Lại Táo

Hứa kể tiếp, giữ lời kể tiếp!
Ừ, cây táo trồng lúc cô lớn đã lấy chồng, đi học xa nhà, lúc ấy cây chưa cho trái to trái bé, trái nhỏ trái to, nên chưa đóng thùng gởi bưu điện cho con! Cô Út thì đựoc gởi mỗi năm, cũng phải ba lần là ít.
Tối qua gọi điện thoại cho Khiêm của bà ngoại, chúc sinh nhật cháu, mới đó đã lên năm,

DSC_4178_s

20151001_213832 (2) Đọc tiếp “Lại Táo”

Táo

Xứ gì mà đến cây cối cũng hạnh phúc sung sướng, vẻ hạnh phúc tóat lên từng chiếc lá, lá mướt mọng, trái lúc lỉu, chim ghé thăm líu lo mỗi sáng.

Cây lên mấy mà giỏi vậy nhỉ, cháu nó hơn mười tuổi rồi đó! Cho nó ăn uống gì mà phổng phao tươi tốt thế? Tuyền là đất thôi hà, à có một điều này, không biết có phải thế không nhưng phải kể ra kẻo mà thành “giấu nghề” gốc cây này là nơi mình ra ngồi làm cá, có cái ghế tự chế, cái thau, cái thớt con dao, y như ngày còn ở quê nhà ra sàn nước làm cơm, bên cạnh bụi tre tàu, dưới bóng râm của cau của bưởi, có mùi thơm của khóm dứa, khóm nguyệt quế. Bên này khí hậu không hợp để trồng nguyệt quế ngoài vừon, có trồng cây bưởi để lấy hương nhưng cây bưởi bị chết mất vì tội của Ngài, Ngài là ai ha? Ngài là Yêu Dấu là Mình ơi, khi không làm điều sai trái, còn có lỗi là được lên chức Ngài cao tít tắp cung mây, tỉ lệ thuận với cái giọng “chanh chua nhưng giả bộ ngoan hiền” của tác giả này này!

IMG_1690-s

Cây bưởi ra trái được bốn mùa, sau năm năm mình chăm mình bón, mình nâng mình niu, mỗi mùa Tết bạn ghé cắt đem về chưng bàn thờ cúng Giao Thừa, vậy đó mà Ngài bức tử nó đành đoạn, hai đứa nó Bưởi – Táo giao cành xoắn xúyt, mùa Đông Táo trụi lá, mùa Đông lá bưởi xanh mơn! Ừ cứ nói đến em Táo lại nhớ đến anh Bưởi tội hết sức mà, thân có thế mà Ngài cho những cả xô vôi bột, nghe đồn vôi là chất kềm hóa giải chất acid khiến trái chua thành ngọt! Trời Đất, làng xã quận huyện ơi, vôi nó nóng cho vào nước xủi bọt con bọt cái, thì lá nào còn hoa nào chịu nổi chứ! Thế là có người ngồi khóc một ngày Xuân, dĩ nhiên rồi, lúc ấy cây đang đơm hoa, chuẩn bị cho trái cuối Thu. Ôi nhắc đến mới nhớ từ lúc đơm hoa đến khi trái ngon ngọt lâu ghê là lâu, đến cả năm chứ đâu có ít. Nhớ thương bao nhiêu, cũng đành nghiến răng chịu đựng, vì đã ký giấy giao hết mảnh đất có bao nhiêu cỏ cây hoa lá cho Ngài cai quản, muốn làm gì thì làm, thân này đây còn ký giấy chung thân với Ngài thì mảnh vườn tí ti ấy có kể là chi chứ!
Từ cô Táo mình nhẩy sang chàng Bưởi, thôi nha vòng lại nàng Táo vào ngày mai, hết giờ nhiều chuyện rồi!

Cửa Cái Của Tâm Hồn

Hẹn chút về kể mà thành vài ngày .

Chuyện đơn giản lắm, dẫn chó đi chơi, cô nàng chó xinh xắn vui quá chạy lăng quăng làm dây đeo cổ xoắn chân cô chủ, thế là té nhào gẫy răng cửa. Ngoài đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn, răng có nhiệm vụ là gì cho tâm hồn nhỉ, là cửa chính cửa cái của tâm hồn chăng? Người ta chẳng hay ví von: “Tình yêu khởi đầu từ bao tử!” đó ư? Muốn đến bao tử phải qua miệng, khi qua miệng phải cần răng, thế đó.
Từ đây, suy ra tôi là ngừoi chăm sóc cửa cái của tâm hồn. Đọc tiếp “Cửa Cái Của Tâm Hồn”

Chữ

Bớt đau, nhóc nhách với nắng – dọn dẹp đám lá khô – đêm qua sấm chớp đùng đùng San Jose có sấm chớp – thật không? Thật mà.

