Giáng Sinh

img_0981“Đêm đông lạnh lẽo Chúa Sinh ra đời, Chúa Sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa – Trong hang Bê-lem ánh sáng tỏa lan tưng bừng – Nghe trên không trung tiếng hát Thiên Thần vang lừng.
Đàn hát réo rắt tiếng hát, xướng ca dư âm vang xa, đây Chúa thiên toà giáng sinh vì ta. Người hỡi hãy tiến bước tới, đến xem nơi hang Bê-lem ôi Chúa giáng sinh khó khăn thấp hèn.Nửa đêm mừng Chúa giáng sinh ra chốn gian trần. Người đem ơn phúc xuống cho muôn dân lầm than. Nơi hang Belem thiên thần xướng ca. Thiên Chúa vinh danh chúng nhân an hòa.”

Đọc tiếp “Giáng Sinh”

Áo Dài

Áo dài là niềm tự hào của người phụ nữ – bao thăng trầm tà áo vẫn tung bay

Thu

“Mấy người sinh vào mùa Thu ưa mơ màng ưa sống trên mây!” điều này người ta nói không phải mình nói à nha, hôm trước anh thơ Quan Duong làm bài thơ chúc sinh nhật anh ấy hay ơi là hay, ý là càng nhiều sinh nhật càng không sợ tuổi nữa, cũng có lý lắm lắm nhưng chắc chỉ với các anh thôi, còn với các bà Thu – Đông thì bị cái bệnh càng muốn quên lại càng nhớ thêm, nhớ con số tăng nhanh đến tá hỏa quay mòng mòng chóng mặt.

SINH NHẬT NĂM GIÀ NGẮT
Hồi giờ chưa biết sợ ai
Nhưng giờ biết sợ bước thời gian đi
Êm ru như chẳng thấy gì
Bỗng nhiên trở mặt tức thì quay lưng
Sáng nay mình mẫy lừng khừng
Mới hay sinh nhật đang trườn bá vai
Thò tay đếm tuổi thở dài
Đếm không xuễ hết mấy mươi thu tàn
Thời gian . Thời gian . Thời gian
Chạy không thoát khỏi đầu hàng xuôi tay
Happy birthday today
Rờ lên đụng sợi chân mày trắng phau
Quan Dương
10/2016

Nhiều khi tự ngẫm rồi nghĩ ai cũng giống mình chăng? Hôm nay trời thật vào Thu cái mùa chi mà kỳ lạ, nó mang mang máng máng cái chuyện lá bay, bay từ bên này sang bên kia từ Bắc sang Đông, cụ Tản Đà cho lá có màu từ vàng sang hồng
Trận gió thu phong rụng lá vàng,
Lá rơi hàng xóm lá bay sang.
Vàng bay mấy lá năm già nửa,
Hờ hững ai xui thiếp phụ chàng.
Trận gió thu phong rụng lá hồng,
Lá bay tường Bắc lá sang Đông.
Hồng bay mấy lá năm hồ hết
Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không.

Chắc cụ muốn lá vàng vần với phụ chàng, lá hồng vần với đứng không, chứ mình nhìn bao Thu đến Thu đi chỉ thấy lá vàng lá tím. Năm trước khoảng này mình đã sang Đông tìm Thu. Tìm được đám lá này bèn thỏ thẻ: “Anh ơi ngồi xuống đây, cùng em ngắm cuộc đời này!”

p1050211 Đọc tiếp “Thu”

Chấp Nhận

Chiều nay sẽ ghé thăm anh T, dùng chữ ghé thăm có nghĩa là mình sẽ gặp người muốn gặp rồi thì về nhà, lần sau lại gặp nữa có phải!
Nơi mình sẽ ghé là nhà quàn, người mình ghé thăm “nằm trong ván trông ra” có thể thấy mình có thể không? Đâu có ai đã sang được bên kia thế giới rồi trở ngược về bên này báo cho mình biết có thấy mình khóc – có thấy mình buồn – có thấy mình dịu dàng chào tiễn họ đi đâu chứ!

