Thèm Muốn

“Sống mà không được yêu là chết mà biết thở” câu nói nghe được từ nhiều nguồn khác nhau, thật hư không biết về yêu, nhưng “Sống mà không còn thèm là chết mà biết thở” thật đó.
Chữ thèm này có nghĩa là thèm muốn ước ao điều mình chưa có, chưa thể thực hiện một lần trong đời cho biết với người ta.

Đọc truyện “Lòng Trần” của nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ đoạn cuối trước khi chết, ni cô chỉ xin một muỗng nước mắm để nếm, cơn thèm này thật đơn giản dễ hiểu, có nhiều cơn thèm khó giải thích vô cùng và nó đang xẩy ra.
Đọc tiếp “Thèm Muốn”

Tình Nghĩa

Mùa thu lá đổ, đông đến với những cơn gió bão buồn hiu hắt, vầy đó mà chân ướt chân ráo từ Việt Nam sang Mỹ, cái buồn nó thảm tới đâu hở Trời!

– Cháu nhiêu tuổi rồi cô, cái mặt thấy ghét hết sức!
– Dạ mười tám tháng chín ngày rồi đó dì, không có nó con khỏi được qua Mỹ luôn. – Mới đó mà hai tháng, con đâu dè bên đây lạnh dữ thần ôn như vầy.
– Không phải đâu, ai mới qua cũng thấy lạnh hết đó, khí hậu khác nhà cửa khác, phòng ốc rộng rinh. Quê mình, trong nhà quá chừng người, ngoài đường cũng người quá chừng, lóng rầy tại gặp bão, chứ sống ở Cali là hạng nhất rồi, bị qua bên mấy tỉnh miền Đông cỡ này tuyết cao tới bắp chân là thường đó. Đọc tiếp “Tình Nghĩa”

Sau Ngày Rong Chơi

Sau Ngày Rong Chơi – Sẽ là những ngày tập trở lại đời sống thường nhật!
Khó lắm không phải dễ đâu. Câu nói được nghe: “Tiền mất cho du lịch là mất luôn, tiền để mua vật dụng cho gia đình thì còn!”
CònMất phải viết trong ngoặc kép, “còn” thì được gì mà “mất” có sao không?
Số tiền dùng mua vé máy bay (dĩ nhiên mua vé trước cả mấy tháng cho rẻ), thuê khách sạn từ ba sao trở lên, đi ăn khắp các nhà hàng quán xá, từ bình dân đến không bình dân, cộng tất cả lại có thể mua được quá chừng thứ, xe thì loại rẻ nhất cũng được một cái – kim cương cũng một hạt không bé – bàn ghế tủ giường mua được cả bộ loại có kèo cột, quần áo thì cũng được chanel kèm ví – giày . . . Kể ra thì cũng tùy túi tiền, tùy người đi du lịch kiểu nào, dùng tiền gì để đi, người được con gái con rể “thưởng” công giữ cháu ngoại, người có tiền hưu nhiều, người để dành mỗi tháng, nói chung là những người thích đi “một ngày đàng học một sàng khôn” tìm đủ cách để rong chơi, dù “cuối trời” vẫn còn chưa “quên lãng”, đợi đến “cuối trời quên lãng” mới vác túi “rong chơi” thì muộn mất rồi, còn vật dụng đầy nhà để làm gì, xe đẹp nhà sang cũng để làm chi, thà rong chơi du lịch tiền mất mà lòng vui, mắt thấy tai nghe bao điều chỉ đọc chỉ nhìn trên sách vở. Đọc tiếp “Sau Ngày Rong Chơi”

Hoa – Tôi – Tôi – Hoa

Hoa như Tuyết
Tuyết như Hoa
Gió vờn hoa rụng
Mặt nước lay nhíu mày tiếc nuối!
Hoa mãn nguyện phút giây sống
Đẹp như đường gươm cuối cùng,
Người kiếm sĩ chém đi
Và giọt mưa xoá hết dấu muộn phiền.
Đọc tiếp “Hoa – Tôi – Tôi – Hoa”

Một Ngày Để Nhớ!

Mỗi người có nhiều ngày để nhớ. Theo phong tục Á Đông thuở xa xưa, ngẫm kỹ thấy rằng người xưa thích nhớ những ngày khó khăn, những ngày đen tối đau buồn, có thể từ những khó khăn đau buồn ấy an ủi người ta ráng chịu đựng thêm chút khổ nữa, ráng gánh gồng thêm chút nặng nữa, để lê lết đến một nơi nào đó an lành hơn chăng?

Nhìn bao hình ảnh xưa của tổ tiên để lại, so sánh với những hình ảnh của phương tây cùng thời, bỗng dưng buồn khan, người ta có nghèo khó chi chăng nữa cũng áo quần lành lặn, dân mình rách nát tả tơi, đàn ông của người ta đứng thẳng lưng, đàn ông của mình lom khom ốm yếu, đợi có người:”một quan là sáu trăm đồng, chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi!” đến lúc võng lọng vinh quy, thì quan nằm dài trên võng cho lính khiêng, rồi thê rồi thiếp, rồi quát ra lửa rồi dân tình khổ vẫn khổ, quan chỉ học như vẹt, thuộc kinh điển vanh vách, quan không có sức để xẻ núi làm đường, quan không có học dẫn thủy nên điền trạch cứ tùy theo kinh nghiệm dân gian mà làm, tùy theo ý trời, trời thương thì có lúa thóc, trời giận thì “hành cơn lụt mỗi năm” dân bị đói rét. Thêm vào đó là lòng tin vào thuyết kiếp trước kiếp sau: “Kiếp trước mắc nợ, kiếp này trả – kiếp này ráng chịu khổ kiếp sau sẽ sung sướng!” Đọc tiếp “Một Ngày Để Nhớ!”

