Đoạn Cuối Tình Yêu


Chèn ơi! cuối cùng rồi ông cũng đòi cưới tui. Tui không biết tui mê hay tỉnh, tui đợi chờ ngày này gần như khô héo đời tui. Mười mấy năm rồi ông biết không. Tui tưởng ông phải hỏi cưới tui hồi tui mười tám tuổi.

Cành hồng đỏ tía hồi nãy ông đưa tui, còn tươi rói trong ly nước lạnh tui để ngay đầu nằm, cái nhẫn hột xoàn năm hột bự đùng đang chiếu lấp lánh trên ngón tay đeo nhẫn của tui, sự thiệt đây mà, ông đòi cưới tui, tui đâu có mơ.
Đọc tiếp “Đoạn Cuối Tình Yêu”

Bướm Vàng Đậu Ngọn Mù u

Bướm Vàng Đậu Ngọn Mù U – Truyện: Ấu Tím diễn đọc Trái Táo

Không biết Trái Táo là ai – ấu tím nghe đọc mà mê giọng người đọc – Cám ơn thật nhiều đã chọn đọc truyện của Ấu Tím . Thân Mến.

Con So

Chị đăng lại bài viết này, thân tặng các em vừa có cháu bé đầu lòng.

Con yêu của má! Con hỏi tại sao gọi là có bầu con so?

Mở tự điển So có nghĩa là: Đặt kề nhau, song song với nhau để xem hơn kém nhau bao nhiêu. So lại dây đàn. So mái chèo. Làm cho (đôi vai) nhô cao lên, tựa như so với nhau. Ngồi so vai. So vai rụt cổ.
Vậy mà lần thai nghén đầu tiên được gọi là có mang (chửa) con so. Tương tự như gà mái cho trứng lần đầu cũng được gọi là trứng gà so. Không cần hiểu rõ So là gì, nhưng khi có con lần đầu, bà mẹ nào không hạnh phúc sung sướng trong lòng.
Đọc tiếp “Con So”

Cây Khóc

Từ thuở bé tôi luôn nghĩ cây ngô đồng là cây bã đậu, vì một lần đi lang thang với bố tôi trong khuôn viên trung tâm huấn luyện quân sự Nguyễn Tri Phương-Hóc Môn-Gia Định, dưới hai hàng cây bã đậu ông chỉ lá và nói cho tôi nghe: “Lá cây này là lá ngô đồng, lá có hình trái tim nên cây ngô đồng biết khóc”. Tôi ngước lên hỏi bố: “cây khóc lúc nào?” bố tôi nói: “Khi lá rụng”.

Đọc tiếp “Cây Khóc”

Lễ Các Thánh – 2012

Ra vườn hái lá cầu xin
Lá một Giuse Maria – Bố – Mẹ
Lá hai Gioan Baotixita – Maria – Ông Bà Nội
Lá Ba Giuse Maria – Ông Bà Ngoại
Lá Bốn các bác Cả Vưu – Cả Đích – Bác Giáo, bác Chúc, Bác Thụy, Bác Mai, Bác Cầu
Lá Năm Giuse Maria – Ba – Mẹ
Lá Sáu Maria Crystal.
Bình an nghỉ ngơi trong đôi tay nhân lành của Chúa.

MA

hw2011
Hôm nay lại đến lễ Halloween , như nhịp đập trái tim, giống tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ treo tường, mỗi năm lễ trở về đúng hạn, không hứa cũng đến, không rủ cũng về. Lễ của các linh hồn phải nhắc đến chuyện kỳ bí rùng rợn, phải kể về ma.
Trong đời người ai cũng phải có ‘một lần yêu, yêu thật yêu giả hoặc tưởng là yêu cũng được tính là một lần’, tương đương với trong đời người ai cũng phải có ‘một lần gặp ma, ma thật ma giả hoặc tưởng là ma cũng được tính là một lần!’ Đọc tiếp “MA”

Mưa – Mưa – Mưa Mưa Từ Bão

Cơn bão không tên đổ vào vùng vịnh, mưa trút xuống một trận thật to, to như cơn mưa gây “thành dòng sông uốn quanh” trên phố, to như cơn mưa nhiệt đới ào ào rồi tạnh, như một thoáng nhớ rồi quên, một chút giận hờn rồi sẽ hết và như một ngậm ngùi khi nghĩ đến cơn bão xảy ra nơi khác, nơi rất xa.
Đoàn xe ướt đẫm xếp hàng bò chậm chạp rồng rắn trên xa lộ, hai cây quạt nước tới tấp, vẫn không làm rõ hơn tầm nhìn của người lái, chẳng biết nghĩ ngợi gì mà mắt nhòa đi, rồi cũng không biết mắt nhòa vì lệ, hay nhòa vì mưa.
Đọc tiếp “Mưa – Mưa – Mưa Mưa Từ Bão”

Ngày Của Tháng Sinh!