Chiều nay nhạc đoàn sẽ chơi nhạc tiễn anh, đây là điều anh muốn được có trong ngày ma chay của anh, người nhà báo cho nhạc đoàn biết! Có tiếng kèn đồng trong ngày mình bỏ thế gian ra đi cũng vui vui chứ nhỉ, rộn rã tưng bừng.

(Cám ơn Hải đã thu thanh buổi tập hôm Chủ Nhật vừa rồi)
Không phải anh thích kiểu nhạc ò e, không phải anh thích cả một góc phố phải khổ sở vì một người trong xóm chết như ngày xưa ở Việt Nam, hay bây giờ họ có cả một giàn kèn đồng thổi đủ mọi loại nhạc, có cả người nhạc trưởng đánh nhịp và tung gậy lên trời như đi diễu hành trong các buổi lễ quan trọng. Mà vì anh yêu nhạc thích thổi kèn, anh là người thành lập nhạc đoàn Hùng Tâm cho giáo xứ San Jose, quy tụ các cháu đang học trung học đại học, các anh chị thích nhạc, người lớn tuổi nhất 60 trẻ tuổi nhất 12 – có cả một gia đình bố và các con tổng cộng 5 người – trống saxophone – trumpet – clarinet, nhà mình chỉ hai mẹ con, không phải tính là ba mới đúng, vì người yêu của mình luôn đi theo xách kèn cho vợ con. Hơn vài chục lần anh phải trả lời: “Bả thổi không phải tôi!”

Dùng chữ ghé thăm này có nghĩa là mình không ngồi cùng nhạc đoàn và thổi kèn cho anh nghe như điều anh muốn, mà chỉ ghé thăm từ biệt thế thôi. Ừ mình thổi kèn đồng, cây kèn to bằng nửa chiều cao của mình, đàn bà con gái thế đấy người ta rải nhạc trên dây guitar, xõa tóc trên những nốt dương cầm, mình thì phùng mang lấy hơi thổi cho ra từng nốt luyến láy cùng lúc ngón tay bấm loạn cả lên trên chiếc kèn saxophone vàng óng ánh, cái bè alto mình thổi chỉ có nhiệm vu làm tôn âm thanh lanh lảnh trumpet, réo rắt sáo, dịu dàng tenor trầm buồn bass, có những đoạn được khoe tiếng một mình trong lúc họ đệm cho mình cũng hay không kể siết.

sax

Duyên gì mà mình ôm nó trong tay, duyên gì mà mình biết niềm sung sướng thở ra nhạc thế nhỉ? Áo đỏ cũ rồi 2003

cimg0499

Áo xanh này 2010, nhìn lại hình cũ mà ngơ ngác hỏi không biết đúng là mình không?