Nhìn gốc cây mận mình trồng tưởng nhớ người bạn thân thiết, nay đang được “hóa kiếp” – nếu cách đây chục năm, tôi sẽ “gân cổ lên cãi lấy được” để chàng không xuống dao trảm nó! Bây giờ tôi hiểu “có đến ắt có đi” lý do già quá rồi cành khô gẫy, hết hoa chẳng trái “nàng sống mà tim như đã chết” là một, rễ của nàng ngày càng quá quắt len lỏi vào cả những nơi không nên len vào – nàng âm thầm kiểu “già lên lão làng” mỗi ngày lấn một chút vào gần nền nhà: “Cái nhà là nhà của chúng ta! em mà không cho anh trảm nó, ân hận không kịp đó cưng!” Có lẽ tại lời ngọt rót vào tai mà mình ừ cái rụp Đọc tiếp “Chữ”

Đau

Ừ thì đau
Đau đầu đau cổ đau lung tung
Thế mới hay, tưởng mình đồng da sắt
Ai ngờ, cũng chỉ như hoa
Hoa phù dung chứ hoa chi (Hibiscus mutabilis)
Cái loài hoa thay đổi màu theo nắng
từ trắng đến hồng rồi cụp xuống chết queo.
Còn biết đau nên mình không chết.
Ha, tạ ơn trời ta còn biết đau – đau – đau .

Hình từ wikimedia – Đau đâu có chụp hình được chứ!

Theo Nhau

Tôi đang than thở hết chữ – hết thần để viết, dù quanh tôi bao điều tôi muốn viết muốn kể, chẳng hạn như đi theo con trai leo lên núi Thiên Thần, theo con gái đi ăn ốc, theo cháu ngoại đi đá banh, theo chồng đi bộ, toàn là theo theo theo và theo! Cũng có khi tôi dẫn đường cho bạn đi lên đồi, dẫn em đi thăm vườn Japan, dẫn chồng đi mua này mua nọ, dẫn họ đi tìm đường, nếu kể lại có ngàn ngàn điều để kể, đi ăn đi uống món này lạ món kia hay, có lúc hứng khởi muốn ngấu nghiến, có lúc lo lắng eo phì không dám “làm hết tô” – Ngày của tôi càng ngắn bớt, chẳng hiểu giờ nó đi đâu vắng, có thể nó ham vui quên mất có tôi chăng, phút cũng hững hờ, giây cũng bỏ luống, tôi nhớ mới ngày nào, sáng sớm thức dậy tôi viết tràng giang đại hải, hết trang này sang trang khác, bây giờ tôi chỉ đọc và nhâm nhi cà phê, cà phê chồng pha cho, nếu không có chàng có lẽ tôi cũng chẳng có cà phê để uống. Đọc tiếp “Theo Nhau”

Trẻ

Trẻ
“It grows in you slowly and steady – then blossoming into grace.”*vnkn

Đứa trẻ ghé ngang qua cuộc đời tẻ nhạt của người đàn bà vỏn vẹn chỉ một mùa hạ đỏ.
Mẹ bé phải trở lại lớp học/thư viện/sách vở để kịp ra trường cùng chúng bạn.
Cha của bé còn bận cuối bãi đầu ghềnh – mải miết rong chơi.
Đôi lúc bé cười với ngấn nước long lanh trong mắt như thầm hỏi:”Bà là ai thế? Những người thân tôi đâu?”.

Người đàn bà tập cho bé bơi mỗi ngày với vòng phao hồng bập bềnh trên mặt nước hồ xanh.
Biển dâu ngoài kia đang chờ bé lớn.
Phải tập nổi và bơi, bé ạ. Như tôi đã. Như mẹ của bé đã. Nếu muốn còn sống sót.

Tình yêu. Tuổi trẻ. Đẹp. Mù quáng. Buồn.
Khoảnh khắc tình yêu bay đi. Nỗi buồn mênh mông ở lại.
Nhưng cái đẹp có lẽ vẫn mãi còn đó – phảng phất mơ hồ trong tia mắt ngây thơ của trẻ.
Người mẹ cong tấm lưng thon mỗi ngày dưới những khay thức ăn sơn hào hải vị trong một nhà hàng Ý, tập tành nuôi mình/nuôi tình/nuôi con. Không một giọt nước mắt.