Tháng Mười là tháng chớm thu – chấm dứt mùa hè – nắng hè rực rỡ khiến ong bướm đùa vui giúp hoa kết trái, giúp thiên hạ vui vầy.
Nắng hè nhiệt đới có thêm mưa, nắng hè ôn đới khô cạn, nhưng có hề chi, người ta sẽ tìm về với biển, tìm những chuyến nghỉ êm đềm. Tháng Mười của tôi có gì nhỉ, tháng Mười của tôi có nhiều điều để nghĩ đến, nhớ đến.

Tôi sẽ nhớ ngày 1 tháng 10 là ngày cháu trai thứ hai của tôi chào đời, hôm ấy bà ngoại ở nhà với anh Hai Vinh, 16 tháng tuổi, để mẹ đi sanh. Bác sĩ đoán Khiêm sẽ chào đời ngày 10 tháng 10 năm 2010, nhưng em muốn chào đời sớm hơn, chút xíu. Hai bà cháu ở nhà với nhau, buổi tối Vinh không khóc chỉ ngóng loanh quanh, nhìn bà ngoại có ý dò hỏi: “Ba mẹ con đâu chưa về?” Bà ngoại dỗ dành: “Vinh ngoan ngủ với ngoại, mai ngoại cho con đi thăm em bé!” Nghe thì nghe, nhưng rồi Vinh lẫm chẫm đi ra bàn, vói lấy chùm chìa khóa, ngoại đi theo xem cháu làm gì

Đọc tiếp “Ngày Của Tháng Sinh!”

Khoảng Trống

Khoảng Trống Cảm giác khó chịu khi lên xuống cầu thang máy lần đầu, vừa trở lại với tôi.
Thang máy bây giờ thông dụng mọi nơi, không như ngày xưa tại Việt Nam, thang máy chỉ có trong các công sở của Mỹ và vài tòa cao ốc dành cho người ngoại quốc, trên đường Hồ Xuân Hương. Cảm giác không trọng lượng, khi được nhấc bổng lên cao hay khi rớt xuống làm tôi xây xẩm nhờn nhợn, chỉ khi thang máy dừng hẳn lại mới hết.
Đọc tiếp “Khoảng Trống”

Thơ Viết Cho Tháng Mười

…..

Năm mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào
Sao bây giờ chợt tuổi đâu nhiều thế ?!!
Ai cũng phải qua một thời tuổi trẻ
Tôi ước gì tôi níu được thời gian …

Giữa hai đầu trời đất mênh mang
Tôi cát bụi nên làm gì có tuổi ?
Em ơi, xin đừng gặng hỏi
Tuổi tôi bây giờ bao nhiêu ….

Ngày của người ta từ sáng đến chiều
Ngày của tôi dài từ niềm vui này đến niềm vui nọ
Chợt một lần niềm vui giận hờn không đến nữa
Ngày của tôi là đêm …..

Tháng của những người yêu tính bằng những cuối tuần ăn kem
Tháng trong tôi cộng bằng những lần được nghỉ
Như người lính bỗng được rời vũ khí
Tôi được buông chiếc cần câu cơm ….

Một năm người ta đếm bằng lịch treo tường
Tôi đếm năm của tôi bằng những lần được mất
Thời gian cũng phũ phàng như sự thật
Sẽ chẳng bao giờ biết đợi biết chờ

Mỗi sáng dậy thấy mình già hơn xưa
Chiếc gương lau mãi mà vết hằn chẳng sạch
Ngay cả nụ cười cũng nhuốm màu hổ phách
Tự hỏi mình nên buồn hay nên vui ….

Thử một lần kéo thời gian giật lùi
Dẫu trong cơn mơ, cũng sẽ là hạnh phúc
Giữa tháng Mười, mùa thu ngủ gục
Mặc cho lá vàng rơi rơi ……
Buì Chí Vinh
thothang10-10-11
* Ba mươi mấy năm xưa tôi chưa có tuổi nào –