Dài dòng thì nhớ ngày còn con gái biết thổi kèn lá chuối, loại kèn tự vấn tự thổi, trình diễn với một đám lâu la đi theo hầu hạ phá phách cùng mình, đám lâu la mình kể trong “Nhớ Ngày Xưa” này thích nghe mình thổi kèn lá lắm nhất là mấy bài hát hay phát trên radio ngày xa lắc xa lưa ấy. Lớn lên chút mùa Tết có tiền mình mua kèn cũng kết bằng lá, nhưng lá dừa cứng màu vàng có sọc xanh đẹp lắm giữ được vài ngày cho đến khi lá héo không còn thổi được mới vứt đi. Thiếu nữ người ta lo học, mình vừa học vừa tìm thầy học đàn, người ta bảo bị cấm bao nhiêu sẽ tò mò bấy nhiêu, quả không sai, ông cụ cấm không cho chơi đàn mình đến nhà bạn học đàn, cô bạn có hai ông anh giỏi guitar giỏi organ, nó học một mình học một nó học hai mình học hai, cho đến một buổi chiều mây tím nhạt, chẳng đặng đừng mình lôi đàn của ông cụ ra ban công nhà gảy khúc tình tang và hát ngon lành: “Chiều tím chiều nhớ thương ai . . .!” Ông cụ đi làm về nghe văng vẳng thế là ông biết sự cấm cản chính là nguồn động lực cho người ta tìm lấy cho bằng được, nhất là “người ta” ấy là con gái bướng bỉnh của ông, chỉ cần hứa một điều, thích nhạc nhưng phải học cho giỏi không được vì nhạc mà xao lãng tang sin cos. Biết đọc nhạc thì nghịch gì không được, lân la sang sáo ui cha, tiếng sáo Trương Chi có sức mạnh chi mà làm tim nàng Mị Nương lúng liếng, để thành câu chuyện tình thương tâm kết thúc bằng trái tim kết thành chén ngọc, chờ nước mắt nàng nhỏ xuống mới chịu tan khối tình “ôm xuống tuyền đài chửa tan!” Học thổi sáo dĩ nhiên, bài Lòng Mẹ của Y Vân gần suông sẻ, đi học về buông cặp là é é réc réc phì phì âm thanh “như biển Thái Bình dạt dào!” Tiếng của bà nội từ ngoài cửa vang lên: “Đứa nào thổi sáo trong nhà thế?” Bà ghé thăm, ngày xưa ghé là ghé không bao giờ báo trước, cửa cái mở toang cổng không cần khóa, thế nên bị bắt tại trận và tiếng “bốp” vang lên, chiếc sáo bị đập dập không hề thương tiếc kèm theo là bài giảng dài hơn sách giáo khoa thư toàn tập, ý chính chỉ là con gái thổi sáo tiêu tan trinh tiết, tiêu tài tán sản, rù quến quỷ ma gia đạo sẽ “hầm bà lằng” vân vân và vân vân . . . Ôi nỗi lòng lúc ấy hẳn là vô cùng đau đớn, khóc ấm ức cũng đành chứ biết phải làm sao, bà Nội hét ra lửa nói một phải là một, chỉ con gà nói con vịt cháu cũng phải dạ vâng, một lời bà nói ra bốn ngựa cũng khó chạy theo chứ nói gì đến cô cháu gái chỉ có nước mắt làm vũ khí năn nỉ ỉ ôi xin xỏ! Thôi thì bỏ không thổi sáo nữa, gì chứ cái vụ rù quến ma quỷ cũng sợ thật, nó vào được nhà tối làm sao ngủ yên với nó, lì cách mấy thì lì là con gái phải sợ ma,cho dù chẳng biết ma là gì!

Quá khứ như thế, nên khi có con rồi con thích gì mình cũng “dạ” theo con! Sang Mỹ cô Út được học âm nhạc trong trường, hỏi con thích gì cô nàng chọn clarinet, mình cẩn thận hỏi cho chắc trước khi đi mua kèn, tại sao là clarinet mà không là piano? Không phải vì sợ tốn nhiều tiền chứ, piano vài ngàn clarinet chỉ một? Cô Út trả lời thật sự thích thổi hơn là làm điệu! Nghe con nói sao mà giống mình ngày xưa, nghêng ngang nói mấy con nhỏ học piano là thích điệu hơn là thích nhạc! Khổ nỗi hồi xưa cô nào có đàn dương cầm thường là con nhà giàu nhà to cửa rộng có xe hơi đưa đón, còn bên Mỹ này nhà nào cũng tương đối giống nhau, mua cái đàn là chuyện không có gì là không thể, sao nó giống mình thế nhỉ! Đi mua kèn clarinet cho con học mà vui ơi là vui cái kèn nằm vừa vặn trong cái hộp bằng cái ví của mình thế là thoải mái sau bữa tối nghe ré rẹt rẹt ré é é.

dscn2197

sax1

Thế là mình quyết định, nó ré ré mình rè rè để âm thanh thêm đều đặn khắp nhà, clarinet saxophone cùng bộ kèn gỗ, người ta chia ra vậy đó, kèn đồng cần có miếng gỗ mỏng gắn vào để bật thành âm thanh. Có quyền đổ tội vì con mà mẹ hư vì con mà mẹ đi thổi kèn đồng. Đổ tội cho con làm mình hư nhưng khi con không còn trong nhạc đoàn vì đi học xa mẹ vẫn trong đoàn không bỏ niềm vui thở ra nhạc, chỉ chấp nhận thôi “tò tí te” ngày lên chức bà ngoại, không còn cuối tuần rảnh rỗi để đi tập, chồng không theo xách kèn giúp nữa, cái kèn saxophone đựng trong hộp to gần bằng cái rương chứ đâu có gọn gàng và nhất là mê cháu hơn mê kèn.

