Trống

Lấp đầy khoảng trống bằng len – lấp đầy trí óc bằng mũi lên xuống – xoắn trái xoắn phải, thêm bớt để giữ đủ thăng bằng.

Ôm vào lòng sợi ấm áp – nhớ đến bà cụ kể lể: “Ngày Mẹ gần sanh chồng con, mẹ vần ráng đan xong áo cho người ta để lấy tiền, thuở ấy bên Thái khổ lắm, ngoài đan mẹ còn phải chằm nón, con biết chằm nón không?”

Đan – thêu – chằm nón kiếm tiền để sống, thời khó khăn nghèo khổ, bao phụ nữ Việt Nam đã từng? Tôi đan xong cho cụ chiếc áo lạnh hai năm về trước, lần cụ nằm nhà thương sau khi mổ. Ừ, đan giúp cho đầu óc nhẹ nhàng thanh thỏa . Niềm vui hoàn tất một chiếc áo chiếc khăn hẳn cũng vui như hoàn tất xong một đời người, có lúc rối rắm, có lúc buồn vui, thêm chút vui bớt chút buồn, ngược lại, thêm chút buồn bớt chút vui – quan trọng là thực hiện nó với sự kiên nhẫn, với tấm lòng tha thiết ân cần.
Chiếc khăn quàng cổ màu xanh lá úa, mẫu từ

http://brookenelson.com/leafscarfpattern.html

Leavescarf

Leavescarf

1928 – 2012

Từ cửa sổ đốm sáng bay lên
thăng hoa đời sống nhiệm màu
Thời con gái má hồng tóc xõa
Tim trinh nguyên Mẹ cũng đã mộng mơ
Tình đầu không trọn,
Tình vợ chồng sáu mưoi hai năm bền vững gối chăn!
Tám mươi ba năm, bao ngàn ngày đã khóc
Tám lần khai hoa nở nhụy nhọc nhằn
Bệnh tật đớn đau như mùa đi, mùa đến
Xuân nở hoa – hạ ấm mạch chuyển lưu
Thu chắt chiu ngậm ngùi màu lá úa
Đông kim châm da thịt trĩu nghẹn ngào
Vật vã khóc gọi tên chồng ngày an táng
Vói tay theo mòn mỏi đôi năm!

Đốm sáng linh hồn rời nhục thể thảnh thơi
Bình dưỡng khí tắt đi, Mẹ chẳng cần đến nữa
Gót chân lạnh,tay lạnh mặt lạnh
Nụ cười hồn nhiên đám mây trắng ngoài song

Mẹ đi bỏ não phiền ở lạị
Cõi tạm giăng giăng, mưa khóc tiễn đưa
Con nhớ Mẹ tim nặng niềm thổn thức
Giữ nửa khóe cười dấu lệ vào trong!

Vĩnh biệt Mẹ!

Đan

Chung quanh chị tôi len là len
thuở xuân thì chiếc khăn quàng dang dở
mối tình đầu chết non không pháo hoa xe cưới
chị âm thầm đan cho hết mảnh tình
có nước mắt ngậm ngùi chảy tí tách vào tim!

Chị đan tiếp chiếc áo thiếu phụ ngại ngần,
các em sau lưng thúc hối, “chị còn chờ gì thêm nữa!”
Thân sau thân trước vừa xong, hai cánh tay vừa ráp
chiếc áo choàng qua đầu, màu xám lông chuột ấm áp
chưa kịp trao tay tỏ lộ ân cần
người ta không còn kiên nhẫn, ngoảnh mặt quay lưng!
Lời khen dáng chị gầy ngồi đan như tranh vẽ
chỉ còn là quá khứ.

Chị đan vớ nón cho cháu,
những đứa cháu mũm mĩm xinh xắn gọi chị là bác
chị đan áo lạnh đan thú nhồi bông cũng cho cháu
nhừng đứa cháu nghịch ngợm gọi chị là cô
len quanh chị, bao màu len rối kết vào nhau
chị gỡ từng sợi, đan chăn đắp cho mình
mùa đông lạnh gấp đôi không gian chập chùng trắng xóa!
chiếc chăn len màu sắc không đều đẹp như tranh Picaso
có con mắt trinh nữ tròn xoe không hồn!

len

Cửa mình khép kín chưa lần được mở toang đón hạt mầm cứu chuộc
Chị tôi chậm chạp đan tiếp những hàng len vô định, chẳng biết chị đan gì
cho ai? chung quanh chị đời hối hả xoay vần!

Riêng – PD

Ai viết giúp ai sao đúng quá vầy nè!

Riêng

1.
Bà ngoại trẻ có 3 mối tình.
Một cho cháu giai nhớn.
Một cho cháu giai nhỏ.
Và một cho mảnh vườn có cây hoa chữ trổ lá văn.

2.
Ông ngoại già chưa?
Mà sao ông lại đòi già khi trái tim ông vẫn còn run nhịp trẻ.
Ông dỗi:
“hmm, chỉ yêu văn/thơ và yêu cháu…
quên yêu tôi.” Đọc tiếp “Riêng – PD”

Con Cọp Cái


Nếu là con cọp lớn thì đã hơn bảy mươi hai – sáu mươi, con cọp xồn xồn hơn bốn tám, con cọp thành niên đã hơn ba sáu, cọp út bước vào tuổi hai mươi tư, người Á châu tính tuổi khi còn trong bụng mẹ nên ai cũng có thêm một tuổi khi chào đời.
Năm nay các bà mẹ trẻ lo lắng không biết có nên sanh con gái hay không ? Đọc tiếp “Con Cọp Cái”

Ngày 4 tháng 2

Tháng này là tháng của tình nhân – sáng nay thứ 7 trời trong mây xanh lờ lững, thành phố San Jose thiếu nước, đài truyền hình đài phát thanh vừa khen trời đẹp lại thêm câu – vẫn mong mưa – mây xám có không đẹp nhưng báo mưa – mưa cần cho cây cỏ mưa cần cho . . .
San Jose chỉ có mưa khi bão từ biển ghé vào đất liền, nếu cơn bão không đủ cường độ, mưa đổ nước xuống biển, cũng bằng không. Đọc tiếp “Ngày 4 tháng 2”

Lần Đầu


Mới hôm nào bà ngoại xách cháu đi bác sĩ khám lại sau một tuần, để mẹ ở nhà nằm nghỉ, thế mà nay cháu đã có đủ 20 cái răng để bà ngoại tập cho làm quen với nha sĩ. Từ lúc có hai răng đầu tiên Vinh đã được bà ngoại cho đánh răng ngay sau khi ăn, nay thành thói quen, ăn xong cu cậu tìm bàn chải đánh răng xúc miệng ngay.
Nhớ ngày xưa, con nít hay bị “siết ăn” răng cửa, có những đốm đen lan dần đến khi thành lỗ hổng, thành sún trước khi răng thật xuất hiện. Lý do đơn giản là vì bú sữa xong ngủ luôn đến sáng. Đọc tiếp “Lần Đầu”

Càn Khôn Thập Linh

Mới vừa đó đã tập được vài năm – các thế có sự biến đổi để phù hợp hơn với những người mới tập – Cám ơn sự dìu dắt của anh chị Nguyền Minh Châu, một trong những người thầy tận tâm ân cần trong môn tập Càn Khôn Thâp Linh

Năm 2009 Đọc tiếp “Càn Khôn Thập Linh”