao bước người vẫn vội
Sao tình vẫn rong chơi

pdz