Tuần trước, nghe tin anh T ra đi và ý anh mong muốn, sau sáu năm không đụng đến kèn, kèn giận kèn nấc kèn nghẹn kèn lặng câm, lưỡi không nảy được âm vực mong muốn, ngón không nhanh để lướt nốt ba tư, thôi thì ý anh mong nhưng duyên kèn đã cạn, sẽ ghé thăm anh và nghe tiếng kèn mới cất tiếng Lâm Khốc – Ngày Về! Vả lại sợ nhất là các bà thấy có người đàn bà trong đoàn lại ghé đến gần nghe xem thổi thật hay giả.

Chẳng còn bà nội cấm cản thổi phù phù mình lại chấp nhận thôi không thổi nữa, chẳng còn bạn bè khen chê tiếng đàn hay, tóc xõa điệu đà trên phím dương cầm thì mình lại mày mò tập cho ngón tay không bị đau vì khớp già lão, thêm việc ép não cùng lúc đọc hai ba nốt rồi khiến nó tỏa ra âm thanh khác nhau trên hai bàn tay trái phải phòng ngừa bệnh lãng trí lăm le ghé đến.

Quái lạ thật, thời gian trôi chi mà nhanh ghê gớm vầy nè, xem hình xưa mới đó thôi đã hơn mười mấy năm. Đang tạ ơn đời cho mình nhiều niềm vui quá đỗi, bên cạnh những thường nhật đa đoan, trò chơi gì mình cũng được đụng đến một chút.

(Chị Tám đọc đi để biết có người cám ơn lời chị gọi: Gõ nữa đi kẻo tay rỉ sét, ý cùn chữ cạn! Phím giận không ghi xuống nỗi niềm yêu. Sâu thẩm đâu đó niềm yêu chữ nghĩa vẫn còn chưa phai nhạt.)

Dứt Tình

checongloc1Hôm qua B đến gặp tôi, mái tóc dài màu nắng được cột bằng năm sợi thun nằm thẳng thớm sau lưng, khác với mọi hôm chỉ được buộc sơ xịa bồng bềnh, đến cả chiếc áo thun màu đen cũng điệu đàng, không như mọi hôm là chiếc áo nhăn nhúm vừa lấy từ máy xấy ra. Anh chàng đẹp trai, có khuôn mặt tôi đã khen giống hình ảnh của Jesus lần đầu gặp mặt.
Tôi nói: – Nếu đau chút xíu đừng giận nha B, hôm nay không có thuốc tê đâu!
B trả lời: – Còn gì có thể đau hơn khi tôi vừa ký giấy li hôn trước khi đến đây!
Không biết phải trả lời thế nào khi nghe thế tôi ngập ngừng: – Chao ơi! tôi nên chia vui hay chia buồn đây B?
Đôi mắt B buồn rười rượi: – Tạ ơn Thương Đế tôi đến đây mà không bị còng vào tù vì tội giết người! Đọc tiếp “Dứt Tình”

Ơi!

valent3
Trả lời hay gọi ƠI đây nhỉ!
Tiếng Việt yêu dấu của tôi đó, ngày xưa khi nghe gọi Ấy ơi! Hai chân muốn sụm, nhưng tự ái “ta là con gái” không sợ, chanh chua trả lời: “Muốn gì hả hả?” một tay xách cặp một tay khuỳnh ra sau như chống nạnh, hai tà áo lúc ấy không biết nó có bay bay như cánh bướm hay không nữa! Không ít lần nghe gọi léo nhéo: “Ới ơi!” Ngúng nguẩy buông câu: “Cái gì!” Rồi đến khi nghe gọi: “Tên ơi!” tim lúc lắc!
Chỉ chữ Ơi thế thôi đó, mà thơ mà nhạc tràng giang đại hải, sóng trong tách trà khói trên điếu thuốc, nhân loại xôn xao lẩm cà lẩm cẩm viết chuyện tình mình. Có những chuyện tình làm con người ta lớn khôn thêm, yêu thêm! Có những chuyện tình khiến thiên hạ đau lòng thay cho hai nhân vật chính! Cũng có những chuyện tình tồn tại thiên thu nếu như sách vở không theo thời gian bị mục ruỗng bụi trần!
Đọc tiếp “Ơi!”