Rồi những con sông cũng phải xuôi về biển lớn…
Nhưng cần phải có bao nhiêu giọt nước mắt để gom đủ dòng chảy cho một con sông?
Mà người mẹ trẻ lại cương quyết chối từ không chịu khóc.

@nhà – Phù Dung

Ngày Của “Ba”

Em cám ơn Ba, nhờ có Ba mà em có cơm ăn – có quần áo mặc!
Tưởng hôm nay Ba được nghỉ ngơi ngồi cho con cái phụng dưỡng ăn uống ai ngờ lại phải hì hục sửa ống nước. Mai tụi nó đi làm không rảnh.
Thương thì thôi, nhưng cả buổi sáng mình đi chơi rồi đúng không? Nào là cà phê vỉa hè – nào là ngày Quân Lực Việt Nam 19 – tháng 6, gặp bạn gặp bè vui quá là vui.
Mai em làm lễ riêng cho Ba ha – đâu cần có con về làm chi đúng không?

Tàn

HoaTim

Cuối tuần vừa qua tôi lên ngọn đồi nắng- Gió nhiều nhưng cỏ buồn hiu hiu – Tôi thấy cỏ buồn, có thể cỏ thì không!
Buồn là gì chứ – con ngừoi có nhiều trúc trắc
Vui buồn giận ghét – thưong yêu hận – chẳng biết đâu mà lần .

Ánh mắt vời vợi xanh nằm trong khung ảnh – urn cũng màu xanh – hoa cẩm tú cầu cũng màu xanh.
Bài thơ nước mắt ngậm ngùi A silent tear – Gaynor Llewellyn

A Silent Tear – Gaynor Llewellyn
Just close your eyes and you will see
All the memories that you have of me
Just sit and relax and you will find
I’m really still there inside your mind
Don’t cry for me now I’m gone
For I am in the land of song
There is no pain, there is no fear
So dry away that silent tear
Don’t think of me in the dark and cold
For here I am, no longer old
I’m in that place that’s filled with love
Known to you all, as “UP ABOVE”
Người bạn lẻ đôi còn lại của tôi không khóc – có lẽ nước mắt chảy ngược vào trong – Joseph ra đi không chuẩn bị gì hết. Vậy đó mà hay –

Passeges

N h ắ n
n h ủ . . .

Anh sẽ làm gì khi em không còn nữa
Một bước đời qua gửi gấm chút tình vương
Mấy độ thu sang lá vàng rơi mục rữa
Phủ lấp đời nhau muôn thuở vẫn mù sương

Còn nhớ hay quên những chiều ta ngóng đợi
Chờ tiếng chân xa đem sợi khổ tìm nhau
Tình nắm trong tay mà tình sao vời vợi
Hồn đắm trong hồn mà hồn vẫn hồn đau

Là bởi đôi mình gặp nhau đời trễ muộn
Hay bởi do lòng chở nặng giấc phù sinh
Sợ gió mưa xưa sẽ tràn hồn vay mượn
Sợ quá khứ buồn gõ nhịp những lời kinh

Mai em đi xa – một mình anh ở lại
Gượng chút môi cười khi nắng xói hoàng hôn
Trong nắng em về mang theo tình chói lọi
Đốt tặng tình xưa ngọn lửa của vàng son

Đời có héo hon không?

 

Dạ
Khúc

Đêm…
Đêm mượt mà như nhung
dịu dàng như tơ nõn
Nhung trải thảm dài đón tình chân rón rén
Tơ quyện rối tóc tơ bẽn lẽn một đời chờ
Người cùng với đêm chở mộng
Đem tình nồng rải xuống hồn nhau
Gối chăn êm trũng một biển sâu
Tay cuống quít tìm tay nhau rời rã
Đã mấy trăng xưa buồn bã
Ngóng trông tình vội vã đuổi theo tình
Hồn phách kia vẫn còn ôm ấp một hoảng kinh
Giông bão đó đành thổi tình trôi vạn kiếp
Đã là tình chàng ý thiếp
Đã là hòa hiệp chiêm bao
Thơ ngây trao nhau luống cuống năm nào
Nay nhòa nhạt cung sầu vàng phai mấy lá
Bên trời xa lạ
Hờ hững tình quên
Nhớ nhung đành gửi gấm vào đêm
Đêm đằm thắm ủ tình mềm trên gối
Tình thương tóc rối
Hồn chờ hoang mang
Từng đêm qua bừng tỉnh trống canh tàn
Đêm cũng đã tàn…