Đến – Đi

Tôi khựng hẳn lại, chững lại, không muốn di chuyển, viết – nói – khóc – cười, dù chung quanh mọi sự dường như bình thường không thay đổi! Đúng thật là trái đất vẫn đang quay, mặt trời vẫn đang mọc hướng đông, lặn ở hướng tây, mùa đang thay đang sang thu.

Bên cửa lá xanh pha màu úa!
tôi tự lay vai tôi:
này này có đến có đi
này này có sinh có diệt
này này có có có mất Đọc tiếp “Đến – Đi”

Crystal

Trong veo
Dễ vỡ
Vỡ
Đau quá Crystal ơi!
Mảnh vỡ Crystal để lại
cắt tim Mẹ, cắt lòng Bố, cắt ruột Em
xâm lấm tấm trên da bác
Crystal ơi – Crystal ơi!

Maria Crystal Nguyễn Như-Thảo
À há, con đang làm gì đó, bác đến con không ra chào!
Bác không tin, nhất định không tin điều bác nghe trên điện thoại: “Thảo mất rồi!”
Mất là sao? Con bé xinh xắn hai mươi tuổi đầu như nụ hoa vừa chớm nở, giọng nói líu ríu như chim, bác hay nhắc, nói lớn lên bác mới nghe được! Mất! Không còn nữa! Vĩnh Viễn ra đi!
Tiếng Việt có những chữ bàng hoàng sửng sốt, đau lòng, đứt ruột, nhói tim, bác không tả ra được cảm giác trong lòng của bác, trong tim trong dạ của bác, vì lúc ấy tất cả không một cảm giác nào tồn tại, bác có nghe tiếng bác thét lên, bác có ngồi sụp xuống đất, bác có òa khóc, không gọi rõ được tên của con, rồi sau đó là hết, không còn gì bên trong xác thân của bác nữa.
Ngồi trên máy bay, nhìn những đám mây trắng lơ lửng, bác có khóc hai lần, nước mắt tự nó tuôn ra, và ngực của bác thổn thức, bác không khóc cho con mà khóc cho mẹ, bác nhìn thấy mẹ con, người em gái út của bác, bác nghĩ sự đau lòng của người mẹ dành cho đứa con gái yêu quý, hẳn gấp ngàn lần lòng bác đang đau.
Như Thảo của bác ơi! Ngày bác đến Mỹ con đang nằm ngoan trong bụng mẹ, hai mươi năm trôi qua, bác nhìn con lớn từng năm, nhìn con trưởng thành, từ con bé tí teo hay khóc nhè đến con bé mặc đầm hồng đi học mẫu giáo. Khi con lên trung học, biết để tóc thề, đi dạy học Việt Ngữ, con còn nghĩ ra những câu chuyện cười duyên dáng chữ Việt xen lẫn chữ Mỹ để kể bác nghe. Chiếc bàn hai bác cháu cùng làm bánh, con đòi bác dậy đủ thứ, bánh bao chỉ, bánh trung thu, bánh khoai mì. Mới hôm lễ Tạ Ơn, một mình con đứng bếp đãi tiệc cả gia đình, chiếc bánh táo thơm phưng phức, khay khoai lang ngọt ngào con phủ hạt dẻ nướng rám nâu duyên dáng .
Như Thảo của bác, có lần bác trả lời con về chữ NHƯ , và nói hai bác cháu mình không là hoa, không là cỏ, chỉ giống hoa giống cỏ vậy thôi. Con cười bảo: Bác giống hoa nên hay cười, con giống cỏ nên hay giận!
Những điều nhỏ nhặt bác nhớ đến con nhiều vô số, không kể ra hết được . Hai tuần trước trên face book, hai bác cháu vẫn còn viết với nhau cơ mà!