Lỡ!

Cuộc đời của mình có nhiều điều bị lỡ – bị mất đi – không tìm lại được. Mấy ngày qua, từ một tấm hình chị bạn gởi cho xem, thấy quyển sách của mình nằm trên kệ của thư viện trung tâm thành phố San Francisco mà rồi tìm tòi ra rằng bao thâm tình mình lỡ dịp cám ơn, lỡ dịp gặp mặt, lỡ dịp bắt tay ân cần, lỡ dịp viết thư thăm hỏi. Xét lại cả đoạn dài gần tám năm trời, từ ngày quyển sách đầu tay – cũng là cuối cùng ra mắt âm thầm, không kèn không trống, vì tận đáy lòng mình không có sự ham muốn thật sự phải in những điều mình đã viết – đã thả vào thinh không – đã gởi đăng trên báo này báo khác thành sách.

Đọc tiếp “Lỡ!”

Lễ Tết

Đã qua Tết, đến thứ hai là lễ các vị tổng thống Presidents’day, trong các cửa hàng thương mại tim đỏ treo khắp nơi, màu đỏ lẫn màu hồng chói mắt từ những tuần trước, dòng chữ I Love You mỗi góc phố đều có thể tìm được, ngay cả trên xa lộ xe cuồn cuộn, bất chợt giảm chân ga thế nào cũng đọc đuợc câu gì đó trên tường, ngay cả tấm biển giăng trên lưới sắt an toàn, đại loại như : “… will you marry me” – “I love you forever….” những dấu ba chấm dĩ nhiên là cái tên thật đẹp của phụ nữ.
Tối hôm qua xem Thế Vận Hội mùa đông Sochi đang tổ chức tại Liên Xô, Thấy cô nàng dễ thương giơ tấm bảng giấy viết tay: “Will you mary me . . .” ba dấu chấm là tên của chàng vận động viên đang tranh tài, dễ thương làm sao, con gái thời nay đã không còn đợi chờ e lệ như tôi thuở xưa, mong có người đến nhà xin bỏ trầu cau dạm ngõ.
Và màu đỏ trong các chợ Á Châu cùng màu vàng của mai giả còn sót lại sau Tết cũng rực rỡ không kém.
Quanh nhà, hậu quả cơn lạnh để lại buồn thiu, màu nâu cháy của lá, không biết cây có sống lại đuợc không. Cây cỏ cũng như con người đều sợ lạnh lùng – lạnh nhạt – lạnh căm. Đọc tiếp “Lễ Tết”

Pháo Tết

Ngày xưa thật xưa, nghèo! Người ta sống thanh bình, thờ phượng nhiều Thần Linh, tin có quỷ ma u mê ám chướng đất đai điền thổ, nên mùa Tết, họ cầu mưa thuận cầu gió hòa, cầu năm mới mùa màng tốt đẹp, chưng cành đào không cho ma quỷ bước vào nhà vì đào có gai, đốt phong pháo cho các oan hồn đi xa không vật vờ trước cửa, vì tiếng pháo nổ ầm ĩ đì đùng.

Ngày xưa mới đây, người ta đốt pháo trong thành phố, nhà nhà đốt pháo, dây pháo càng dài càng chứng tỏ nhà có tiền từ đâu đó trên thế giới gởi về, đến một lúc cả thành phố ngộp vì pháo, nhà bị cháy bị nổ tung vì pháo, con nít bị chết, bị mất ngón tay, bị mù đôi mắt vì pháo bao nhiêu tai nạn kinh khủng vì pháo thì lúc ấy pháo hoàn toàn bị cấm đốt trong thành phố. Đọc tiếp “Pháo Tết”

Mùng Hai Tết

SumHop

Gia đình sum họp, có pháo đến nhà, những món ăn ngày tết, nào bánh chưng, tét, thịt kho, khổ qua dồn tàu hũ, bún mộc, chả giò, những món nhà nấu tinh khiết. Cô em hỏi tại sao chị không nấu cỗ kiểu người miền Bắc. Câu hỏi thật đơn giản, nhưng muốn trả lời lại thành một bài dài tỉ mỉ tẩn mẩn. Tùy vào thời tiết mỗi miền mà mâm cỗ khác nhau, tùy theo từng địa phương có các món rau trái đặc biệt gì mà mâm cỗ có màu sắc khác nhau. Miền Bắc khí hậu lạnh, cỗ bàn dùng các món ăn nguội, miền Trung nơi có vua ngự, các món ăn cầu kỳ tinh tế, mâm cỗ đầy đĩa nhỏ đĩa to, miền Nam trù phú sông đầy cá tôm, đất đầy cây trái nhưng khi hậu nóng, các mâm cỗ được nấu sao để không dễ bị thiu hư. Từ những lý do này mà người Việt sống trên đất lạ, tùy theo gốc gác của gia đình mà nấu các món ăn chưng bày mâm cỗ.
Gia đình tôi người Bắc, bà nội và các bác của tôi, những ngày giỗ kị thường bày bốn bát bốn đĩa, bà bảo cỗ lớn thì gấp đôi. Đọc tiếp “Mùng Hai Tết”