Tháng 6 Trời Không Mưa

Sáng nay thức dậy sương mù phủ thung lũng, tí nữa thôi ánh nắng sẽ đến xua đám sương này đi, cây cỏ sẽ vui lúng liếng.

Giật mình đã đến giữa tháng 6, năm nay đi suốt thôi, đôi chân chưa mỏi chưa tìm chỗ nghỉ ngơi, bay như chim trời, ngồi trên xe “hạnh phúc tù chung thân” dù tình yêu cũ rích rì ri.
Lạ là không hề cãi cọ, chỉ cười vui cho dù có hôm nhiệt độ lên đến 100 độ F hơn, dừng chân mua đá nhận uống chơi, lưỡi xanh lè, lưỡi đỏ lè cười vang nhìn nhau.

“Ông woại, V like this one”
“Không được, màu đó vàng khè!”
“What does it mean wàng hè?

Leo lên, tuột xuống!
Đọc tiếp “Tháng 6 Trời Không Mưa”

Tháng 5 Nỗi Nhớ Tràn Về

Đã qua Tết, ngày rằm rồi còn gì! Ông trăng đến sáng bạch vẫn còn treo trước khung cửa sổ.
Đi làm ở Mỹ sau Giáng Sinh – Tết Tây, chẳng còn ngày nghỉ nào nữa – Sinh nhật Tổng Thống chỉ các cơ quan công quyền nhà trường là được nghỉ, các văn phòng hãng xưởng của  tư nhân phải đợi đến tháng 5 ngày lễ Chiến Sĩ Trận Vong.  Trước tháng 5 là tháng 4, ngày cuối tháng 4 cộng đồng Việt Nam luôn có những chương trình tưởng niệm nỗi đau lưu vong xa xứ, các bài hát các chuyện kể lại được nhắc đến, còn những bao nhiêu là ngày nữa mới đến ngày 30 tháng 4 mà đêm qua tôi lại nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ.

Trong giấc mơ, tôi thấy hình ảnh  quá khứ trộn với hiện tại, California và Sài Gòn của tôi dập dìu trên những con đường tôi đã đi qua: Tú Xương, Yên Đổ,  Hùng Vương, Phan Đình Phùng, Trần Quốc Toản, những góc cạnh lạ lùng xưa cũ ấy có vướng vất những hình ảnh của Calaveras BLVD – South Park Victoria – Free way 680 – 101 và cả con đường số 5 tôi hay đi xuống Orange County nơi được gọi là Thủ Đô Tị Nạn.

Đã bao nhiêu năm tôi tị nạn tại Mỹ? 1990 – 2016 tôi vẫn tưởng như chưa từng có ngày tôi xa quê cha đất tổ, chưa từng bao giờ tôi lìa chiếc nôi đã mang tôi vào đời với tiếng khóc oa oa. Trong giấc mơ kỳ lạ ấy tôi thấy cô giám thị hiền lành nhất trong các cô giám thị trường nữ tổng hợp Sương Nguyệt Anh, nơi tôi học cho đến ngày cuối tháng 4 năm 1975. Tôi đã hát và các bạn tôi đã khóc trong một góc phòng học sau ngày 30 tháng 4, khi chúng tôi cùng trở lại trường xem người nào còn, kẻ nào đã mất, mất vì lên tàu bay lên tàu thủy không đau lòng bằng mất vì cô bạn xưa mặc bộ đồ bà ba đen quấn khăn rằn đội nón tai bèo vào trường kêu gọi các bạn “tự giác” gia nhập đoàn này đảng nọ.  Cũng nụ cười đó, cũng khuôn mặt đó mà sao cảm giác lạnh sống lưng vẫn còn y như ngày cũ lúc này khi tôi đang ngồi gõ lại.

Bài tôi hát chỉ vài câu thôi: Đọc tiếp “Tháng 5 Nỗi Nhớ Tràn Về”