Trẻ

Trẻ
“It grows in you slowly and steady – then blossoming into grace.”*vnkn

Đứa trẻ ghé ngang qua cuộc đời tẻ nhạt của người đàn bà vỏn vẹn chỉ một mùa hạ đỏ.
Mẹ bé phải trở lại lớp học/thư viện/sách vở để kịp ra trường cùng chúng bạn.
Cha của bé còn bận cuối bãi đầu ghềnh – mải miết rong chơi.
Đôi lúc bé cười với ngấn nước long lanh trong mắt như thầm hỏi:”Bà là ai thế? Những người thân tôi đâu?”.

Người đàn bà tập cho bé bơi mỗi ngày với vòng phao hồng bập bềnh trên mặt nước hồ xanh.
Biển dâu ngoài kia đang chờ bé lớn.
Phải tập nổi và bơi, bé ạ. Như tôi đã. Như mẹ của bé đã. Nếu muốn còn sống sót.

Tình yêu. Tuổi trẻ. Đẹp. Mù quáng. Buồn.
Khoảnh khắc tình yêu bay đi. Nỗi buồn mênh mông ở lại.
Nhưng cái đẹp có lẽ vẫn mãi còn đó – phảng phất mơ hồ trong tia mắt ngây thơ của trẻ.
Người mẹ cong tấm lưng thon mỗi ngày dưới những khay thức ăn sơn hào hải vị trong một nhà hàng Ý, tập tành nuôi mình/nuôi tình/nuôi con. Không một giọt nước mắt.

Rồi những con sông cũng phải xuôi về biển lớn…
Nhưng cần phải có bao nhiêu giọt nước mắt để gom đủ dòng chảy cho một con sông?
Mà người mẹ trẻ lại cương quyết chối từ không chịu khóc.

@nhà – Phù Dung

Nếu . . .

Nếu không là con của bạn thân mình, thì tin tức về Steven Vo sẽ thế nào ?

http://kobi5.com/news/item/kingsley-identifies-missing-student-pilot.html#.VXX_uNJVikr
funeral5
Không thể tưởng tượng được – chỉ trong vài tiếng đồng hồ cha mẹ mất con – em mất anh – và nỗi buồn làm sao nguôi ngoai.
Tôi dự thánh lễ an táng – dự nghi thức quân đội dành cho Trung Úy Steven Võ người có nụ cười rạng rỡ – trẻ trung, người con trưởng được bố mẹ thương yêu – dạy dỗ nên người hữu dụng cho tổ quốc .

funeral6 Đọc tiếp “Nếu . . .”

Sài Gòn Ngày Cuối

http://www.pbs.org/wgbh/americanexperience/films/lastdays/player/

Xem để khóc – Khóc để quên – chấp nhận quê hương mới! Thời gian đã trôi lờ lững, người thiếu nữ đôi mươi ngày xưa nay đã thành thiếu phụ, viết đã nhiều về một chia ly – kể đã nhiều về bao nỗi nhọc nhằn, mòn mỏi chẳng biết trong tương lai con cháu sẽ biết gì về một ngày tan tác.
Sách sử – phim ảnh có diễn tả đủ, có cho thấy hết bao triệu trái tim vỡ nát – bao hố mắt khô cạn – ngần ngừ bao phút ngại ngùng bao giây trước khi lẩy cò súng, trước khi tháo chốt quả đạn tự kết liễu đời mình – trước khi bức tử cả gia đình vì không thể sống chung với cộng sản, vì chữ sĩ to lớn, và vì đói.

Biệt

– Hôm qua, lại đến Oak Hill tiễn thêm một người nũa – Hoa nến nhang thơm – người nằm thiêm thiếp không biết có còn nghe tiếng bạn bè lao xao chung quanh. “Nó không chết chẳng bao giờ thấy mặt của mày!”
Có nhừng người bạn bỗng dưng biến mất đi, chỉ khi nao có tiệc biệt ly mới xuất hiện.
Đường đời một đoạn có nhau, rồi chẳng thấy nhau, có lúc giận hờn có khi không còn thích thú – nhưng giờ cuối đến để “Nó biết” vẫn thương quý nhau. Ai mà không quý anh được chứ! Người cựu sinh viên sĩ quan khóa 21 trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt – Việt Nam.

– Hai lần đạn xuyên qua thân thể – một ngay ngực – một khắp tay chân! Không chết – Trong tù bệnh trầm kha! Không chết, nay ra đi ở lứa tuổi được xem là còn trẻ, mới có hơn 70 chút xíu! Già trẻ bây giờ không biết phải định bằng con số nào.

– Anh ra đi ai cũng tiếc, người hiền lành tử tế – dù là lính áo rằn dữ dội – “Càng biết võ càng hiền!” Người ta có câu như thế. Lính bốn chữ nghe tên “Rô-Be Lửa” Nguyễn Xuân Phúc là trầm trồ người chỉ huy tài ba, hết lòng yêu thương lính thuộc quyền, vậy đó mà anh lại được Rô – Be Lửa tôn trọng từng ý kiến từng đề nghị trong những cuộc hành quân. Đọc tiếp “Biệt”

Lại khoe!