Bác đang ngồi trong phòng của con, trước bàn phím con đã dùng, ngày con chào đời cất tiếng khóc đầu tiên trong nhà thương mẹ con đã chịu đựng đau đớn vì bị mổ, mẹ con nghiến răng khóc, hôm nay bác cũng thấy mẹ con khóc, đôi mắt cạn nước khô đỏ, bố của con mắt cũng khô đỏ, bậc sinh thành nào không khóc vì mất con Thảo ơi! Chiếc áo dài trắng cài hoa, mẹ dẫn con đi mua hôm nào, còn mới nguyên con chưa có dịp mặc, mẹ mang ra cho bác ủi để diện cho con lần cuối, bác nuốt nước mắt bao lần, có ai nghĩ ra bác phải ủi áo cho con mặc như thế này không? Trong lòng bác ước gì bác đang ủi cho con nếp áo ngày cưới.
Bác bật khóc không sao kềm giữ được, khi chọn mua chiếc áo quan cho con, có điều gì nghịch lý hơn không hả con? Bác đang trách con nhiều quá Thảo nhỉ, càng trách con bao nhiêu bác càng biết ra bác yêu con bấy nhiêu, ai mà không yêu thương con được chứ, đứa cháu gái hiền lành duyên dáng, lúc nào cũng nghĩ đến người khác, chẳng nghĩ gì đến phần mình. Con làm bao nhiêu việc công ích từ dạy Việt Ngữ đến xung phong đi giúp các hội chợ gây quỹ, các đoàn thể sinh hoạt cộng đồng, nơi nào cũng có con góp một bàn tay.
Như Thảo ạ, bác ngưng bao nhiêu lần, không thể nào trải hết lòng bác ra trên mặt chữ, dù bác biết con bây giờ đang thênh thang bay bổng một nơi thật đẹp, thật bình an không lo âu không khổ sở, đây là điều bác dùng để an ủi chính bác lúc này. Bác tin con đang đi đến nơi tràn đầy hạnh phúc – tràn đầy bình an.
Bác đã nói cho con nghe, bác yêu con, nay bác lập lại lần nữa bác yêu con vô cùng Như Thảo của bác Hoa ơi.
Con đi chơi vui nha, nhớ cầu nguyện cho bố mẹ, cầu nguyện cho em Nguyên gia đình và bạn hữu con nhé, những người thương nhớ con, đến nỗi khóc không thành tiếng vì tiếc thương con.

Bác Như Hoa của bé Như Thảo.

Bánh Tằm Bì

Một món ăn trong kỷ niệm thời học trò của tôi. Món ăn có đón đưa, có mắc cỡ đỏ mặt mím môi . . . rồi thôi. Người bạn đi ăn chung, cũng có người đưa đón, cũng mắc cỡ đỏ mặt mím môi . . . cũng rồi thôi không đi đến đâu hết!
Đọc tiếp “Bánh Tằm Bì”

Toronto

Chuyến xe đưa hai vợ chồng tôi từ Ottawa đến Toronto – thời gian di chuyển là 4 tiếng, giá vé 145 đồng Canada. Anh Châu chồng của chị Kim Nga và cháu Vy đưa chúng tôi đến bến xe ngay trung tâm thành phố Ottawa, nơi có chợ Tàu, có thật nhiều hàng quán của người Việt Nam, tiệm phở anh và cháu dẫn vào ăn khiến tôi có cảm giác mình đang ở một góc nào đó của quận 5 ngày xưa, vị phở thơm ngon, giá và húng quế được chở đến từ Toronto. Đọc tiếp “Toronto”

Ottawa

Từ Montreal đến thủ đô của Canada cần hai tiếng lái xe, con đường đẹp thơ mộng như tranh vẽ, cây cỏ xanh ngát hữu tình, nhất là đi chung cùng vợ chồng của bạn, tình thiên nhiên, tình bạn hữu, Robert, một người bạn còn hơn cả bạn theo lời anh Tân giới thiệu. Montreal nói tiếng Pháp, một Âu Châu thu nhỏ duyên dáng, dân tình thân thiện, đời sống an lành, nhàn nhã. Anh Tân, người bạn đời của Hà, cũng là bạn cũ của tôi, chúng tôi cùng sinh họat trong nhóm Dân Vũ Quốc Tế của sư huynh Nguyễn Thành Trung, người qua đời ngày 29 tháng 4 năm 1975. Đọc tiếp “Ottawa”