P1160695_1Hai năm nữa thôi sẽ thành 10 năm chẵn – đôi lúc nghĩ đến bạn hữu, những người bạn mình chẳng biết mặt nhất định in tâm tình kể lể của mình thành sách. Khi ấy mình chối đây đẩy – có đáng chi đâu mà in- anh của mình thì bảo “tốn bao nhiêu là cây”
Vậy đó mà Một Quãng Xuân Thì có mặt trong tủ sách – 500 quyển ấy thành món quà bé mọn dành cho quỹ gia đình TQLC – gia đình Võ Vị Đà Lạt – Sương Nguyệt Anh – Đặc Trưng.
Nếu in hết các lẩm cẩm – lang tang – linh tinh không biết thành bao nhiêu quyển.
Cuối tuần, trong buổi họp mặt thân tình của tạp chí Nguồn, anh Lê Minh Hải nói vài lời mà sao lòng mình chùng xuống buồn thiu, anh bảo: “không lâu nữa báo giấy sẽ biến mất – những buổi gặp nhau thế này sẽ chỉ còn trên youtube”
Nhớ anh Lâm Văn Sang viết một bài về mình – ừ Mình! Anh bây giờ cũng gác key-board không viết nữa. Viết là động từ dùng Để diễn tả hành động dùng tay cầm bút ghi xuống giấy, nay phải định nghĩa lại: là hành động dùng những ngón tay gõ rào rào trên phím máy
Nhớ cây bút – nhớ mảnh giấy – bất chợt thèm cầm cây bút biết bao.

Giới thiệu:
Một quãng xuân thì của Ấu Tím

Lâm Văn Sang Đọc tiếp “Lại khoe!”

Khéo Khoe

“Em hãy giữ tình con gái Bắc
Nhớ khiêm nhường nhưng thâm ý khoe khoang!”

Em khoe hơi nhiều đó cô mình ạ!
Trời đất khoe chỗ nào chứ, kể chuyện thật thôi mà!
Cô mình càng bảo chuyện thật người ta càng nghĩ là chuyện “ảo tưởng” – không nhớ mấy anh chàng hề trên sân khấu, trước khi tấu hài luôn xác định: “chuyện thật 100%” à.
Ừ há!

Thôi kệ người đọc muốn nghĩ sao thì nghĩ, mình cứ kể lể “lun tun” cho vui. Anh Nguyễn Tất Nhiên đã có những câu thơ dành cho gái Bắc như thế kể ra cũng có phần đúng, nhưng chưa chắc đúng cho tất cả, mà cho dù có đúng cho tất cả cũng đâu có sao? Mặt trời vẫn mọc đằng Đông, lặn đằng Tây, mây vẫn lãng đãng, con người vẫn có sinh có tử, có vui có buồn, có yêu có ghét. Đọc tiếp “Khéo Khoe”

Kết Nối Chị Em



Niềm vui bình an và hạnh phúc trong mùa lễ của tôi đó. Cô em gái Việt Nam dễ thương giỏi dang sống cách xa tôi vạn dăm. Chúng tôi có cùng một quê hương, cùng bao nhiêu kỷ niệm thương yêu để lại nơi chôn nhau cắt rốn trước khi định cư trên xứ lạ . Tôi ở Mỹ USA cô ở Úc Australia.
Đọc tiếp “Kết Nối Chị Em”

Hai Không Mười Lăm

15-CardTin hay không tin thì năm 2014 cũng đã tận, năm mới 2015 đã đến.
Sáng sớm hôm nay, bầu trời xanh ngát, gió bão đã tan dần dù khí lạnh còn nguyên, chưa tan hết, hai vợ chồng thức dậy nhìn nhau:
– 2015 rồi đó! Đọc tiếp “Hai Không Mười Lăm”

Bụng Tròn Tròn

“pụng chòn chòn” – “cục Yêu cưng”

cYc muốn cái pụng chòn chòn giống gối
Muốn nó nhăn sau mấy giấc trăm năm
Nó là của cô nàng không muốn nó chòn
chẳng muốn nó nhăn dù bao lần nằm lửa!
nên chống chõi = bơi, cYc nói con chim cụt cánh bơi mỗi ngày p vẫn c
nhảy zumba, cYc bảo lũ monkey suốt ngày tưng tưng p vẫn c Đọc tiếp “Bụng Tròn Tròn”

Ngàn Xanh – Seattle – Evergreen

Mỗi lần lên xứ Ngàn Xanh về là lòng nhớ nhung lưu luyến không nguôi, nỗi nhớ hạnh phúc, nỗi bồi hồi nhìn từng góc từng khung kỷ niệm! Con người có tổ có tông, có một nơi để về để nương để tựa. Gia đình bác Cả của tôi nơi cho tôi cảm giác ấm áp ấy.
Khi còn Bác, từ phi trường bước vào nhà là bàn thờ có hình ảnh ông bà Cố – ông bà Nội lung linh ánh nến, dù chỉ dùng nến điện, gặp bác tôi lại thấy Bố của tôi bên cạnh. Thập niên 1970, khi gia đình tôi có cậu Út Chương, con đỡ đầu của bác, chiều nào đi làm về bác cũng ghé nhà tôi ở quận 10, trước khi về nhà bác khu nhà thờ Ba Chuông giáo xứ Đa Minh. Lý do tôi yêu kính nhớ thương bác tôi vô cùng vô tận.
Đọc tiếp “Ngàn Xanh – Seattle – Evergreen”