Bay Cao Giấc Mộng Đời Người

Một tuần đã qua, tôi trỏ về góc computor của mình, mở xem hình ảnh – phim thu vội, để nhớ chuyến đi dễ thương của tôi, chuyến đi gặp gỡ kỷ niệm thiếu thời, gặp gỡ nơi chốn mới tôi chỉ biết qua báo chí phim ảnh.
Mua vé tìm về kỷ niệm không dễ, mua vé cho một thời áo trắng lại khó hơn, càng ngày càng khó tìm về kỷ niệm, càng khó tìm lại một thời áo trắng, cái khó không phải tại mình mà cái khó phát xuất từ hoàn cảnh chung quanh – sức khỏe việc làm, bao nhiêu chuyện linh tang linh tinh không đoán trước được.

Tôi hay nói đùa:

– Ai già cứ già mình thì không! Đọc tiếp “Bay Cao Giấc Mộng Đời Người”

Niềm Hạnh Phúc

Thời gian trôi nhanh quá! Câu nói được nghe hoài hầu như mỗi ngày, ngay cả chính mình cũng hay bật thốt.
Mới hôm nào không xa còn nắm tay dạy con bước, nay các con khôn lớn trưởng thành, làm cha mẹ chỉ mong các con nên người, chỉ mong các con có một đời sống tương đối hạnh phúc hơn mình.
Dùng chữ hạnh phúc ở mức độ tương đối – yêu được yêu – có đủ thu nhập để sống theo ý mình – không xa hoa không nghèo đói – lo được cho thân mình nghĩ đến mọi người thân quen – biết chia sẻ không ích kỷ – hạnh phúc có thiên hình vạn trạng, ngay cả khi lo lắng đau khổ gặp trắc trở gian nan cũng có thể là nguồn hạnh phúc – người ta gọi là thú đau thương chi đó.

Tám năm về trước, con bé lìa nhà đi học xa, xa hơn hai tiếng lái xe trên xa lộ, với tốc độ 70 dặm một giờ, khoảng cách từ nhà đến trường là 109 dặm = 179 kilomet – mẹ phập phồng lo lắng, khóc khô cả mắt vì sự trống rỗng trong căn nhà nhỏ, cho dù “chàng” vẫn kề bên. Rồi cũng quen!

cimg2913

UC Davis California – 2008

 
Sau bốn năm đại học, cô nàng bay xa hơn, thay vì 109 dặm (179 Km), thành 2595 dặm (4176 Km). Máy bay đổi hai lần nếu muốn về San Jose Airport – một lần nếu về San Francisco. Mỗi lần ngồi chờ tin “con đã đến nơi” là một lần thao thức – cô nàng tiết kiệm tiền mua vé giá thật rẻ, nên chuyến bay luôn vào nhừng giờ không ai muốn đi.


Ngày được chính thức nhận vào trường 2009 (White coat ceremony)

Tháng 1 trời còn lạnh, mặt hồ đóng băng, ngọn hải đăng sừng sững ngắm nhừng cô cậu sinh viên hạnh phúc nhập trường – khoác chiếc áo trắng lần đầu, chuẩn bị cho nhừng năm học xa nhà, nhớ món ăn mẹ nấu, đánh vật với sách vở, phải nhớ nhừng tên thuốc dài ngoằn đầy chữ, đầy gốc tích họ hàng nhà thuốc rồng rắn, có đứa hợp nhau, có đứa ghét nhau, chỉ một sơ xuất của người thầy thuốc đủ kết liễu một sinh mạng!

Chẳng biết con học hành thế nào, chỉ biết cô và hai bạn cùng lớp thắng giải nhất trong cuộc thi toàn tiểu bang (LECOM PHARMACY STUDENTS WIN STATE COMPETITION) giữa các trường Y Dược, lại chạy marathon nữa chứ – tuổi trẻ thật nhiều sinh lực. Mùa đông con gái phải cào tuyết đi học, đây cũng là một trong nhưng lý do cô thích đi học xa tít tắp, rời khỏi vùng nắng ấm hiền hòa California.

Thế mà, nay cũng đã xong, ngày lễ tốt nghiệp long trọng, áo mũ xênh xang. Bà mẹ của cô nàng áo mũ xênh xang ấy hẳn vui hơn ai hết, sao lại không vui nhỉ, bao nhiêu điều ấp ủ trong lòng bao nhiêu ước vọng thuở thiếu thời của bà, nay các cô con gái thay bà thực hiện. Đôi khi sự khoe khoang cần được khoan hồng, cho những người như bà – người không hoàn thành hết học trình đại học, võ vẽ đôi điều hiểu biết căn bản qua học trình trung học. Tất cả hành trình học hành của bà, vốn liếng hiểu biết của bà chỉ được trui rèn trong trường đời khúc khuỷu, gian nan sau năm 1975.

Tháng 6 ngày 03 năm 2012

Chắc chắn một điều, không chỉ một mà hàng ngàn hàng vạn bà mẹ Việt Nam trong số vài triệu người Việt tha hương sống trên toàn thế giới, mang niềm vinh hạnh khi con cái thành công trên xứ sở chỉ có 10 phần trăm tốt nghiệp các chuyên khoa liên quan đến sức khỏe con người.

Trong ngày lễ tốt nghiệp trang trọng, những giọt nước mắt long lanh trong mắt các bậc phụ huynh, có con tốt nghiệp sau những năm tháng học hành vất vả, hẳn đẹp hơn nước mặt hồ Erie của tiểu bang Pennsylvania.


Hôm ấy trời bão, mưa như trút, hình chụp khi ngớt cơn mưa trời vẫn còn chùng mây xám.
Trong buổi lễ có phần choàng khăn, đạc biệt nếu trong gia đình đã có cha mẹ, chồng vợ hay anh chị em, đã có học vị tiến sĩ (doctor) sẽ được choàng khăn cho con – vợ hay chồng, anh hay em của mình trong buổi lễ. Cô chị không có mặt, nếu có hẳn bà mẹ đã lăng xăng chụp hình cho bằng được mới hài lòng.


(Tháng 6 ngày 15 Năm 2007)

Yêu Em Dài Lâu

(Quỳnh Hương)

Thứ bẩy đi rồi lại đến, mang theo cảm giác bâng khuâng của ngày cuối tuần, nhất là khi nghĩ đến ngày đại hội! Hôm nay, QH ngồi bên cửa sổ phía sau vườn, vừa nhìn cảnh ảm đạm của mùa thu trong vùng thung lũng Trevallyn, vừa nghe giọng ca buồn buồn trong băng nhạc của cô ca sĩ nào đó:

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo,
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi. Đọc tiếp “Yêu Em Dài Lâu”

Ba Mươi Bảy Năm

Hôm nay là ngày 30 tháng 4 – hôm qua tôi ghé hội Hoa Đào tại một thành phố nhỏ thôi, trong tiểu bang California. Mùa xuân hoa đào nở, hội hoa đào khắp nơi, có hội hoa đào là có nhắc đến Nhật Bản, hoa đào có gốc từ Nhật mới tuyệt đẹp. Đọc tiếp “Ba Mươi Bảy Năm”

Trở Lại

Hai tuần đã qua, cơn say máy bay vẫn còn, sức lực chưa trở lại bình thường – nhớ quên lẫn lộn giữa đêm ngày . Sáu chị em bên nhau được đúng tám ngày – tám ngày đầy vui buồn cười khóc. Kỷ niệm thuở còn cha còn mẹ, mái nhà hiền hòa Sài Gòn, theo nhau về lại vườn trà cà phê xưa để nhớ một thời rau củ sau ngày 30 tháng 4 1975, Bố bị bắt đi tù, con cái bị ép phải hồi hương lập nghiệp.
Người chủ vườn bây giờ đã xây nhà gạch, móm mém cám ơn “lộc” của bà cụ của các cô để lại. Nhớ lại ngày bà nội đào tung phá hết bao nhiêu gốc cà phê đang thời thu hoạch vì trước nhà bị cắm bảng “nhà địa chủ”, khi các em lên ở với bà !

b'lao Đọc tiếp “Trở Lại”